Cả Lớp Đều Chết Từ Năm Ngoái
Chương 15: Đêm ở trường
Chương 15

Đêm ở trường

Chín giờ bốn mươi lăm tối. Thứ Sáu.

Minh ngồi trên mái nhà kho phía sau trường, hai chân thõng ngoài rìa tôn. Sân trường dưới chân tối đen, chỉ có ba cây đèn cao áp sáng vàng rải rác dọc lối đi chính, để đủ ánh sáng cho bảo vệ đi tuần. Gió biển thổi từ hướng đông, mang theo mùi muối và tanh nhẹ. Nhiệt độ mười chín độ, thấp hơn ban ngày gần mười độ, và Minh cảm nhận được cái lạnh ngấm qua lớp áo khoác mỏng.

Cậu đã ở đây từ sáu giờ chiều, sau khi tan học. Không về nhà trọ. Cậu mang theo ba-lô có đèn pin, sổ ghi chép, bút, hai chai nước, và điện thoại sạc đầy. Chuẩn bị như một ca trực đêm, vì đó chính xác là những gì cậu định làm.

Bảy giờ: trường đóng cổng, bảo vệ kiểm tra các phòng học từ tầng một lên tầng ba. Không lên tầng bốn. Minh đã quan sát ba tuần qua: bảo vệ không bao giờ lên tầng bốn sau giờ học. Cậu không biết đó là chỉ thị của ai, nhưng cậu biết nó nhất quán. Tám giờ: bảo vệ đi tuần quanh sân, một vòng, mười hai phút, rồi quay lại phòng bảo vệ xem điện thoại. Tám rưỡi đến chín: đèn hành lang tầng một đến tầng ba tắt lần lượt, tự động theo hẹn giờ. Bây giờ chỉ còn đèn sân và đèn phòng bảo vệ ở cổng chính. Tầng bốn tối. Lớp 12A3 tối.

Minh nhìn đồng hồ. Chín giờ năm mươi.

Cậu biết bảng nội quy ghi: không lên tầng 4 sau 19h. Nội quy đó không dành cho học sinh bình thường, vì học sinh bình thường không có lý do lên tầng bốn lúc bảy giờ tối. Nội quy đó dành cho những ai có thể nhìn thấy thứ mà tầng bốn giấu sau giờ học.

Chín giờ năm mươi lăm. Minh trèo xuống mái nhà kho, đi men theo tường rào phía sau, nơi không có đèn và không nằm trong tầm nhìn của camera cổng chính. Cậu đã khảo sát lộ trình này tuần trước: từ nhà kho, đi dọc tường rào hai mươi mét, rẽ trái vào khoảng trống giữa nhà bếp và phòng thể chất, rồi vào tòa nhà chính bằng cửa phụ phía tây. Cửa phụ không khóa từ bên trong, vì bảo vệ chỉ khóa cổng chính và cửa sảnh, không kiểm tra cửa phụ mà ít ai biết đến.

Bên trong, hành lang tầng một tối và im. Minh bật đèn điện thoại, chế độ đỏ để không lọt ánh sáng trắng ra cửa sổ. Cầu thang từ tầng một lên tầng hai sạch, khô. Tầng hai lên tầng ba: sạch, khô. Tầng ba lên tầng bốn: Minh dừng lại.

Bậc thang thứ ba từ dưới lên ướt. Không phải ướt vì nước lau nhà, vì cô lao công không làm việc lúc mười giờ tối. Ướt vì nước. Nước trong, không mùi, mỏng như lớp sương đọng trên bề mặt gạch. Minh sờ bằng ngón tay: lạnh, lạnh hơn nhiệt độ không khí xung quanh, như nước từ dưới sông dâng lên qua nền đất rồi rỉ ra bậc thang.

Cậu đi tiếp. Mỗi bậc ướt hơn bậc trước. Đến bậc cuối cùng trước khi ra hành lang tầng bốn, nước đọng thành vũng nhỏ ở góc, khoảng bằng bàn tay, lung linh dưới ánh đèn đỏ từ điện thoại. Minh nhìn vũng nước. Mặt nước phẳng lặng, không gợn, nhưng cậu có cảm giác nó đang nhìn lại cậu. Cậu bỏ qua cảm giác đó, bước qua, ra hành lang.

Hành lang tầng bốn. Mười giờ kém năm.

Tối. Lạnh hơn hành lang tầng ba ít nhất năm độ, và Minh cảm nhận ranh giới nhiệt độ rõ ràng khi bước qua bậc thang cuối cùng: tầng ba mát, tầng bốn lạnh. Không phải lạnh điều hòa. Lạnh ẩm, lạnh của nước, lạnh kiểu sông mùa thu. Đèn huỳnh quang tắt. Cửa lớp 12A3 đóng. Không ánh sáng lọt qua khe cửa.

Minh tắt đèn điện thoại. Đứng giữa hành lang, đợi. Bóng tối bao quanh cậu hoàn toàn, chỉ có ánh sáng yếu từ cửa sổ cuối hành lang, nơi đèn cao áp sân trường lọt qua khe rèm. Cậu nghe được tiếng gió ngoài cửa sổ, tiếng côn trùng xa, và một thứ nữa: tiếng nước, rất nhẹ, như tiếng ai đang thở dưới nước ở phía bên kia cánh cửa lớp. Minh áp tai vào cửa. Tiếng nước rõ hơn. Không phải tiếng vòi chảy. Tiếng nước chuyển động, nước dập dềnh, nước va vào thành một thứ gì đó bằng kim loại.

Mười giờ.

Không có gì xảy ra. Minh đứng im, lưng tựa tường đối diện cửa lớp, mắt nhìn thẳng vào ô kính nhỏ trên cánh cửa. Bên trong tối đen. Cậu đợi thêm. Một phút. Hai phút. Năm phút.

Mười giờ bảy phút.

Đèn huỳnh quang trong lớp bật.

Không phải bật đột ngột như công tắc. Ánh sáng nhạt dần vào, như bình minh đang lên bên trong một căn phòng đóng kín, từ tối sang xám sang trắng nhạt. Quá trình kéo dài khoảng mười giây. Khi ánh sáng đạt cường độ bình thường, Minh thấy qua ô kính: bốn hàng đèn huỳnh quang trên trần lớp đang sáng đều, ánh sáng trắng xanh quen thuộc.

Cậu áp mặt vào ô kính. Nhìn vào trong.

Bàn ghế xếp đúng vị trí ban ngày. Bảng đen sạch. Quạt trần không quay. Và trên mỗi chiếc ghế, một bóng người ngồi.

Không phải bóng đen. Không phải hình mờ như ảnh chụp. Mà là những hình người rõ nét, có quần áo, có tóc, có dáng ngồi khác nhau, nhưng toàn bộ đều bất động. Bốn mươi mốt bóng người ngồi yên trong lớp lúc mười giờ tối, đèn sáng, không ai cử động. Như một bức ảnh lớp được chiếu lên không gian ba chiều rồi đông cứng.

Minh nhận ra từng người. Bàn đầu: Gia Huy, lưng thẳng, tay đặt trên vở mở. Bàn năm: Phương, đầu hơi cúi. Bàn cuối: Thiên Nam, gục trên tay. Bàn hai, sát cửa sổ: Diệp Chi, tóc buộc thấp, áo khoác quen, mắt nhìn thẳng về phía bảng đen.

Không ai thở. Không ai cử động. Không tiếng nào lọt qua cánh cửa đóng.

Minh đưa tay nắm tay nắm cửa. Kim loại lạnh buốt, lạnh hơn nhiều so với nhiệt độ hành lang, như thể tay nắm đã được ngâm trong nước đá. Cậu xoay. Cửa không mở. Khóa, nhưng không phải khóa cơ học. Tay nắm xoay được, then cài không có, mà cửa vẫn không nhúc nhích, như thể có thứ gì đó giữ nó từ bên trong.

Cậu thử đẩy. Không di chuyển.

Cậu quay lại nhìn qua ô kính. Bốn mươi mốt bóng người vẫn bất động. Đèn vẫn sáng. Minh lấy điện thoại, bật chế độ ghi hình, hướng ống kính vào ô kính, quay ba mươi giây. Xem lại: khung hình đen thui. Điện thoại chỉ ghi được bóng tối. Lớp sáng đèn với bốn mươi mốt người bên trong, nhưng camera điện thoại nhìn thấy một phòng tối trống.

Mắt tôi thấy. Máy không thấy. Giống camera tầng bốn ban ngày, nhưng ngược lại: ban ngày, camera thấy tôi mà không thấy họ. Ban đêm, tôi thấy họ mà camera không thấy gì.

Minh ghi vào sổ, đứng ngay hành lang, dựa lưng vào tường:

"22:15. Tầng 4. Đèn lớp 12A3 tự bật lúc 22:07. 41 bóng người ngồi bất động trong lớp. Rõ nét, có quần áo, dáng ngồi khác nhau. Nhận diện được GH, DC, TN, Phương. Cửa không mở được dù không khóa. Camera điện thoại không ghi được, chỉ thấy tối."

Cậu nhìn lại qua ô kính. Không thay đổi. Bốn mươi mốt bóng người ngồi yên, đèn sáng trắng xanh, không một cử động.

Mười giờ hai mươi. Minh đếm đầu: ba mươi tám bóng người ở vị trí cố định, cộng thêm ba bóng ở rìa mà cậu không thấy rõ vì góc nhìn bị giới hạn bởi ô kính nhỏ. Tổng bốn mươi mốt. Đủ.

Mười giờ ba mươi. Cậu di chuyển sang cửa sổ hành lang, nhìn vào lớp từ góc khác. Từ đây thấy rõ hơn: Tường Vy ngồi bàn ba, tay phải đặt trên mặt bàn, ngón tay hơi cong như đang cầm thứ gì đó vô hình, có lẽ là cây kem que từ ký ức buổi sáng. Bên cạnh cô, một nữ sinh tóc ngắn, có thể là Phương, đầu nghiêng sang trái, bất động ở tư thế giống như đang chép bài dở.

Mười giờ bốn lăm. Minh quay lại vị trí trước cửa lớp. Gần bốn mươi phút mà không có gì thay đổi. Cậu bắt đầu nghĩ đây chỉ là trạng thái tĩnh, một phiên bản ban đêm của lớp học mà vòng lặp duy trì khi không có ai quan sát. Ban ngày, vòng lặp phát lại. Ban đêm, nó lưu trữ. Bốn mươi mốt ký ức đang được giữ trong lớp như những tập tin chưa đóng trên máy tính, chờ sáng mai để được mở lại và chạy từ đầu.

Rồi một trong bốn mươi mốt bóng người cử động.

Bàn hai. Diệp Chi.

Đầu cô quay chậm sang phải, về phía cửa sổ. Phần còn lại của cơ thể vẫn bất động, chỉ có đầu xoay, chậm, đều, như kim đồng hồ chạy ở tốc độ nửa vòng mỗi phút. Tóc cô rơi theo, sợi tóc mai trượt qua vai, lộ ra cổ trắng nhạt dưới ánh đèn huỳnh quang.

Rồi cô quay tiếp. Không dừng ở cửa sổ. Quay tiếp về phía cửa lớp. Về phía Minh.

Cậu không lùi. Cậu đứng yên, mặt áp vào ô kính, nhìn thẳng vào trong. Đầu Diệp Chi quay chậm, chậm, chậm, cho đến khi mặt cô hướng thẳng ra cửa.

Mắt cô mở. Đen, sâu, không phản chiếu ánh đèn. Không phải mắt của người sống. Không phải mắt của người ngủ. Mà là mắt của người đang nhìn từ dưới nước lên, qua một lớp kính dày mà cô không thể phá vỡ.

Cô nhìn thẳng vào Minh. Và Minh nhìn thấy, ở khóe mắt trái cô, một giọt nước trượt xuống má, chậm, trong suốt, như giọt nước mắt của người vừa nhớ ra mình đã chết đuối.

Minh lùi một bước. Không phải vì sợ. Mà vì cậu nhận ra: cô nhìn thấy cậu. Không phải nhìn thấy theo cách ban ngày, khi cô là Diệp Chi cười nhẹ, hỏi bài tập, đặt nước đúng vị trí thuận tay cậu mà không biết tại sao. Cô nhìn thấy theo cách khác, cách mà ánh mắt không phản chiếu đèn, cách mà giọt nước ở khóe mắt không phải nước mắt thông thường mà là nước sông, nước từ ký ức chết đuối, rỉ ra qua vết nứt mà buổi chiều nay Minh đã vô tình tạo ra khi hỏi cô về cấp hai.

Cô không nhớ cấp hai. Nhưng cô nhớ nước. Nước lạnh, nước dâng, nước vào phổi. Ký ức đó không nằm trong vòng lặp ban ngày, bị giấu ở tầng sâu hơn, nhưng ban đêm, khi vòng lặp chuyển sang trạng thái lưu trữ và kiểm soát lỏng hơn, ký ức đó trồi lên qua vết nứt, và Diệp Chi quay đầu, nhìn ra, nhìn Minh, bằng đôi mắt của cô gái mười bảy tuổi đã chết dưới dòng sông mà không ai cứu.

Đèn lớp tắt.

Không tắt từ từ như khi bật. Tắt ngay, đột ngột, như ai đó giật phích cắm. Hành lang tầng bốn tối đen trở lại. Minh đứng trong bóng tối, lưng tựa tường, hơi thở nặng hơn bình thường. Cậu bật đèn điện thoại, nhìn qua ô kính: lớp tối, trống, bàn ghế xếp ngay ngắn, không ai.

Cậu nhìn xuống sàn hành lang. Trước cửa lớp, một vệt nước mỏng loang ra từ khe cửa dưới, dài khoảng nửa mét, hình dạng bất quy tắc. Minh quỳ xuống, sờ: lạnh. Ngửi: không mùi. Nếm: mặn.

Nước sông.

Cậu ghi nhanh vào sổ:

"22:50. Đèn tắt. Trước đó: DC quay đầu nhìn ra cửa, nhìn thẳng vào tôi. Mắt đen, không phản chiếu. Giọt nước ở khóe mắt trái. Sau khi tắt: vệt nước mặn loang từ khe cửa. Nước sông."

"Kết luận sơ bộ: ban đêm, lớp 12A3 vẫn tồn tại nhưng ở trạng thái khác, tĩnh, bất động, như ký ức đang được lưu trữ. DC cử động → cô đang dần tách khỏi vòng lặp, ít nhất ở trạng thái ban đêm. Có liên quan đến việc tôi hỏi cô về quá khứ chiều nay không? Vết nứt ký ức buổi chiều có kéo dài đến phiên bản ban đêm?"

"Câu hỏi: ai hoặc cái gì bật đèn lúc 22:07? Vòng lặp tự vận hành hay có người điều khiển?"

Minh đứng dậy. Đi về phía cầu thang. Bậc thang ướt hơn lúc lên, nước đọng nhiều hơn, có chỗ đến mắt cá chân. Cậu bước nhanh, không chạy, xuống tầng ba, tầng hai, tầng một. Ra cửa phụ. Qua sân trường. Men tường rào. Trèo qua chỗ tường thấp phía sau nhà kho.

Bên ngoài trường, đường phố vắng, đèn đường vàng nhạt, tiếng xe máy lẻ tẻ. Mùi muối biển pha lẫn mùi khói từ quán cơm đã đóng cửa đầu hẻm. Minh đi nhanh về nhà trọ, tay cầm sổ ghi chép, giày ướt nước sông từ bậc thang tầng bốn. Cậu không ngoái lại. Nhưng cậu biết, nếu quay đầu nhìn lên tầng bốn, cậu sẽ thấy: một cửa sổ sáng nhẹ, rồi tắt, rồi sáng lại, như mắt ai đó đang chớp trong bóng tối.

Ch.15/83
2.326 từ