Cả Lớp Đều Chết Từ Năm Ngoái
Chương 47: Nước
Chương 47

Nước

Thứ Năm tuần 10. 6:45 sáng. Minh đến trường sớm, đi qua sân, lên tầng bốn. Hành lang ẩm hơn hôm qua, giày bám nước từ bậc cầu thang cuối, vệt ẩm không còn mờ mà đọng rõ trên gạch, loáng nhẹ dưới đèn huỳnh quang. Cậu dừng ở giữa hành lang, ngồi xổm, chạm tay vào sàn. Lạnh và ướt. Ngón tay cậu nhấc lên, nước trong, hơi nhớt, dính lại giữa ngón cái và ngón trỏ khi kéo ra. Cậu đưa lên mũi: mùi sông, mùi bùn, mùi thứ gì đó cũ hơn bùn.

Cậu đứng dậy, nhìn dọc hành lang. Từ phòng học 12A3 đến cầu thang, sàn gạch loáng nước mỏng, như vừa lau nhưng không ai lau. Nước không chảy, không từ ống nào, chỉ thấm, rỉ lên từ nền, từ khe giữa viên gạch, từ lỗ trám xi măng đã nứt. Tường hành lang phía dưới, sát chân tường, có vệt ẩm dâng lên khoảng mười phân. Hôm qua không có vệt này.

Minh ghi sổ: Thứ Năm tuần 10, 6:45. Hành lang tầng 4: nước rỉ trên sàn (mỏng, rõ, lạnh). Vệt ẩm chân tường ~10cm. Tốc độ: hôm qua sàn ẩm, hôm nay sàn ướt. Ước tính tăng gấp đôi mỗi ngày.

Cậu xuống cầu thang giữa tầng ba và tầng bốn. Ranh giới vẫn rõ: bậc thang cuối cùng trước tầng bốn ướt, bậc dưới khô. Nhưng hôm nay ranh giới dịch xuống một bậc so với hôm qua. Nước đang lan.

7:00. Chuông reo. Minh vào lớp. Ba mươi mốt bàn có người (không đổi so với hôm qua, chưa mất thêm ai). Thầy Hoàng bước vào, bắt đầu tiết Toán. Hôm nay thầy không run tay như hôm qua, nét phấn lại đều. Nhưng Minh nhận ra: thầy viết chậm hơn. Không nhiều, chậm hơn khoảng hai giây mỗi dòng phương trình, như người cân nhắc từng nét, hoặc như người tiết kiệm sức. Và thầy không đi lại trong lớp. Chín tuần qua, Thầy Hoàng đi giữa các dãy bàn khi giảng, bước chậm, đều, tay cầm phấn, ánh mắt lướt qua từng học sinh. Hôm nay thầy đứng yên ở bục giảng, không rời khỏi vị trí nửa bước.

Diệp Chi ngồi bàn đầu, ghi bài, không nhìn Minh. Mắt cô di chuyển giữa bảng và vở, nét bút chì đều. Nhưng hai lần trong tiết, cô dừng bút, nhìn xuống sàn dưới bàn mình, ba giây mỗi lần, rồi tiếp tục ghi. Minh biết cô nhìn gì: sàn lớp ướt, nước rỉ lên từ nền, bám vào chân bàn, ẩm thấp len vào giày. Cô nhận ra, vì cô biết cần nhìn.

Tường Vy ngồi hàng hai, bên cạnh ghế trống (Thanh đã biến mất từ tuần trước). Hôm nay Tường Vy không kể chuyện ma lúc giờ ra chơi. Cô ngồi im, tay đặt trên bàn, nhìn thẳng phía trước. Minh để ý vì Tường Vy luôn kể chuyện, mỗi giờ ra chơi, không bỏ ngày nào. Hôm nay cô im. Và cô nhìn ghế trống bên cạnh bốn lần trong hai tiết đầu. Vòng lặp không cho cô nhớ Thanh đã mất, nhưng vòng lặp đang yếu, và các kẽ hở lớn dần.

11:30. Giờ ăn trưa. Minh lên mái tầng năm. Cầu thang lên mái tối hơn bình thường, bóng đèn cuối hành lang tầng năm nhấp nháy, nước rỉ ở chân tường cầu thang (tầng năm, không chỉ tầng bốn nữa). Cậu đẩy cửa mái, bước ra nắng.

Thiên Nam không đứng ở rìa mái. Cậu ngồi ở góc, lưng dựa ống thông gió, chỗ bóng râm. Từ ngực trở lên, cậu rõ: khuôn mặt, mắt sáng, sẹo trên trán. Từ ngực trở xuống, không có gì. Không phải mờ, không phải trong suốt. Không có. Phần dưới của Thiên Nam đã biến mất hoàn toàn, như bức ảnh cắt đôi, nửa trên còn, nửa dưới là nền bê tông phía sau.

Minh dừng ở cửa. Hôm qua nửa dưới còn là vệt nhạt, còn đường viền. Hôm nay: trống.

– Sáng nay, Thiên Nam nói, giọng bình thường. Tao thức dậy và chân không còn. Không đau, không cảm giác gì, chỉ không có.

Cậu nhìn Minh, mắt bình tĩnh.

– Ngồi đi. Tao còn vài tiếng. Có thể đến chiều. Có thể không.

Minh ngồi xuống cạnh, đặt sổ lên đùi. Gió mái nhà thổi, ấm, nhưng Minh cảm thấy lạnh ở chỗ ngồi cạnh Thiên Nam, lạnh kiểu không phải từ gió mà từ sự vắng mặt.

– Tao nghĩ cả đêm, Thiên Nam nói. Về cái cậu hỏi. Về thứ ở dưới. Và tao nhớ thêm.

– Nhớ gì?

– Khi xe chìm, Thiên Nam nói, tao bị kẹt dưới ghế. Nước đục, lạnh, tối. Nhưng có khoảnh khắc nước trong hơn, khoảng hai giây, khi xe chạm đáy lần đầu rồi bật lên rồi chìm lại. Khoảnh khắc đó tao nhìn xuống, qua kính dưới, và tao thấy.

Thiên Nam nhìn bầu trời, mắt hơi nheo dưới nắng.

– Không phải xương. Hoặc không chỉ xương. Tao thấy cấu trúc. Giống hàng rào, nhưng dưới nước, dưới bùn, xếp thành vòng. Vòng tròn lớn, đường kính có khi bằng cả nền trường. Và giữa vòng, đáy sông trũng xuống, như lòng chảo, sâu hơn chỗ xung quanh. Bùn ở giữa sẫm hơn, đen, và khi xe chìm xuống, thứ gì đó từ lòng chảo bốc lên, giống khói nhưng trong nước, cuộn, chậm.

– Cậu nhìn được bao lâu?

– Hai giây. Có khi ba. Rồi xe chạm đáy lần hai, nước đục, tối hoàn toàn. Tao không thở được. Rồi tao chết.

Im lặng. Gió mái nhà mang mùi xi măng nóng và mùi sông nhạt. Từ dưới sân, tiếng HS tầng dưới chơi đá cầu, tiếng cười loáng thoáng, tiếng chuông quán nước cạnh cổng.

– Cậu nghĩ đó là gì? Minh hỏi.

– Tao không phải nhà khoa học, Thiên Nam nói. Nhưng tao biết thế này: sông đó đã ở đó trước trường. Vết khắc trong tầng hầm nói "ĐÃ Ở ĐÂY TRƯỚC", trước 1975. Sập nhà kho 1998, bảo vệ nghe tiếng đào dưới nền đêm trước. Phóng viên Toàn xuống hầm 2008, mất. Cha cậu điều tra 2023, mất. Xe buýt lao xuống sông 2023, cả lớp mất. Tao nhìn thấy thứ ở đáy sông. Thứ đó nằm dưới bùn, dưới nền trường, dưới tầng hầm, dưới tất cả. Và mỗi khi có người chết ở đây, nó mạnh hơn.

Thiên Nam ngừng. Tay trái cậu (tay còn nguyên) nắm lại, mở ra, nắm lại. Cử chỉ quen thuộc, cậu làm khi đang nghĩ.

– Bốn mươi bảy người. Bốn đợt. Bốn mươi lăm năm. Và hôm nay nước dâng đến tầng năm.

Minh nhìn xuống sàn mái. Chỗ khe hở giữa ống thông gió và sàn bê tông, nước rỉ lên. Mỏng, gần như vô hình, nhưng ở đó. Tầng năm. Hôm qua chỉ tầng bốn.

– Nó đang lên, Thiên Nam nói.

Minh viết trong sổ, nhanh, chữ nhỏ: TN nhớ thêm: đáy sông có cấu trúc vòng tròn lớn (bằng nền trường?), giữa là lòng chảo trũng, bùn đen, khi xe chìm có thứ bốc lên từ lòng chảo (khói trong nước). Giả thuyết TN: thứ ở dưới sông = dưới trường, mạnh lên qua mỗi đợt chết.

– Còn một điều nữa, Thiên Nam nói. Tao không chắc, nhưng tao muốn nói trước khi không nói được.

Minh ngẩng lên.

– Vòng lặp, Thiên Nam nói. Tao sống trong vòng lặp gần một năm. Tao cảm được nhịp. Mỗi ngày, 7h mở, 17h đóng. Nhịp đều, đáng tin cậy, như tim đập. Nhưng từ khi cậu mở nắp hầm, nhịp thay đổi. Không phải nhanh hơn hay chậm hơn, mà lệch. Kiểu đồng hồ chạy đúng giờ nhưng giữa mỗi giây có khoảng trống. Và trong khoảng trống đó, tao nghe thấy thứ khác.

– Thứ gì?

– Nhịp thở. Không phải của vòng lặp. Nhịp khác, chậm hơn, sâu hơn, từ dưới lên. Giống nhịp mà Gia Huy nghe ban đêm, nhưng tao nghe giữa ban ngày, trong khoảng trống của vòng lặp. Hai nhịp chồng lên nhau: nhịp của Thầy Hoàng, giữ lớp, và nhịp của thứ bên dưới, đang dâng.

Minh nhìn Thiên Nam. Khuôn mặt cậu bình thản, mắt sáng, như người đọc kết quả xét nghiệm mà đã biết trước.

– Khi hai nhịp khớp nhau, Thiên Nam nói, sẽ có chuyện. Tao không biết chuyện gì. Nhưng nó sẽ đến.

– Bao lâu?

– Tao không tính được. Vài ngày. Có khi tuần.

Thiên Nam nhìn tay trái mình. Ngón út bắt đầu nhạt, trong suốt ở đầu ngón, ánh sáng lọt qua.

– Tao sẽ không ở đây khi nó đến, Thiên Nam nói. Không phải than, nhận định.

Im lặng dài. Gió thổi, mái nhà nóng, nắng chiếu xiên qua ống thông gió, đổ bóng dài trên sàn. Minh nhìn bóng Thiên Nam: bóng nửa trên in rõ trên bê tông, nửa dưới không có bóng, chỉ là sàn trống.

– Tao cảm ơn cậu, Minh nói.

Thiên Nam nhìn cậu, hơi nghiêng đầu.

– Vì gì?

– Vì tất cả. Vì nói cho tao biết từ đầu. Vì đứng cùng. Vì chọn mờ.

– Đừng biến nó thành tang lễ, Thiên Nam nói. Tao ghét tang lễ. Đặc biệt là của tao.

Minh không cười. Thiên Nam cũng không.

– Diệp Chi sẽ thay tao, Thiên Nam nói. Cô ấy mạnh hơn tao. Cô ấy nhớ xe buýt mà không vỡ. Cô ấy biết phân biệt triệu chứng và gốc. Cô ấy sẽ giúp cậu đi xa hơn tao có thể.

– Cô ấy cũng sẽ mờ.

– Tất cả đều mờ. Câu hỏi là mờ trước khi tìm ra hay sau. Tao mờ trước. Hy vọng cô ấy kịp.

Thiên Nam ngả đầu vào ống thông gió, mắt nhìn trời. Trời xanh, không mây, nắng trong. Kiểu trời mà người sống nhìn lên và nghĩ: đẹp quá, hôm nay đi uống cà phê. Kiểu trời mà người chết nhìn lên và nghĩ: mai tao còn thấy cái này không.

– Có một thứ nữa, Thiên Nam nói. Tao muốn cậu kiểm tra.

– Gì?

– Phòng giáo viên. Ngăn kéo dưới cùng bàn Thầy Hoàng. Tao thấy thầy cất gì đó vào đó hai tuần trước, đêm khuya, khi tao lang thang hành lang. Một cuốn vở cũ, bìa nâu, giống sổ da nâu của thầy nhưng nhỏ hơn, mỏng hơn. Thầy mở, đọc, rồi cất rất nhanh, như sợ ai thấy. Tao đứng ở góc hành lang, mờ đủ để thầy không nhìn thấy.

Minh ghi vào sổ: Phòng GV, ngăn kéo dưới cùng bàn TH. Vở cũ bìa nâu. TN thấy TH đọc đêm, cất vội.

– Nếu tao biến mất trước khi cậu xuống đó, Thiên Nam nói, hãy tìm cuốn đó. Thầy giấu nó. Nghĩa là nó quan trọng.

Minh gật.

Chuông vào lớp tiết chiều vọng lên từ sân trường, nhỏ, xa. 13:00. Thiên Nam không nhúc nhích, không thể di chuyển nữa vì không có chân, chỉ ngồi dựa ống thông gió bằng nửa thân mình còn lại.

– Cậu đi đi, Thiên Nam nói.

– Tao sẽ lên lại sau giờ học.

– Không chắc tao còn ở đây.

Minh nhìn cậu. Thiên Nam nhìn lại, mắt sáng, mặt bình thản, không sợ, không buồn. Giống ánh mắt của người đã xong việc.

– Nếu tao không còn, Thiên Nam nói, đừng tìm. Tao không đi đâu cả. Tao chỉ hết.

Minh đứng dậy, bước về phía cửa mái. Cậu dừng ở ngưỡng cửa, quay lại nhìn. Thiên Nam ngồi ở góc mái, nửa trên rõ ràng trong nắng chiều, áo trắng, tóc đen, sẹo trên trán. Nửa dưới là bê tông, ống thông gió, bóng nắng. Một nửa con người giữa mái trường, dưới bầu trời xanh, nhìn xuống sân nơi ba mươi mốt đứa trẻ chết đang chơi giờ trưa.

Cậu ghi nhớ hình ảnh đó. Không phải trong sổ, trong đầu. Vì sổ ghi sự kiện, nhưng cái này không phải sự kiện. Đây là lần cuối cùng cậu nhìn thấy Thiên Nam, và cậu biết.

Minh quay lưng, bước xuống cầu thang, vào bóng tối. Cửa mái đóng lại sau lưng, tiếng sắt nhẹ, và nắng biến mất.

Tiết chiều. Minh ngồi trong lớp, mắt nhìn bảng nhưng đầu ở trên mái. Thầy Hoàng giảng bài Lý, giọng đều, bước chân không rời bục. Sàn lớp ướt hơn sáng, nước đọng thành vệt dọc khe gạch, trong, lạnh, mùi sông. Hai HS hàng ba nhấc chân lên ghế khi nước chạm đế giày, rồi đặt xuống lại, mặt bình thường, không ai bình luận. Vòng lặp bọc hành vi: nước ở chỗ không nên có nước, nhưng không ai phản ứng, vì vòng lặp nói đó là bình thường. Hoặc vòng lặp nói không có nước.

16:55. Năm phút trước khi vòng lặp đóng. Thầy Hoàng dọn bàn, thu phấn, cặp giáo án. Học sinh đứng dậy, đẩy ghế, bước ra. Minh ngồi lại, nhìn sàn. Nước đã dày hơn sáng, không còn rỉ mà đọng, mỏng nhưng rõ, phản chiếu đèn huỳnh quang trên trần. Khi cậu đứng dậy, giày dính nước, tạo tiếng bước ướt trên gạch.

17:00. Vòng lặp đóng. Lớp trống. Hành lang trống. Và Minh lên mái.

Cửa mái mở. Nắng chiều vàng, xiên dài, bóng ống thông gió kéo ngang sàn. Góc nơi Thiên Nam ngồi: trống. Không có Thiên Nam. Không có vệt, không có bóng, không có dấu hiệu ai đã ngồi đó. Chỉ bê tông, ống thông gió, gió chiều, và một vệt nước nhỏ chảy dọc khe sàn, từ ống thông gió ra rìa mái, mỏng như sợi chỉ, trong, lạnh.

Minh ngồi xuống chỗ Thiên Nam ngồi lúc trưa. Bê tông ấm vì nắng chiều, nhưng chỗ ngay cạnh ống thông gió lạnh, lạnh kiểu sông, kiểu nước, kiểu đáy. Cậu đặt tay lên sàn: khô, nhưng lạnh thấm qua lòng bàn tay, qua da, vào xương ngón tay, giống ngón tay chạm mặt sông lúc nửa đêm.

Cậu mở sổ. Viết:

17:05. Thiên Nam biến mất. Không dấu vết. Vệt nước nhỏ ở chỗ cậu ngồi. Sàn lạnh.

Thiên Nam, trang 4 đến trang 47. Bằng chứng, không phải ký ức.

Cậu đóng sổ. Ngồi lại năm phút. Gió mái nhà thổi, mang mùi nắng nhạt và mùi sông đậm hơn mỗi ngày. Từ phía dưới, qua bê tông, qua thép, qua đất, qua tất cả các lớp che phủ, Minh tưởng nghe thấy nhịp thở mà Thiên Nam nói. Chậm, sâu, đều, như thứ gì đó đang ngủ nhưng sắp thức. Hoặc đã thức, đang chờ.

Ch.47/83
2.473 từ