Mọi Thứ Sẽ Trở Lại Như Ban Đầu
Căn hộ tầng năm. Phú Nhuận. Đêm.
Hắn về đến cửa lúc chín giờ. Trời tối, đèn đường vàng qua cửa sổ, vết nứt trên tường phát sáng nhẹ, kiểu sáng từ phiên bản khác rọi qua. Căn hộ đầy vết rách, tường, sàn, trần, mỗi khe hở mang ánh sáng và mùi của một thế giới khác. Nhưng bên trong, hai người đợi.
Nhược Vy ngồi ở sofa, sổ tay trên đùi, bút trong tay. Mẫn Nhi nằm trên sàn, đầu gối lên cánh tay, ngủ. Bút chì cầm lỏng, giấy A4 dưới người, bức vẽ cuối cùng: thành phố nhìn từ trên cao, nhà cửa xếp hàng, và giữa thành phố, khoảng trống trắng, không phải lỗ hổng mà là cửa sổ, nhìn xuyên qua, thấy thế giới khác phía dưới.
Nhược Vy nhìn lên khi hắn vào. Mắt cô đỏ nhưng không ướt. Kiểu mắt người đã khóc xong và không còn gì để khóc.
– Tôi biết, hắn nói.
Cô nhìn hắn. Không hỏi biết gì. Không cần. Vì cô thấy ở mắt hắn, ở cách hắn đứng, ở cách vai hắn thẳng hơn lúc đi, ở cách ngón giữa hắn co nhưng không chặt. Cô thấy hắn đã chọn.
– Khi nào? cô hỏi.
– Bây giờ.
Im lặng. Gió qua khe nứt. Mùi biển. Ánh sáng từ phiên bản Phiên An lọt qua vết rách trên trần, vàng nhạt, run.
Cô đặt bút xuống. Đóng sổ tay. Đặt trên bàn. Nhìn hắn.
– Tôi sẽ biến mất, cô nói. Không phải câu hỏi. Khẳng định. Giọng đều, kiểu phóng viên đọc bản tin, kiểu người đã luyện tập nói sự thật dù sự thật cắt.
– Cô biết.
– Biết từ lâu. Nhược Vy nhìn sổ tay trên bàn. Cuốn mười lăm. Cuốn cuối cùng. Tôi đã viết đủ.
Hắn nhìn cuốn sổ. Bìa da nâu, sờn, nhỏ, vừa lòng bàn tay. Bên trong, chữ viết tay, mực xanh, mười lăm cuốn ký ức, mười lăm cuốn sự thật mà hiện thực không sửa được. Và ở trang ba, ba chữ: Lâm Khải Minh.
– Viết tay không bị sửa, hắn nói.
– Không bị sửa, cô lặp lại. Nhưng người viết thì có thể.
Hắn ngồi xuống sofa. Cạnh cô. Vai chạm vai. Lần cuối. Cả hai biết.
Mẫn Nhi mở mắt. Ngồi dậy. Nhìn hắn, nhìn Nhược Vy. Không hỏi. Cô bé biết. Biết kiểu đứa trẻ đã sống mười năm trong khoảng không và nhận ra khoảnh khắc trước khi mọi thứ thay đổi.
– Anh sẽ nói, cô bé nói.
– Ừ.
– Em sẽ ra sao?
Hắn nhìn cô bé. Mười hai tuổi. Chân trần. Tóc dài. Mắt trong, kiểu mắt đứa trẻ biết quá nhiều mà không ai bảo vệ. "Em thuộc cả hai," cô bé nói lần trước. Thuộc hiện thực gốc, thuộc lời nói dối. Có thể ở lại. Có thể biến mất. Không ai biết.
– Anh không biết, hắn nói.
Cô bé gật. Nhẹ. Bình thản. Kiểu bình thản mà hắn ước mình có.
– Nhưng em nhớ, cô bé nói. Em nhớ tất cả. Hiện thực gốc, trước mọi lời nói dối. Em là bản ghi duy nhất còn sót. Nếu em ở lại, em sẽ nhớ. Nếu em biến mất, thì ai đó phải nhớ thay em.
Cô bé nhìn cuốn sổ tay trên bàn. Rồi nhìn Nhược Vy.
– Chị Vy, cô bé nói. Sổ tay.
Nhược Vy gật. Hiểu. Lấy sổ, mở trang cuối còn trống, viết. Viết nhanh, viết chắc, viết kiểu người biết mình không còn nhiều thời gian:
"Đừng quên người đã nói dối để trả lại sự thật."
Một dòng. Mười hai chữ. Viết tay. Mực xanh. Không bị sửa.
Cô đặt bút xuống. Đóng sổ. Đặt trên bàn, trước mặt hắn.
– Giữ lấy, cô nói.
Hắn cầm cuốn sổ. Nhẹ, mỏng, vừa lòng bàn tay. Nặng mười lăm cuốn đã mất. Nặng ba chữ ở trang ba. Nặng mười hai chữ cuối cùng.
Hắn đứng dậy. Đi đến cửa sổ. Mở. Gió đêm, mát, mang mùi thành phố đang vỡ: mùi biển Phiên An, mùi khói xe Sài Gòn, mùi phở, mùi bê tông, mùi sáu tầng hiện thực chồng lên nhau.
Hắn nhìn ra. Phú Nhuận đêm. Đèn đường, hẻm tối, mái nhà, ăng-ten, dây điện. Và vết nứt, khắp nơi, phát sáng nhẹ, kiểu mạng lưới ánh sáng phủ lên thành phố, kiểu tĩnh mạch của thế giới lộ ra dưới da.
Tần số mười tám rung trong ngực. Mạnh. Nhanh. Gần ngưỡng. Hắn cảm nhận nó, kiểu nhịp tim thứ hai đang đập nhanh hơn nhịp tim thật, đang cộng hưởng với vết rách, đang kéo hiện thực về phía vỡ.
Hắn hít thở. Một lần. Sâu.
Và nói.
Không nói to. Không hét. Không tuyên bố. Chỉ nói, bằng giọng thường, giọng đứa con trai hai mươi hai tuổi, mệt, gần rỗng, đứng trước cửa sổ trong căn hộ đầy vết nứt, nói với hiện thực, nói với thế giới, nói với tất cả các phiên bản, nói với chính mình.
– Mọi thứ sẽ trở lại như ban đầu.
Tám chữ.
Lời nói dối cuối cùng.
Vì "ban đầu" không tồn tại. Không có ban đầu. Không có hiện thực gốc mà ai cũng đồng ý. Không có phiên bản "đúng" mà mọi phiên bản sai đo theo. "Ban đầu" là từ trống. Là lời nói dối. Và hiện thực nghe lời nói dối đó, và không biết "ban đầu" là gì, nên nó phải chọn.
Và nó chọn cái giá lớn nhất.
Ngón giữa hắn duỗi ra.
Đó là điều đầu tiên hắn cảm nhận. Ngón giữa, co suốt bao nhiêu tuần, co vì ký ức cơ bắp, co vì bàn tay ai đó mà hắn không nhớ, ngón giữa đó duỗi ra. Chậm, nhẹ, kiểu dây đàn được thả. Và khi ngón giữa duỗi, ký ức cơ bắp mất theo. Cảm giác bàn tay ai đó trong tay hắn mất. Cảm giác ấm mất. Cảm giác nắm mất.
Rồi tần số mười tám dừng. Im. Lặng. Nhịp tim thứ hai tắt, và hắn chỉ còn một nhịp tim, nhịp tim thật, nhịp tim của đứa con trai bình thường.
Rồi dị năng tắt. Hắn cảm nhận nó, kiểu cảm nhận dòng điện ngắt, kiểu đèn tắt, kiểu im lặng sau khi máy phát dừng. Dị năng, thứ đã sống trong hắn hai mươi hai năm, thứ đã cho hắn và lấy từ hắn, thứ đã tạo và phá, thứ đã là nguồn gốc mọi mất mát, tắt.
Và ở đâu đó trong thành phố, ở chùa Giác Lâm, hoặc ở vết rách Pasteur, hoặc ở nơi mà Phiên An từng hiện lên qua khe hở, Bạch Dữ biến mất. Hắn không thấy. Không ai thấy. Nhưng hắn biết, vì ông là lời nói dối lớn nhất, là người nói dối lâu nhất, và khi dị năng tắt, khi "ban đầu" trở lại, khi hiện thực không còn nghe lời nói dối nữa, ông trở về nơi ông thuộc về: cạnh Bảo Ngọc, trong phòng bệnh viện, hai giờ sáng, ba mươi năm trước. Nơi tay cô lạnh. Nơi ông đã nói sáu chữ đầu tiên. Nơi tất cả bắt đầu và kết thúc.
Hắn nhìn tay mình. Mười ngón. Đầy đủ. Ngón út trở lại. Ngón áp út không trong suốt. Ngón giữa không co. Mép vai không mờ. Hắn nguyên vẹn. Lần đầu tiên trong nhiều tuần, hắn có bàn tay đầy đủ.
Nhưng bàn tay đó trống. Không còn ký ức cơ bắp. Không còn cảm giác nắm. Không còn ai trong tay hắn.
Hắn quay lại nhìn phòng.
Mẫn Nhi vẫn ở đó. Ngồi trên sàn, mắt mở, nhìn hắn. Không biến mất. Em thuộc cả hai. Em ở lại. Mắt cô bé ướt, lần đầu từ khi hắn biết cô, ướt, chảy, không nức nở, chỉ chảy.
Nhược Vy không ở đó.
Sofa trống. Chỗ cô ngồi, vải sofa vẫn lõm, vẫn ấm, kiểu vừa mới. Nhưng cô không ở đó. Không còn Nhược Vy. Không còn cô gái viết sổ. Không còn người đã gọi tên hắn mỗi sáng, đã pha cà phê đen không đường, đã nói "đừng chọn tôi, chọn sự thật," đã viết mười hai chữ cuối cùng vào cuốn sổ trên bàn.
Cuốn sổ vẫn ở đó. Trên bàn. Bìa da nâu, sờn. Và bên trong, ba chữ ở trang ba: Lâm Khải Minh. Và mười hai chữ cuối: "Đừng quên người đã nói dối để trả lại sự thật."
Hắn nhìn sofa trống. Nhìn cuốn sổ. Nhìn Mẫn Nhi.
Cô bé nhìn lại. Mắt ướt. Tay nắm chặt bút chì.
– Chị Vy, cô bé nói.
Hắn gật. Không nói được. Vì biết. Vì đã biết trước. Vì Nhược Vy đã nói, đã chuẩn bị, đã để lại sổ tay, đã viết mười hai chữ cuối, đã sẵn sàng hơn hắn.
Ngoài cửa sổ, thành phố thay đổi. Vết nứt đóng lại, chậm, từng vết một, kiểu vết thương tự liền. Ánh sáng từ các phiên bản tắt dần. Mùi biển nhạt dần. Tiếng Phiên An, tiếng xe đạp, tiếng rao, xa dần, mỏng dần, rồi im. Thành phố trở lại bình thường. Một tầng. Một phiên bản. Một hiện thực.
Và tất cả mọi người bắt đầu quên.
Quên Lâm Khải Minh. Quên dị năng. Quên vết nứt. Quên mùi biển giữa thành phố. Quên đứa trẻ mất tích. Quên cô gái viết sổ. Quên ông già tóc bạc. Quên Cục Kiểm Định. Quên Phiên An. Quên tất cả.
Và hắn đứng ở cửa sổ, nhìn ra thành phố đang bình thường trở lại, và biết rằng mình cũng sẽ bị quên. Bởi mọi người. Bởi An Hạ. Bởi Thành Nam. Bởi chủ quán ốc hẻm Vạn Kiếp. Bởi tất cả.
Nhưng sổ tay vẫn ở đây. Viết tay không bị sửa.
Và Mẫn Nhi vẫn ở đây. Ngồi trên sàn. Mắt ướt. Tay nắm bút chì. Nhớ tất cả.
Hai thứ. Cuốn sổ và đứa trẻ. Hai thứ mà hiện thực không xóa được. Hai thứ mà lời nói dối cuối cùng không lấy đi.
Hắn ngồi xuống sàn. Cạnh Mẫn Nhi. Không nói. Cô bé không nói. Cả hai ngồi trong căn hộ tầng năm, Phú Nhuận, đêm, im lặng, và ngoài kia, thành phố lành lại, bình thường, quên, như chưa từng có gì xảy ra.
Và trên bàn, cuốn sổ da nâu. Mở ở trang cuối. Mười hai chữ viết tay:
"Đừng quên người đã nói dối để trả lại sự thật."
Mực xanh. Nét đều. Không bị sửa.