Phòng Không Sự Thật
La Thiên Tước đến sau sáu giờ. Hoặc tám giờ. Hoặc mười hai. Khải Minh không biết. Phòng Trắng không có đồng hồ, không có cửa sổ, đèn huỳnh quang bật liên tục, ánh sáng đều, trắng, không thay đổi.
Bà đặt ghế sắt cách hắn ba mét. Ngồi. Không mang hồ sơ, không mang bút. Chỉ có thiết bị nhỏ trên đùi, đèn xanh chớp đều.
– Anh đã đọc tường.
Không phải câu hỏi. Khải Minh không trả lời.
– Mỗi dòng trên tường là một trường hợp Cục xử lý trong năm mươi năm qua. Hai trăm linh ba trường hợp. Sáu Người Nói Dối, tính cả anh. Bà dừng. Bốn trong sáu đã biến mất. Một đang ở ngoài kia, và tôi không tìm được. Còn anh.
Khải Minh nhìn bà. Mặt bà bình thản, mắt không mệt, không giận, chỉ có cái nhìn của người đã quen với những thứ không thể giải thích.
– Tôi cần anh khai toàn bộ lời nói dối anh đã nói. Từ đầu.
– Tại sao?
– Vì mỗi lời nói dối để lại tần số. Bà chỉ thiết bị trên đùi. Thiết bị này không chỉ trì hoãn hiện thực hóa. Nó ghi lại tần số sai lệch đang hoạt động trong cơ thể anh. Hiện tại, máy đếm được mười bảy tần số khác nhau. Mười bảy lời nói dối chưa tắt.
Khải Minh nhìn thiết bị. Nhỏ, kim loại, màn hình nhỏ hơn điện thoại. Đèn xanh chớp, mỗi lần chớp kèm theo con số trên màn hình thay đổi.
– Mười bảy?
– Mười bảy mà máy đọc được. Có thể nhiều hơn. Những lời nói dối cũ, đã ăn sâu vào hiện thực, không còn phát tần số vì hiện thực đã chấp nhận chúng như sự thật. Chúng tôi gọi đó là lời nói dối đã đóng. Không thể phát hiện, không thể đảo ngược.
Bà đặt thiết bị lên sàn, quay màn hình về phía hắn.
– Nhưng có một tần số lạ. Bà nói, giọng không đổi, nhưng tay bà đặt trên đùi siết chặt hơn. Tần số thứ mười tám. Không khớp với mười bảy tần số còn lại. Cường độ mạnh gấp ba lần lời nói dối lớn nhất của anh, lời tạo nạn nhân dưới cầu Bình Lợi. Nhưng anh không nhớ mình đã nói câu gì.
Im lặng. Khải Minh nhìn màn hình. Mười tám vạch dọc, mười bảy vạch xanh, một vạch đỏ. Vạch đỏ cao hơn tất cả, nhấp nháy.
– Tôi không nhớ.
– Tôi biết anh không nhớ. Đó là vấn đề. La Thiên Tước đứng dậy, bước đến tường bên phải, chỉ dòng chữ đỏ đậm mà Khải Minh đã đọc. "Thành phố này chưa từng tồn tại." Câu này có cường độ tương đương vạch đỏ trong người anh. Người Nói Dối số ba nói câu đó năm 2007. Kết quả: 2.3 triệu người.
Bà quay lại nhìn hắn.
– Câu nói dối trong người anh, câu anh không nhớ, có cường độ tương đương. Nghĩa là nếu nó hiện thực hóa hoàn toàn, hậu quả sẽ ở mức tương đương.
Khải Minh cảm thấy lạnh ở gáy. Không phải lạnh phòng. Lạnh từ bên trong, kiểu ký ức cơ thể biết thứ đầu óc không nhớ.
– Bao giờ nó hiện thực hóa?
– Thiết bị đang giữ nó chậm lại. Nhưng chậm, không phải ngừng. Mỗi giờ qua, tần số đó mạnh thêm một phần trăm. Nếu không tìm ra câu gốc và vô hiệu hóa, bà dừng, chọn từ, trong vòng hai tuần, nó sẽ tự hoàn thành.
– Vô hiệu hóa bằng cách nào?
– Anh phải nhớ. Nhớ chính xác câu mình đã nói, nói với ai, trong hoàn cảnh nào. Rồi nói sự thật ngược lại, trước mặt cùng người nghe.
– Nếu tôi không nhớ?
La Thiên Tước nhìn hắn. Lần đầu, ánh mắt bà có gì đó không phải bình tĩnh, không phải sợ, mà gần với mệt mỏi, kiểu người đã chứng kiến quá nhiều thứ tan rã và biết sẽ phải chứng kiến thêm.
– Thì chúng tôi sẽ phải giam anh ở đây cho đến khi tần số đó yếu đi tự nhiên. Có thể mất nhiều năm. Hoặc không bao giờ.
Họ bắt đầu khai thác.
Không phải kiểu thẩm vấn Kỳ Sơn. Không bàn, không ghế đối diện, không ly nước, không máy ghi âm. La Thiên Tước ngồi cách ba mét, thiết bị trên sàn giữa hai người, và hỏi.
– Lời nói dối đầu tiên anh nhớ?
Khải Minh kể. Từ đầu. Hợp đồng Vĩnh An, nói dối với bà Tám chủ nhà. Nói dối quen bà Liên. Nói dối học piano. Mỗi lần hắn kể, vạch xanh trên màn hình nhấp nháy, máy ghi nhận: tần số khớp. La Thiên Tước gật, ghi nhận, không phán xét.
– Mẹ anh.
Hắn dừng. Nuốt. Kể: mẹ mất ở phiên bản khác, nói dối "mẹ còn sống," mẹ mới xuất hiện.
Vạch xanh nhấp nháy. Máy ghi nhận. La Thiên Tước không bình luận.
– Mẫn Nhi.
Hắn kể: lớp 6, "nó không có thật đâu," cô bé biến mất mười năm, trở lại không già đi.
Vạch xanh. Máy ghi nhận.
– Câu trong hẻm. Câu tạo nạn nhân.
Hắn kể: "tôi từng giết người còn đáng sợ hơn anh," nạn nhân Trần Đức Vĩnh, ký ức anh trai Nhược Vy, nhà xác, tỉnh rồi tắt.
Vạch xanh nhấp nháy dài hơn. Cường độ cao. La Thiên Tước nhìn màn hình, mặt không đổi, nhưng ngón tay bà gõ nhẹ lên đùi, một lần.
– Mười bảy. Bà đếm. Khớp. Tất cả mười bảy tần số đều có nguồn gốc. Bà nhìn hắn. Nhưng tần số thứ mười tám vẫn đỏ.
Khải Minh nhìn vạch đỏ trên màn hình. Cao, nhấp nháy, không khớp với bất kỳ lời nào hắn vừa kể.
– Tôi không nhớ. Hắn nói, và biết mình nói thật.
La Thiên Tước đứng dậy. Đi đến tường, nhìn dòng chữ về thành phố bị xóa, rồi quay lại.
– Có hai khả năng. Một: anh đã nói một câu rất lâu trước đây, lâu đến mức hiện thực đã xóa ký ức anh về nó. Hệ thống tự bảo vệ: người nói quên để không ai phủ nhận.
Bà dừng.
– Hai: câu đó không phải của anh. Ai đó đã nói, và tần số của nó nằm trong anh vì anh là... bà chọn từ, vật chứa. Người kế thừa. Hoặc sản phẩm.
Khải Minh nhìn bà. Bà nhìn hắn. Không ai nói thêm. Vạch đỏ trên màn hình nhấp nháy, đều, kiên nhẫn, như thứ gì đó đang đợi.
Đêm. Hoặc ngày. Không phân biệt được.
La Thiên Tước đi rồi. Khải Minh ngồi trong Phòng Trắng, lưng tựa tường, mắt nhìn chữ đỏ trên trần. Mọi lời nói dối đều có người trả giá. Người trả giá không bao giờ là người nói dối.
Hắn nghĩ về mẹ. Mẹ thật, không phải mẹ mới. Nghĩ về Mẫn Nhi, mười năm trong khoảng trống không có gì. Nghĩ về nạn nhân trong nhà xác, mở mắt rồi tắt, gọi Nhược Vy "em" rồi im.
Hắn là người nói dối. Họ là người trả giá.
Và bây giờ, trong cơ thể hắn, có một lời nói dối hắn không nhớ, mạnh hơn lời tạo ra nạn nhân, mạnh bằng lời xóa thành phố 2.3 triệu dân. Nó đang lớn. Mỗi giờ mạnh thêm.
Hắn nhắm mắt. Cố nhớ. Lục lại mọi ký ức: lớp 6, sân trường, nắng, cô bé nghiêng đầu, câu "nó không có thật đâu." Trước đó? Lớp 5? Lớp 4? Có gì trước đó?
Không có gì. Ký ức trước mười hai tuổi mờ, nhàu, giống tờ giấy bị vò rồi lại vuốt phẳng, chữ đã lem. Hắn nhớ mẹ nấu cơm, nhớ mùi cơm cháy, nhớ quạt máy ở phòng khách, nhưng không nhớ ai ngồi bên cạnh, không nhớ mình đã nói gì với ai, không nhớ có ai đã mất trước Mẫn Nhi.
Và sâu hơn nữa, dưới lớp ký ức mờ, có thứ gì đó di chuyển. Không phải ký ức. Giống như bóng dưới nước, hắn biết nó ở đó nhưng không nhìn thấy hình dạng.
Tần số thứ mười tám. Lời nói dối hắn không nhớ. Hoặc lời nói dối của người khác, đang sống trong hắn.
Bạch Dữ.
Cái tên lóe lên rồi tắt. Hắn không biết tại sao mình nghĩ đến ông ta. Nhưng cơ thể biết: lạnh ở gáy, run ở ngón tay, nhịp tim nhanh hơn hai nhịp. Phản ứng của người nhận ra mình đang đứng trên thứ gì đó sâu và tối hơn mình tưởng.
Hắn mở mắt. Nhìn khoảng trống trên tường. Chờ.