Cả Lớp Đều Chết Từ Năm Ngoái
Chương 25: Giới hạn
Chương 25

Giới hạn

Thứ Năm. Tuần thứ sáu. Một ngày sau ngoại khóa.

Minh vào lớp và nhận ra: lớp không nhớ chuyến đi.

Tường Vy ngồi bàn ba, ghi bài, tóc buộc đuôi ngựa, tay trái đỡ cằm. Phương cạnh cô, viết, chậm, nghiêng bút sang phải. Quốc gác chân lên ghế trước, ngáp. Tất cả ngồi đúng vị trí, đúng tư thế, đúng nhịp thở của một buổi sáng thứ Năm bình thường. Không ai nhắc bảo tàng. Không ai nhắc chiếc xe. Không ai nhắc con đường dọc bờ sông.

Diệp Chi ngồi bàn hai, vở mở, bút trên tay, nhìn bảng. Không dấu hiệu nào cho thấy hôm qua cô khóc trên xe, mô tả nước dâng, tay nắm Minh trong lúc sống lại khoảnh khắc chết.

Minh ngồi xuống cạnh cô.

– Hôm qua vui nhỉ, cậu nói. Thử.

Diệp Chi quay sang, nghiêng đầu.

– Hôm qua? Hôm qua có gì?

– Đi bảo tàng.

Cô nhíu mày. Đôi mắt trong, không vẻ giả vờ, chỉ thật sự không hiểu.

– Bảo tàng nào? Mình có đi bảo tàng đâu.

Minh nhìn cô ba giây. Rồi nói:

– Ừ, nhầm. Tại nghe ai nói.

Cô cười nhẹ, quay lại ghi bài.

Minh viết vào sổ dưới bàn: "Vòng lặp xóa toàn bộ ký ức ngoại khóa. Không chỉ ký ức chớp nhoáng của DC, mà cả sự kiện chuyến đi. DC không nhớ, TV không nhớ, cả lớp không nhớ. Vòng lặp xóa sạch hơn bất cứ lần nào trước. Kết luận: sự kiện ngoài trường bị loại bỏ triệt để, có thể vì nó nằm ngoài phạm vi vòng lặp được thiết kế."

Cậu liếc sang Gia Huy. Hắn ngồi bàn đầu, mở vở, bút trên tay, nhưng không viết. Mắt hắn nhìn xuống giấy trắng, và Minh nhận ra: hắn nhớ. Dĩ nhiên hắn nhớ. Hắn là người sống, không bị vòng lặp xóa. Hắn nhớ chuyến đi, nhớ con đường, nhớ lan can gãy, nhớ năm giây nhìn xuống dòng sông.

Thiên Nam ở cuối lớp, đầu úp bàn tay. Cậu ta cũng nhớ. Nhưng cậu ta luôn nhớ, nhớ là trạng thái mặc định của Thiên Nam, và không nhớ mới là bất thường.

Thầy Hoàng vào lớp. Giảng bài Văn. Không nhắc ngoại khóa. Không hỏi lớp có vui không. Như thể hôm qua chưa từng xảy ra.

Ông ấy cũng xóa. Hoặc ông ấy muốn nó bị xóa.

Giờ ra chơi. Minh đứng dậy, đi về phía cửa.

Gia Huy chặn cậu ở hành lang.

Không phải chặn bằng tay hay đứng chắn cửa. Hắn đứng ở lan can hành lang, nhìn sân trường, và khi Minh đi ngang, hắn nói, giọng nhẹ, không quay đầu:

– Minh.

Minh dừng. Đây là lần đầu tiên Gia Huy chủ động gọi tên cậu ngoài lớp.

– Đi bộ không?

Không đợi trả lời, hắn đi về phía cầu thang. Minh đi theo.

Họ xuống tầng ba, rồi tầng hai, rồi ra sân. Gia Huy đi về phía sau trường, nơi sân bóng chuyền bỏ hoang, lưới rách, cỏ mọc qua xi măng nứt. Không có ai ở đây. Không có camera. Gia Huy biết.

Hắn dừng lại, quay nhìn Minh. Mắt hắn khác hẳn bình thường: không bình tĩnh, không lạnh, không kiểm soát. Mệt mỏi. Giận. Và sợ.

– Cậu nghĩ cậu đang làm gì? hắn hỏi, giọng thấp.

Minh không trả lời. Đợi.

– Cậu nghĩ tôi không biết cậu nói chuyện với Thiên Nam mỗi sáng? Cậu nghĩ tôi không biết cậu ghi chép mọi thứ vào cuốn sổ kia? Cậu nghĩ tôi không thấy cậu nắm tay Diệp Chi trên xe hôm qua?

Mỗi câu nặng hơn câu trước. Gia Huy nói không lớn tiếng, nhưng giọng hắn rung ở cuối, kiểu rung của người kìm nén quá lâu.

– Tôi đang tìm sự thật, Minh nói.

– Sự thật. Gia Huy lặp lại, cười ngắn, không vui. Cha cậu cũng nói vậy. "Tìm sự thật." Rồi cha cậu chết.

Câu đó đánh trúng. Minh biết, và cậu để nó đánh, không né, không phản ứng. Quan sát.

– Cậu biết chuyện gì xảy ra khi vòng lặp sụp? Gia Huy hỏi, bước gần hơn. Cậu biết bốn mươi mốt người sẽ ra sao khi ký ức quay lại? Hôm qua trên xe, DC khóc. Cô ấy khóc mà không biết tại sao. Cậu nghĩ nếu cô ấy nhớ hết, cô ấy sẽ chỉ khóc thôi à?

Minh nhìn Gia Huy. Lần đầu tiên, cậu thấy rõ: hắn không phải kẻ canh gác lạnh lùng. Hắn là đứa con trai mười bảy tuổi thoát chết, mất toàn bộ bạn bè, rồi được gặp lại họ trong một vòng lặp mà hắn biết là giả nhưng không nỡ phá. Hắn giữ vòng lặp không phải vì trung thành với Thầy Hoàng, mà vì hắn không chịu nổi việc mất họ lần thứ hai.

– Nếu vòng lặp sụp, cậu nói chậm, họ sẽ biến mất?

– Tôi không biết biến mất hay không. Nhưng họ sẽ nhớ mình đã chết. Mỗi người. Cùng lúc. Bốn mươi mốt người nhớ mình chết đuối, nhớ nước lạnh, nhớ tiếng hét, nhớ không ai đến cứu. Cậu muốn điều đó xảy ra?

– Tôi muốn biết sự thật. Và tôi muốn biết ai cắt phanh xe.

Gia Huy cứng người. Mắt hắn nhíu, sắc, như bị đánh ở chỗ không ngờ.

– Cậu biết chuyện phanh?

Giọng hắn thay đổi. Không còn giận, không còn xin, chỉ còn ngạc nhiên, kiểu ngạc nhiên của người tưởng mình giữ bí mật tốt nhưng hóa ra không.

– Phanh thủy lực và phanh tay đều hỏng. Xe vừa kiểm tra kỹ thuật ba ngày trước. Cha tôi ghi trong sổ điều tra: vết cắt trên ống dầu phanh, không phải hao mòn tự nhiên. Đây là giết người có chủ ý, không phải tai nạn.

Gia Huy im lặng. Một lúc lâu. Gió thổi qua sân bóng chuyền, lắc nhẹ lưới rách, tiếng kim loại va vào cột. Ở đâu đó trong trường, chuông tiết vang, nhưng ở đây, sau trường, âm thanh chỉ đến mờ nhạt, như vọng từ một thế giới khác.

– Tôi biết, hắn nói, giọng khẽ hơn. Tôi biết từ đầu. Thầy Hoàng nói với tôi ở bệnh viện, ngày thứ ba sau tai nạn. Ông ấy nói: "Ai đó đã phá phanh. Và thầy sẽ không để chúng chết vô nghĩa."

– Thầy Hoàng biết ai phá?

– Tôi không biết ông ấy biết hay không. Ông ấy không nói. Ông ấy chỉ nói sẽ giữ lớp lại, và tôi có thể gặp lại bạn bè nếu tôi giúp ông ấy. Tôi lúc đó mười sáu tuổi, nằm trong bệnh viện, vừa mất bốn mươi mốt người bạn cùng lớp. Cậu nghĩ tôi sẽ nói không?

Minh không trả lời. Cậu hiểu. Không đồng ý, nhưng hiểu.

– Gia Huy. Có người giết bốn mươi mốt bạn cùng lớp của cậu. Không phải tai nạn. Giết. Và cậu giữ vòng lặp thay vì tìm kẻ đã làm?

Gia Huy nhìn cậu. Mắt hắn đỏ, không vì khóc, mà vì mệt, vì kìm nén, vì giữ mọi thứ trong lồng ngực suốt một năm.

– Tìm kẻ đã làm không mang họ trở lại. Vòng lặp mang họ trở lại. Mỗi sáng, bảy giờ, tôi thấy TV cười, DC viết bài, Quốc ngáp, Phương đọc sách. Mỗi sáng, tôi biết họ là ảo, nhưng họ ở đây. Cậu muốn tôi đổi điều đó lấy "sự thật"?

Giọng hắn vỡ ở từ cuối. Chỉ một giây, rồi hắn nuốt lại, mặt cứng. Nhưng Minh nghe thấy.

Im lặng. Gió thổi mùi cỏ ướt sương và xi măng cũ.

– Tôi không định phá vòng lặp, Minh nói, chậm, cân nhắc từng từ. Tôi đang tìm người cắt phanh. Nếu tìm được, tôi dừng. Nhưng nếu vòng lặp tự sụp vì nó đang yếu đi, thì không ai ngăn được, kể cả cậu và Thầy Hoàng.

Gia Huy nhìn cậu lâu. Rồi hắn bước lại gần, gần hơn, đứng cách Minh nửa mét, mắt ngang mắt.

– Cậu nói cậu không định phá. Nhưng mỗi thứ cậu tìm ra đều làm nó yếu đi. TV hét hôm thứ Hai. Đồ vật biến mất hôm thứ Ba. DC khóc trên xe hôm thứ Tư. Ngày nào cũng tệ hơn ngày trước. Và tất cả bắt đầu từ khi cậu đến.

Hắn dừng. Hít một hơi.

– Tôi không dọa cậu. Tôi không thể dọa cậu, cậu không sợ ai. Cha cậu cũng vậy. Nhưng tôi xin cậu một thứ: nếu cậu tìm được kẻ cắt phanh, cho tôi biết trước. Trước khi cậu làm bất cứ thứ gì. Tôi xin cậu.

Minh nhìn Gia Huy. Đứa con trai mười bảy tuổi, mắt đỏ, vai căng, tay nắm thành nắm đấm rồi thả ra rồi nắm lại. Không phải kẻ thù. Chưa bao giờ là kẻ thù. Chỉ là người giữ cái cuối cùng còn lại, và sợ mất.

– Được, Minh nói.

Gia Huy nhìn cậu ba giây. Tìm dối trá trong mắt Minh, trong cách cậu đứng, trong nhịp thở. Không tìm thấy. Minh nói thật, và cả hai đều biết.

Rồi hắn gật, chậm, nặng, kiểu gật của người vừa đặt xuống một vật nặng mang trên vai. Hắn quay đi, bước về phía hành lang, lưng thẳng, vai hạ, tay đút túi. Từ phía sau, hắn trông giống hệt lớp trưởng bình tĩnh của lớp 12A3. Nhưng Minh đã nhìn thấy rồi: bên trong hắn đang vỡ, từng mảnh nhỏ, mỗi ngày một ít, và hắn biết mình đang vỡ nhưng không có cách nào dừng lại.

Minh đứng yên trong sân bóng chuyền một lúc sau khi Gia Huy đi. Nhìn lưới rách đung đưa. Nhìn cỏ mọc qua khe xi măng. Nhìn bầu trời xám ở phía trên, nơi một con diều hâu bay vòng, chậm, im, kiểu bay của thứ đang tìm mồi mà không vội.

Cậu ghi vào sổ: "GH xác nhận: TH nói với hắn ở BV rằng ai đó phá phanh. TH hứa giữ lớp lại, GH đồng ý giúp. Động cơ GH: survivor's guilt + không chịu mất bạn lần nữa. Không phải kẻ thù. Là đồng minh tiềm năng nếu tôi tìm được kẻ cắt phanh."

Chiều. Tiết cuối.

Thầy Hoàng giảng bài. Bài giảng hôm nay về thơ Hàn Mặc Tử, giọng ông đều, trầm, phấn gõ bảng theo nhịp từng câu thơ. Nhưng hôm nay, lần đầu tiên trong sáu tuần, có gì đó lạ. Ông không nhìn Minh. Cả tiết, ông không nhìn Minh một lần. Ông nhìn Tường Vy, nhìn Quốc, nhìn Diệp Chi, nhìn Thiên Nam, nhìn Gia Huy, nhìn từng khuôn mặt trong lớp, nhưng khi ánh mắt ông quét đến hàng bốn bên trái, nơi Minh ngồi, nó trượt qua như Minh không ở đó.

Minh ghi nhận. Ông đang cô lập cậu. Hoặc ông đang thử xem vòng lặp có thể bỏ qua Minh không.

Minh thử: cậu giơ tay hỏi bài. Thầy Hoàng nhìn lớp, mắt quét qua, và quét qua Minh, không dừng, không gọi, như tay Minh không giơ lên. Tường Vy quay đầu nhìn Minh, thắc mắc. Minh hạ tay.

Ông ấy không đang lơ đễnh. Ông ấy đang chọn không nhìn thấy tôi.

Cuối tiết, lớp tan. Học sinh đứng dậy, đi ra, nói chuyện. Diệp Chi quay sang Minh:

– Mai cậu mang cơm hay ăn căn tin?

Ngày mai là thứ Sáu. Cô hỏi về bữa trưa ngày mai. Cô đang nghĩ về ngày mai. Đối với cô, ngày mai tồn tại, và ngày mai có bữa trưa, và bữa trưa có Minh.

– Ăn căn tin, Minh nói.

– Vậy mình ngồi cùng bàn nhé.

Cô cười, cầm cặp, đi ra cửa. Ở ngưỡng cửa, cô dừng lại, quay đầu:

– Minh này.

– Gì?

– Mình vui vì có cậu trong lớp.

Rồi cô đi. Bóng cô mờ dần trong hành lang chiều, áo khoác trắng, tóc dài, bước nhẹ, và Minh ngồi yên nhìn theo cho đến khi cô biến mất ở đầu cầu thang, nơi ánh sáng buổi chiều xiên qua cửa sổ tạo một vệt vàng trên sàn, và cô bước qua vệt sáng đó rồi không còn.

Cậu mở sổ. Viết chậm, nét bút nặng hơn bình thường.

"GH xin tôi nói trước khi hành động. Tôi đồng ý. Không phải vì hắn thuyết phục tôi, mà vì hắn có quyền biết. Hắn mất nhiều hơn bất cứ ai trong chuyện này."

"TH không nhìn tôi cả tiết. Ông ấy đang thay đổi chiến thuật. Từ theo dõi sang cô lập. Hoặc ông ấy đang chuẩn bị thứ gì đó."

"DC nói: 'Mình vui vì có cậu trong lớp.' Cô ấy không biết tôi đang phá thế giới duy nhất cô ấy có."

Cậu dừng bút. Nhìn ba dòng vừa viết. Dòng về Gia Huy là lý trí. Dòng về Thầy Hoàng là phân tích. Dòng về Diệp Chi là thứ cậu không có tên gọi, nằm ở chỗ nào đó giữa ngực, nặng, ấm, và đau.

Cậu đóng sổ. Dựa lưng vào ghế. Lớp trống, chỉ còn mình cậu, ánh chiều xiên qua cửa sổ vẽ ô vuông trên sàn. Đèn tuýp nhấp nháy một lần, rồi sáng đều, rồi nhấp nháy lại, chậm hơn, như nhịp thở của thứ gì đó đang yếu dần nhưng chưa chịu tắt.

Ở bàn hai, chỗ Diệp Chi ngồi, cây bút cô bỏ quên nằm ngang vở. Minh nhìn cây bút. Đợi. Một phút. Hai phút. Cây bút không di chuyển, không quay về vị trí gốc. Có lẽ vì vòng lặp đang yếu quá, không đủ sức kéo một cây bút về đúng chỗ. Hoặc có lẽ vì Diệp Chi không hoàn toàn nằm trong vòng lặp nữa, và những thứ thuộc về cô bắt đầu thoát ra, từng thứ nhỏ, như con chim giấy biến mất, như giọt nước mắt trên xe, như câu nói "mình vui vì có cậu."

Cậu đứng dậy. Cầm cây bút, đặt vào hộp bút của cô, gọn, đúng chỗ, rồi rời lớp.

Ch.25/83
2.378 từ