Mỗi Khi Nói Dối, Tôi Có Thể Biến Nó Thành Sự Thật
Chương 23: Em Gái Bị Xóa
Chương 23

Em Gái Bị Xóa

Hắn không tin.

Giấy khai sinh nằm trên bàn, ảnh gia đình dán trên tường bằng băng keo, bé gái ngủ trên sàn nhà hắn mỗi đêm, và hắn vẫn không tin. Không phải không tin bằng chứng, mà không tin chính mình. Hắn không nhớ Mẫn Nhi, và một phần trong hắn, phần cố chấp, phần sợ hãi, bám vào sự không nhớ đó như phao cứu sinh.

Nếu tao không nhớ, có thể nó không xảy ra.

Nhưng hắn biết quy tắc. Hắn đã ghi trong sổ, bằng chính tay mình: dị năng xóa ký ức gốc. Hắn quên cô giáo lớp mười hai, quên mình ghét ăn gì, quên giọng mẹ thật. Hắn có thể quên em gái. Hắn đã quên em gái.

Sáng thứ bảy. Mẫn Nhi dậy sớm, ngồi ở cửa sổ nhìn ra ngoài. Đường phố Bình Thạnh, xe cộ, người đi bộ, quán cà phê mở cửa. Cô bé nhìn thành phố bằng mắt người thấy thứ quen nhưng khác, như du khách trở về quê sau mười năm.

– Anh, cô bé gọi mà không quay lại. Nhà cũ ở quận 12, anh còn chìa khóa không?

Hắn dừng tay đang viết.

– Nhà cũ bỏ trống. Cổng khóa.

– Em muốn về đó.

Hắn nhìn cô bé. Lưng nhỏ, tóc đuôi ngựa, vai hẹp. Cô bé nhìn ra cửa sổ, nhưng mắt không nhìn thành phố. Mắt nhìn xa hơn, nhìn đến quận 12, đến ngôi nhà mái ngói, đến sân trước có chậu ớt và gốc bàng.

– Tại sao?

– Vì em nhớ phòng em. Em muốn xem nó còn không.

---

Họ đi. Xe buýt từ Bình Thạnh đến quận 12, bốn mươi phút, qua cầu, qua chợ, qua những con đường hắn từng đi khi còn sống với mẹ. Mẫn Nhi ngồi cạnh cửa sổ, nhìn ra, thỉnh thoảng nói "Tiệm bánh mì đó mới à?" hoặc "Cây xoài ở đây lớn hơn rồi." Những nhận xét của người đã biết nơi này, đã sống ở đây, đã đi trên những con đường này bằng chân trần hoặc trên vai cha.

Khải Minh ngồi cạnh, nghe, và mỗi nhận xét của cô bé là một vết cắt nhỏ. Hắn lớn lên ở quận 12, mười tám năm, nhưng hắn không nhận ra tiệm bánh mì nào mới, không nhớ cây xoài nào đã nhỏ. Ký ức hắn về nơi này phẳng, không chi tiết, như bức tranh vẽ vội: nhà, trường, đường, chợ. Ký ức Mẫn Nhi sắc hơn, dù cô bé chỉ sống ở đây tám năm.

Vì tao không chú ý. Hoặc vì dị năng lấy mất chi tiết.

Nhà cũ. Hẻm nhỏ, cuối đường Nguyễn Văn Quá, cổng sắt rỉ, khóa xích. Cỏ dại mọc qua khe gạch, tường loang ố, mái ngói vỡ mấy viên. Hắn đã đến đây, tuần trước, khi tìm mẹ. Lúc đó nhà bỏ trống, hàng xóm nói chủ cũ mất.

Mẫn Nhi đứng trước cổng, hai tay nắm song sắt, nhìn vào. Mắt cô bé quét qua sân trước: gốc bàng vẫn đó, lá rụng đầy, chậu ớt đã chết khô, còn cái chậu nhựa nứt nằm nghiêng. Bậc thềm xi măng, hai bậc, vệt nấm xanh.

– Phòng em ở bên trái, cô bé nói. Cửa sổ nhìn ra vườn sau. Có rèm vàng. Mẹ may.

Hắn nhìn ngôi nhà. Trong ký ức hắn, nhà có hai phòng: phòng mẹ và phòng hắn. Không có phòng thứ ba. Không có cửa sổ nhìn ra vườn sau bên trái. Bên trái là tường, chung với nhà hàng xóm.

Hoặc hắn nhớ sai. Hoặc hiện thực đã sửa cả cấu trúc ngôi nhà.

Cổng không khóa kỹ. Xích cũ, mắt xích lỏng, hắn kéo mạnh thì bung. Họ bước vào sân, cỏ ngập đến mắt cá chân, mùi đất ẩm, mùi gỗ mục. Cửa chính đóng nhưng không khóa, hắn đẩy, bản lề kêu, bóng tối bên trong.

Nhà bỏ trống, hàng xóm nói ba bốn năm. Nhưng khi hắn bước vào, mùi khác. Không phải mùi nhà bỏ hoang, mùi bụi và ẩm mốc thuần túy. Có thứ gì khác, nhẹ, dưới lớp bụi: mùi nến? Mùi sáp màu? Mùi gì đó thuộc về trẻ con.

Phòng khách trống. Bàn ghế đã dọn, chỉ còn vệt trên sàn nơi chân bàn từng đặt. Tường trắng loang, một bức tranh treo trên đinh, tranh bị ẩm, hình hoa, mờ. Bếp bên phải, bồn rửa gỉ, bếp ga cũ.

Và bên trái, một cánh cửa.

Cánh cửa mà hắn không nhớ.

Hắn đứng ở phòng khách, nhìn cánh cửa bên trái. Trong ký ức hắn, bên trái là tường. Tường trắng, không có gì. Nhưng trước mắt hắn, một cánh cửa gỗ, sơn trắng, tay nắm tròn, và trên cửa, ở ngang tầm mắt trẻ con, một hình dán ngôi sao màu hồng, cũ, bong góc.

Mẫn Nhi bước đến cánh cửa. Tay cô bé nắm tay nắm, xoay, đẩy.

Một căn phòng.

Nhỏ, khoảng tám mét vuông. Cửa sổ bên trái, rèm vàng, bụi phủ, ánh sáng chiều lọt qua vải mỏng, vàng nhạt. Giường đơn, ga trải giường hình thỏ, gối nhỏ. Tủ gỗ thấp, mặt tủ có mấy hộp bút màu, cuốn vở ô li, cục tẩy hình con vịt. Trên tường, ảnh dán: bướm giấy, ngôi sao, một bức vẽ bằng sáp màu gắn bằng kẹp.

Bức vẽ: ngôi nhà, bốn người, cây, mèo. Giống hệt bức Mẫn Nhi vẽ hôm qua.

Không, không giống hệt. Cùng nội dung, nhưng nét khác. Nét này run hơn, thô hơn, nét của trẻ tám tuổi, không phải mười hai. Cùng ngôi nhà, cùng bốn người, cùng con mèo ở góc sân, nhưng mười năm trước.

Mẫn Nhi đứng giữa phòng. Cô bé không khóc, không cười, không nói. Chỉ đứng, mắt quét qua từng vật, từng góc, từng chi tiết. Tay cô bé chạm gối, chạm ga giường, chạm hộp bút màu. Nhẹ, chậm, như người mù sờ khuôn mặt người quen.

– Phòng em, cô bé nói, và giọng cô bé lần đầu tiên có gì đó ngoài sự bình thản. Không phải buồn. Gần hơn với kinh ngạc, nhưng kinh ngạc lặng, kinh ngạc của người tìm thấy thứ mình tưởng đã mất.

– Phòng này... không có ở đây tuần trước, Khải Minh nói, giọng khô.

Hắn chắc. Hắn đã đến nhà này, tuần trước, khi tìm mẹ. Hắn vào phòng khách, nhìn bếp, nhìn tường bên trái. Tường trắng. Không có cửa. Không có phòng.

Hiện thực đang dựng lại.

Hắn bước vào phòng, cẩn thận, như bước vào hiện trường vụ án. Nhìn giường, nhìn tủ, nhìn bức vẽ. Mọi thứ phủ bụi mỏng, nhưng không phải bụi mười năm. Bụi vài ngày, có thể vài tuần. Như thể căn phòng vừa xuất hiện gần đây và bụi chưa kịp tích.

Trên tủ, một khung ảnh nhỏ. Hắn cầm lên, lau bụi. Ảnh hai đứa trẻ: bé trai khoảng mười tuổi và bé gái khoảng sáu, đứng trước cổng nhà, cười. Bé trai mặc áo sọc, giống hắn. Bé gái mặc váy hoa, tóc ngắn, giống Mẫn Nhi, nhưng nhỏ hơn, trẻ hơn.

Hắn nhìn bức ảnh, và ký ức trong đầu hắn xáo trộn. Hai lớp chồng lên nhau: lớp thứ nhất, hắn đứng trước cổng nhà một mình, nắng, mười tuổi, không ai bên cạnh. Lớp thứ hai, mờ hơn, nhòe hơn, như ảnh chụp rung: hắn đứng cạnh ai đó, ai đó nhỏ hơn, ai đó cười.

Rồi lớp thứ hai biến mất. Nhanh, như nước rút qua khe đá. Chỉ còn lớp thứ nhất: một mình, nắng, cổng nhà.

Hiện thực đang kéo ký ức về hai hướng. Bằng chứng nói tao có em gái. Ký ức nói tao một mình. Cái nào đúng?

Hắn mở sổ. Viết, tay run nhẹ:

"Nhà Q12: phòng MN xuất hiện. Tuần trước tường trắng, giờ có cửa, có phòng đầy đủ đồ đạc trẻ em. Bụi mỏng, không phải 10 năm. Hiện thực dựng lại phòng, như dựng lại hồ sơ.

Ảnh 2 đứa trẻ trước cổng nhà. Tao 10, MN 6. Khi nhìn, ký ức chồng: 1 mình vs có ai bên cạnh. Lớp 2 mất ngay sau đó. Dị năng vẫn đang xóa ký ức gốc ngay lúc tao nhìn.

Bức vẽ trên tường = giống bức MN vẽ hôm qua. Cùng nội dung, khác nét. MN 8 tuổi vẽ cái này, MN 12 tuổi vẽ lại. Cô bé nhớ. Cô bé luôn nhớ.

Phủ nhận không giúp gì. Bằng chứng đang chồng lên nhau. Tao cần chấp nhận: tao đã có em gái, và tao đã xóa cô bé."

---

Mẫn Nhi ngồi trên giường cũ. Gối ôm trong lòng, gối hình thỏ, tai thỏ bạc màu. Cô bé nhìn bức vẽ trên tường, bức vẽ của chính mình từ mười năm trước, và lần đầu tiên, mắt cô bé ướt.

Không khóc. Mắt ướt, nhưng nước mắt không rơi. Như mưa đọng trên mái mà chưa trào.

– Anh.

– Ừ.

– Em không giận anh, cô bé lặp lại, như lần đầu. Nhưng em muốn anh biết.

– Biết gì?

– Em ở đây. Em có thật. Và em không muốn biến mất lần nữa.

Hắn nhìn cô bé. Mười hai tuổi, ôm gối thỏ, ngồi trên giường trong căn phòng vừa xuất hiện từ hiện thực đang vá. Đứa trẻ này là em gái hắn, là người hắn đã xóa bằng một câu nói, là mười năm trong khoảng trống.

Hắn muốn nói "anh xin lỗi." Nhưng câu đó không đủ. Xin lỗi vì mười năm, xin lỗi vì xóa em khỏi hiện thực, xin lỗi vì quên, hai chữ xin lỗi mỏng như giấy trước một vết thương dài bằng thập kỷ.

– Anh sẽ không để em biến mất lần nữa.

Hắn nói, và hắn biết đó có thể là lời nói dối. Không phải vì hắn không muốn giữ lời, mà vì hắn không kiểm soát được hiện thực, không kiểm soát được dị năng, không kiểm soát được những gì đã gieo mười năm trước. Nhưng hắn nói, và Mẫn Nhi nghe, và cô bé gật.

– Em biết, cô bé nói. Nhưng lần này anh nói thật hay nói dối?

Hắn không trả lời. Vì hắn cũng không biết.

---

Trên đường về, xe buýt chiều, hắn nhận được tin nhắn.

Số Kỳ Sơn.

"Hồ sơ vụ mất tích thay đổi tiếp. Hôm nay có thêm: đơn trình báo của mẹ (Lâm Thị Hương), viết tay, ngày 15/8 mười năm trước. Chữ viết tay. Giấy cũ. Nhưng đơn này hôm qua không có."

Rồi một tin nhắn nữa, ngay sau:

"Tôi đã photo bằng máy photo thường và scan lại vào USB riêng. Bản gốc để nguyên. Nếu ngày mai đơn thay đổi, tôi sẽ biết."

Kỳ Sơn đang làm việc mà không ai dạy ông: lưu trữ bằng chứng theo cách dị năng không thể sửa. Bản viết tay không bị sửa, nhưng nếu hiện thực tạo đơn mới mỗi ngày, ông cần biết bản nào xuất hiện khi nào. Hai mươi năm điều tra, và ông đang phát minh lại phương pháp bảo quản bằng chứng cho một thế giới mà bằng chứng tự sinh ra.

Hắn nhắn lại:

"Cảm ơn ông. Tôi cần gặp ông. Có thông tin mới."

Mẫn Nhi ngồi cạnh, nhìn ra cửa sổ xe buýt, tay ôm gối thỏ mang theo từ nhà cũ. Tai thỏ nhô ra khỏi vạt áo cô bé, bạc màu, sờn mép.

Hắn nhìn cô bé, và nghĩ: mười năm trước, hắn đã nói một câu, và cô bé biến mất cùng căn phòng, cùng con mèo, cùng bức vẽ, cùng gối thỏ. Mười năm sau, tất cả trở lại, phủ bụi mỏng, như hành lý thất lạc cuối cùng cũng đến nơi.

Nhưng thất lạc mười năm, và người gửi không còn nhớ mình đã gửi.

Ch.23/81
1.998 từ