Cả Lớp Đều Chết Từ Năm Ngoái
Chương 17: Cảnh báo
Chương 17

Cảnh báo

Thứ Ba. Tuần thứ năm.

Minh lấy tờ giấy ra lần thứ tư trong ngày, đặt lên mặt bàn nhà trọ dưới ánh đèn bàn. Sáu chữ viết tay, nét nhỏ, bút bi đen, giấy trắng A4 cắt đôi. Cậu đã so sánh với mẫu chữ duy nhất cậu có: bảng phân công trực nhật treo trong lớp, do Gia Huy viết. Nét chữ trên tờ giấy nhỏ hơn, tròn hơn, nghiêng phải nhẹ. Nét chữ Gia Huy trên bảng phân công thẳng, góc cạnh, không nghiêng. Không khớp.

Cậu cũng so với chữ Thầy Hoàng trên bảng đen, ghi lại từ ký ức: nét lớn, mạnh, phấn trắng khó so với bút bi, nhưng phong cách khác. Thầy Hoàng viết chữ người quen kiểm soát, mỗi nét có lực ấn đều. Người viết tờ giấy viết nhẹ hơn, cẩn thận hơn, như thể sợ giấy rách.

Minh ghi vào sổ: "Chữ viết tờ giấy: không khớp GH (thẳng, góc cạnh). Không khớp TH (lớn, mạnh). Có thể HS trong lớp, nhưng HS nào có ý thức đủ để viết? TN? DC ban đêm? Hay ai đó tôi chưa tính đến?"

Cậu nhìn lại sáu chữ. "Đừng điều tra nữa. Vì chính cậu."

"Vì chính cậu." Ba từ đó xoay trong đầu cậu từ hôm qua. Không phải cảnh báo chung chung. Người viết biết điều gì đó cụ thể về Minh, điều mà Minh không biết, và điều đó đủ nghiêm trọng để họ phải cảnh báo bằng giấy thay vì nói trực tiếp.

Cậu đặt tờ giấy xuống. Không dừng điều tra. Nhưng ghi nhận: ai đó đang chơi trò mới.

Gia Huy.

Bốn giờ chiều. Phòng thư viện tầng ba, góc khuất sau giá sách tham khảo.

Gia Huy ngồi đối diện Thầy Hoàng. Ông ngồi trên ghế gỗ, lưng thẳng, hai tay đặt trên đùi, bình thản như đang chấm bài. Gia Huy ngồi trên ghế nhựa thấp hơn, vai hơi gù, ngón tay phải bấm đầu bút bi liên tục, tiếng tách tách tách đều đặn trong không gian im lặng.

– Hắn đang đi quá xa.

Thầy Hoàng không trả lời ngay. Ông nhìn Gia Huy với ánh mắt mà Huy đã quen từ lâu: kiên nhẫn, đo lường, không vội.

– Em nói cụ thể hơn.

Gia Huy ngừng bấm bút. Tay phải siết chặt thân bút, khớp ngón trắng nhạt dưới ánh đèn huỳnh quang.

– Hắn ở lại trường đêm thứ Sáu. Em thấy đèn tầng bốn sáng lúc mười giờ. Không phải đèn bình thường, là đèn bên trong lớp. Hắn lên đó. Hắn nhìn thấy.

– Nhìn thấy gì?

– Thầy biết hắn nhìn thấy gì.

Thầy Hoàng gật nhẹ. Không phải gật đồng ý, mà gật ghi nhận, kiểu người đã dự đoán trước và bây giờ xác nhận.

– Và?

– Và hắn hỏi tụi nó về quá khứ. Thứ Năm. Em thấy hắn hỏi Tường Vy, hỏi Quốc, hỏi Đức, hỏi Diệp Chi. Tụi nó freeze. Hắn ghi sổ. Hắn đang lập hồ sơ, thầy ơi. Giống y cha hắn.

Tiếng cuối cùng nặng hơn phần còn lại. Giống y cha hắn. Gia Huy không nói thêm, nhưng ý ngầm treo trong không khí như mùi ẩm mốc từ giá sách cũ xung quanh: cha hắn cũng điều tra, cha hắn cũng lập hồ sơ, và cha hắn chết.

Thầy Hoàng im lặng ba giây. Rồi ông nói, giọng trầm, không nhanh hơn cũng không chậm hơn bình thường:

– Em lo lắng cho hắn, hay lo lắng cho mình?

Gia Huy nhìn thẳng vào mắt ông. Trong ánh đèn thư viện, mắt Thầy Hoàng trông già hơn khuôn mặt ông, già hơn ba mươi lăm tuổi mà bài báo ghi, già hơn bất kỳ giáo viên nào mà Huy từng gặp. Mắt của người đã sống quá nhiều chu kỳ để còn ngạc nhiên vì bất cứ điều gì.

– Lo cho lớp. Nếu hắn tiếp tục, hắn sẽ phá vỡ vòng lặp. Và nếu vòng lặp vỡ, tụi nó biến mất.

– Tụi nó đã biến mất rồi, Huy. Từ tháng mười năm ngoái.

Gia Huy rùng mình. Không phải vì câu nói bất ngờ, mà vì giọng ông nói nó: nhẹ nhàng, không cảm xúc, như thể bốn mươi mốt cái chết là một sự kiện hành chính mà ông đã xử lý xong và xếp vào tủ hồ sơ.

– Nhưng tụi nó vẫn ở đây. Mỗi ngày tụi nó vẫn cười, vẫn nói, vẫn...

– Vẫn gì, Huy?

Im lặng. Gia Huy không trả lời vì câu trả lời sẽ lộ ra thứ mà hắn không muốn thừa nhận: hắn giữ vòng lặp không phải vì Thầy Hoàng sai, không phải vì bổn phận, mà vì hắn không chịu được ý nghĩ rằng bốn mươi người bạn cùng lớp biến mất thêm một lần nữa. Lần thứ nhất, hắn nhìn họ chết dưới nước qua cửa kính xe buýt mà hắn thoát ra được. Lần thứ hai, hắn không chịu nổi.

Thầy Hoàng đứng dậy. Chậm rãi, khớp gối phát ra tiếng nhỏ, như thể cơ thể ông già hơn nhiều so với những gì nhìn thấy.

– Để thầy xử.

– Xử kiểu gì?

Ông không trả lời. Ông đi ra cửa thư viện, bước chân đều, lưng thẳng, không quay đầu. Gia Huy ngồi lại một mình giữa giá sách, bút bi trong tay, ngón tay phải bắt đầu bấm lại. Tách. Tách. Tách.

Hắn sẽ không dừng. Giống cha hắn. Và thầy sẽ "xử", câu đó có nghĩa gì?

Gia Huy nhìn xuống tay mình. Tay phải run nhẹ. Hắn siết chặt bút cho đến khi ngừng run.

Hắn nhớ ngày hôm đó. Tháng mười. Xe buýt. Hắn ngồi hàng ba, cạnh cửa sổ, nghe nhạc qua tai nghe. Khi xe bắt đầu lao xuống dốc nhanh hơn bình thường, hắn là người đầu tiên nhận ra. Không phải vì hắn giỏi hơn ai, mà vì hắn ngồi gần cửa thoát hiểm phía sau, và khi xe mất kiểm soát, bản năng sinh tồn giật tay hắn về phía chốt cửa trước khi đầu hắn kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Cửa mở. Nước chưa tràn tới. Hắn nhảy ra. Bơi lên. Sống.

Bốn mươi người còn lại không thoát được. Cửa chính kẹt. Cửa kính không vỡ. Nước vào nhanh hơn bất kỳ ai có thể phản ứng.

Hắn sống vì ngồi đúng chỗ, phản xạ đúng lúc, và may mắn. Không có gì anh hùng trong việc đó. Chỉ có may mắn và bốn mươi cái chết của những người không may.

Hắn đứng dậy, ra khỏi thư viện. Hành lang tầng ba trống, đèn vàng nhạt, sàn gạch sạch. Hắn đi về phía cầu thang, mỗi bước chân đặt nhẹ, thói quen của người đã quen di chuyển mà không muốn ai chú ý.

Minh.

Cuối buổi chiều cùng ngày. Hành lang tầng bốn.

Minh đang thu dọn sách thì Diệp Chi nói nhỏ:

– Minh, Thầy Hoàng nhắn cậu lên phòng thầy sau giờ học.

– Thầy nói khi nào?

– Hồi nãy, lúc cậu ra ngoài. Thầy nói cậu lên phòng giáo viên tầng hai, phòng cuối hành lang.

Minh gật đầu. Cậu biết Thầy Hoàng không dùng phòng giáo viên chung. Ông có phòng riêng, cuối hành lang tầng hai, cửa gỗ nâu, bảng tên nhỏ: "Hoàng Minh Đức, Giáo viên Văn." Cậu đã đi qua phòng đó nhiều lần nhưng chưa bao giờ vào.

Cậu xuống cầu thang. Tầng ba, tầng hai. Hành lang tầng hai vắng hơn tầng bốn, đèn sáng vàng nhạt thay vì trắng xanh. Cuối hành lang, cửa phòng Thầy Hoàng hé mở. Ánh đèn bàn lọt qua khe cửa, vàng ấm.

Minh gõ cửa. Hai tiếng.

– Vào.

Cậu đẩy cửa. Phòng nhỏ, sạch, giá sách hai bên tường, bàn gỗ cũ ở giữa. Thầy Hoàng ngồi sau bàn, cốc trà nóng trước mặt, hơi bốc lên trong ánh đèn vàng. Ông nhìn Minh, gật đầu, chỉ ghế đối diện.

– Ngồi đi, em.

Minh ngồi. Lưng thẳng, hai tay đặt trên đùi, mặt bình thường. Không để lộ gì. Cậu quan sát phòng: giá sách bên trái chứa sách giáo khoa và tham khảo, sắp xếp theo bộ môn. Giá bên phải có thêm ảnh đóng khung, nhưng từ chỗ ngồi Minh không nhìn rõ ảnh gì. Trên bàn, ngoài cốc trà, có một chồng vở chấm, một cây bút đỏ, và một cuốn sổ bìa da nâu đã cũ, gáy sách bạc.

Thầy Hoàng im lặng mười giây. Nhìn Minh. Ánh đèn bàn chiếu nghiêng, tạo bóng sâu dưới gò má ông, khiến khuôn mặt ông trông gầy hơn và già hơn bình thường. Rồi ông nói, giọng nhẹ, bình thường, như thể đang hỏi bài:

– Em thích lớp mình không?

– Dạ thích.

– Bạn bè tốt?

– Dạ tốt.

– Diệp Chi... bạn ấy ngồi cạnh em, đúng không?

– Dạ đúng.

Thầy Hoàng gật. Uống trà. Đặt cốc xuống. Rồi ông nhìn Minh bằng ánh mắt khác, ánh mắt mà Minh đã thấy nhiều lần nhưng lần này rõ hơn: ánh mắt của người đang cân nhắc nên nói bao nhiêu.

– Em biết thầy quen cha em không?

Minh không chớp mắt. Không thay đổi tư thế. Nhưng trong đầu cậu, mọi dây thần kinh đồng loạt căng lên.

– Dạ không.

– Cha em tên Trần Đại Nghĩa. Ông ấy là cảnh sát. Đã từng đến trường này điều tra.

Im lặng. Minh không nói. Đợi.

– Ông ấy là người tốt. Thầy nói thật. Ông ấy quan tâm đến học sinh, quan tâm đến sự thật. Thầy tôn trọng điều đó.

Tôn trọng. Không phải "thương" hay "nhớ." Tôn trọng. Như tôn trọng đối thủ.

– Thầy biết em đến đây vì cha em.

Không phải câu hỏi. Câu khẳng định. Minh nhìn thẳng vào mắt ông.

– Dạ. Em muốn biết cha em chết vì sao.

Thầy Hoàng không lảng tránh. Ông nhìn lại, bình thản, rồi nói:

– Cha em chết vì ông ấy không chịu dừng lại khi nên dừng. Thầy nói điều này không phải để đe dọa em. Thầy nói vì thầy muốn em hiểu: có những câu hỏi mà câu trả lời không sửa chữa được gì, chỉ làm mất thêm.

Minh nghe. Ghi nhận. Không phản ứng bên ngoài.

– Em giống cha em lắm, Thầy Hoàng nói, giọng nhẹ hơn, gần như dịu dàng. Hy vọng em không giống ông ấy ở phần cuối.

Câu cuối treo trong phòng như khói hương. Minh đứng dậy, cúi đầu chào, rồi quay người đi ra cửa. Tay cậu nắm chặt quai cặp, đủ chặt để khớp ngón trắng, nhưng mặt cậu bình thường.

Cậu bước ra hành lang, đi về phía cầu thang. Sau lưng, cửa phòng Thầy Hoàng đóng lại, nhẹ, không va.

"Hy vọng em không giống ông ấy ở phần cuối."

Câu đó không phải lời khuyên. Đó là lịch sử, được nói dưới dạng hy vọng. Cha cậu không dừng lại, và phần cuối của cha cậu là cái chết ghi trong hồ sơ là tự sát. Thầy Hoàng vừa nói cho cậu biết: ông biết cha cậu chết vì điều tra trường này. Và ông không phủ nhận.

Minh đi xuống cầu thang. Ở tầng ba, cậu dừng lại trước cửa thư viện. Cửa đóng, nhưng qua ô kính cậu thấy bên trong tối, ghế xếp gọn, không ai. Cậu không biết rằng hai giờ trước, Gia Huy ngồi ở góc khuất sau giá sách đối diện Thầy Hoàng, bàn về cậu bằng giọng run mà cậu chưa từng nghe từ hắn. Cậu không biết rằng Gia Huy nhớ từng chi tiết vụ tai nạn: cửa kính xe không vỡ, tiếng đập từ bên trong, và khoảnh khắc hắn nhảy ra khỏi cửa thoát hiểm phía sau trong khi bốn mươi người còn lại chìm. Cậu không biết rằng Gia Huy giữ vòng lặp không phải vì trung thành với Thầy Hoàng, mà vì hắn không chịu nổi mất họ lần thứ hai.

Nhưng Minh biết một điều: Thầy Hoàng vừa thừa nhận biết cha cậu, thừa nhận cha cậu chết vì điều tra trường này, và vừa cảnh báo cậu bằng câu nói mà người bình thường sẽ hiểu là mối đe dọa nhưng Minh hiểu là lời thú nhận.

Cậu ra sân, qua cổng trường, vào con hẻm dẫn về nhà trọ. Trời tối dần. Đèn đường bật. Tiếng xe máy từ đường lớn vọng vào. Cậu đi nhanh, không ngoái lại, nhưng mỗi bước chân đều nặng hơn bước trước.

Về đến nhà trọ, cậu ngồi xuống bàn, mở sổ, viết:

"Ngày 30. Thầy Hoàng gọi tôi. Biết tôi đến vì cha. Biết cha tôi là cảnh sát. Nói: 'Cha em chết vì không chịu dừng lại khi nên dừng.' Nói: 'Hy vọng em không giống ông ấy ở phần cuối.' Đây là cảnh báo trực tiếp, không qua tờ giấy. Và ông ta không phủ nhận liên quan đến cái chết của cha."

"Câu hỏi: tờ giấy và cuộc nói chuyện có liên quan không? Tờ giấy đến trước (thứ Hai), TH gặp tôi (thứ Ba). Nếu TH viết tờ giấy, tại sao cần gặp thêm? Nếu không phải TH, ai viết, và TH có biết không?"

"Ghi chú thêm: TH có sổ bìa da nâu trên bàn. Cũ, gáy bạc, dùng nhiều năm. Cần xem bên trong nếu có cơ hội."

Cậu đóng sổ. Nằm xuống giường, nhìn trần nhà trọ ẩm mốc. Quạt trần quay chậm, bóng cánh quạt xoay trên tường như kim đồng hồ đếm ngược. Cậu nghĩ đến câu nói của Thầy Hoàng, nghĩ đến tờ giấy, nghĩ đến Gia Huy mời liên hoan, nghĩ đến Diệp Chi gắp đậu phụ cho cậu. Mỗi mảnh ghép đều có vị trí, nhưng bức tranh chúng tạo thành thì cậu chưa nhìn thấy.

Chỉ biết: bức tranh đó có cậu ở giữa.

Ch.17/83
2.344 từ