Mỗi Khi Nói Dối, Tôi Có Thể Biến Nó Thành Sự Thật
Chương 12: Bữa Tiệc Của Những Ký Ức Giả
Chương 12

Bữa Tiệc Của Những Ký Ức Giả

Tối hôm đó, sau tiệc, Khải Minh không ngủ được.

Hắn nằm trên giường, mắt mở, nhìn trần nhà. Căn phòng mười lăm mét vuông vẫn vậy, nhưng hắn thì không. Bốn giờ trước, hắn ngồi ở bàn ba trong Hội trường Thống Nhất, cạnh chủ tịch quận, ăn tối bằng đĩa sứ trắng, uống nước từ ly thủy tinh mỏng. Bây giờ hắn nằm trên giường đơn, đệm mỏng, quạt trần xoay chậm. Hai thế giới cách nhau bốn giờ và một chuyến taxi.

Hắn nghĩ về những khuôn mặt trong tiệc. Người phụ nữ áo dài đỏ, hai trợ lý trẻ, ông tóc bạc đeo kính. Họ chào hắn, nói chuyện với hắn, cụng ly với hắn. Không ai hỏi hắn là ai, vì trong ký ức của họ, hắn đã có mặt ở đó từ lâu. Hắn là "cậu Minh, cháu chú Thụy", là người mà ông chủ tịch vỗ vai, gọi bằng biệt danh, hỏi thăm việc mới. Hắn thuộc về căn phòng đó, và căn phòng đó chấp nhận hắn.

Đây là cảm giác mà tao muốn cả đời.

Ý nghĩ nằm im trong đầu hắn, rõ, không che đậy. Hắn biết nó nguy hiểm. Biết, vì mỗi lần cảm giác này mạnh lên, hắn muốn dùng dị năng thêm, và mỗi lần dùng, cái giá lại lớn hơn một chút, chỗ nào đó hắn không thấy ngay. Nhưng tối nay, nằm trong bóng tối, hắn cho phép mình cảm nhận nó thêm vài phút trước khi lý trí kéo hắn lại.

Hắn ngủ muộn, và mơ thấy mẹ gọi "Dế Mèn ơi, vô ăn cơm." Giọng mẹ trong mơ rõ hơn bất kỳ lần nào hắn cố nhớ khi tỉnh.

---

Sáng chủ nhật, hắn mở điện thoại và thấy mình trên mạng xã hội.

Không phải trang cá nhân của hắn. Trang của Ủy ban quận. Một bài đăng từ tối qua, ảnh tiệc, và trong ảnh thứ tư của bộ ảnh, Khải Minh đứng cạnh Phạm Hoàng Thụy, hai người cười, nền phía sau là sân khấu và biểu ngữ kỷ niệm. Ảnh rõ, đẹp, chụp bằng máy chuyên nghiệp, ánh sáng tốt.

Hắn nhớ khoảnh khắc đó. Sau bài phát biểu, ông Thụy kéo hắn lại, nói "chụp chung một tấm", và nhiếp ảnh gia bấm máy. Hắn đã cười, và nụ cười đó bây giờ nằm trên trang của cơ quan nhà nước, công khai, hàng ngàn lượt xem.

Nhưng không chỉ ảnh tối qua. Hắn cuộn xuống, và ở mục "Ảnh khác", có thêm ảnh. Ảnh cũ hơn. Một tấm chụp tại sự kiện gì đó ngoài trời, ngày ghi "2021", Khải Minh mặc áo sơ mi xanh, đứng trong nhóm năm người, ông Thụy ở giữa. Tấm khác, "2022", tiệc cuối năm, Khải Minh ngồi bàn tròn, cạnh một phụ nữ trung niên mà hắn không nhận ra.

Ảnh từ năm năm trước. Hắn mười bảy tuổi vào năm 2019, không ở bất kỳ tiệc chính quyền nào, không quen bất kỳ quan chức nào. Nhưng ảnh ở đó, rõ ràng, khuôn mặt hắn rõ ràng, và nếu ai đó kiểm tra, họ sẽ thấy lịch sử quan hệ kéo dài nhiều năm.

Hiện thực không chỉ tạo ký ức. Nó tạo cả bằng chứng vật lý: ảnh, bài đăng, dữ liệu trên mạng. Và với mỗi bằng chứng mới, lời nói dối của hắn trở nên thật hơn, vững hơn, khó phân biệt hơn.

Hắn tắt điện thoại, ngồi dậy, và nhận ra mình đang cười. Không phải cười vui, mà cười kiểu người vừa thấy một thứ quá lớn so với những gì mình dự tính, và chưa biết nên sợ hay phấn khích.

---

Thứ hai, tuần đầu thứ hai ở Kiến Phong.

Khải Minh đến văn phòng lúc tám giờ, ngồi vào bàn, mở máy tính. Tầng mười hai, đường Võ Văn Tần, cửa kính nhìn ra thành phố. Bàn làm việc sạch, màn hình mới, cốc cà phê mang tên hắn mà ai đó trong đội đã đặt sẵn. Hắn chưa quen chỗ này, chưa thuộc tên hết đồng nghiệp, nhưng mọi người đối xử với hắn như người đã làm lâu năm, vì hồ sơ của hắn nói vậy.

Buổi sáng trôi qua bình thường. Biên tập hai bài, duyệt ba brief, họp nhóm ngắn. Hắn làm tốt, không phải vì dị năng, mà vì hắn viết được, vì năm năm viết content freelance dạy hắn viết nhanh, viết đúng format, viết cho deadline. Dị năng đưa hắn vào đây, nhưng năng lực giữ hắn ở lại. Sự phân biệt đó quan trọng, và hắn giữ nó trong đầu như một sợi dây neo.

Buổi chiều, sếp trực tiếp gọi hắn vào phòng. Chị Thanh, trưởng phòng nội dung, bốn mươi tuổi, tóc ngắn, nói nhanh, kiểu người không có thời gian lòng vòng.

– Minh à, thứ sáu này quận có sự kiện truyền thông, mời báo chí. Chú Thụy bên quận nhắn hỏi mình có muốn cử người qua không.

Khải Minh nhìn chị.

– Chú Thụy?

– Ừ, chủ tịch quận 3. Chị nghe nói em quen ổng?

Hắn không nói với ai ở Kiến Phong về ông Thụy. Không nhắc trong phỏng vấn, không nói trong tuần đầu. Nhưng thông tin đã chảy, qua kênh nào đó mà hiện thực tạo ra: có thể email cũ, có thể ai đó ở tiệc nhận ra hắn, có thể tin nhắn giữa ông Thụy và ai đó trong ban giám đốc Kiến Phong.

– Dạ, em quen chú.

– Tốt. Em đại diện công ty qua nhé. Viết bài tường thuật, chụp ảnh, đăng fanpage.

Hắn gật đầu. Đi ra, ngồi lại bàn, và nhận ra: dị năng đang tạo ra hiệu ứng mạng lưới. Ông Thụy quen hắn, Kiến Phong biết hắn quen ông Thụy, sếp giao hắn việc vì mối quan hệ đó. Mỗi lời nói dối không đứng riêng lẻ, chúng kết nối với nhau, tạo thành một hệ sinh thái quan hệ mà hắn không kiểm soát hoàn toàn.

Hắn mở sổ ghi chép dưới bàn, viết nhanh:

"Hiệu ứng mạng lưới: lời nói dối mới kết nối với lời nói dối cũ. Kiến Phong ← ông Thụy ← KM. Không chủ đích. Hiện thực tự tối ưu."

---

Chiều thứ năm, hắn nhận tin nhắn từ một số lạ.

"Cậu không nên dùng nó ở nơi đông người."

Không tên, không ảnh đại diện, số điện thoại không có trong danh bạ. Tin nhắn đến lúc 15:47, khi hắn đang ngồi ở bàn làm việc, và hắn đọc đi đọc lại ba lần.

Cậu không nên dùng nó ở nơi đông người.

"Nó." Không nói rõ "nó" là gì. Nhưng hắn hiểu. Và người gửi biết hắn hiểu.

Hắn nhắn lại: "Ai đây?"

Không có hồi đáp. Năm phút. Mười phút. Nửa giờ. Hắn gọi số đó, tín hiệu reo ba hồi rồi mất. Gọi lại, số không tồn tại.

Hắn kiểm tra tin nhắn. Vẫn ở đó. Không biến mất, không bị sửa. Một tin nhắn từ số không tồn tại, nội dung cảnh báo, và nó không bị hiện thực xóa. Giống sổ tay viết tay của Nhược Vy. Giống dòng chữ trên mu tay.

Có những thứ hiện thực không sửa được.

Hắn ghi vào sổ:

"Tin nhắn cảnh báo, 15:47, số lạ. Nội dung: 'Cậu không nên dùng nó ở nơi đông người.' Gọi lại: số không tồn tại. Tin nhắn KHÔNG bị xóa. Người gửi biết về dị năng. Biết tôi dùng ở tiệc (nơi đông người). Biết cách liên lạc mà hiện thực không can thiệp được. Ai? Nhược Vy? Không. Cô không biết dị năng là gì. Một người khác."

---

Tối thứ sáu, sự kiện truyền thông quận 3.

Không phải Hội trường Thống Nhất, mà hội trường quận, nhỏ hơn, gần gũi hơn, khoảng tám mươi người. Khải Minh đến với tư cách đại diện Kiến Phong, máy ảnh cơ quan đeo cổ, sổ tay trong túi áo. Ông Thụy phát biểu, hắn ngồi hàng ghế thứ ba, chụp ảnh, ghi chép. Bình thường. Chuyên nghiệp.

Sau phần phát biểu, tiệc nhẹ. Nước ngọt, bánh ngọt, trái cây. Khải Minh đứng ở góc, viết ghi chú nhanh cho bài tường thuật, khi một người tiến đến.

Phụ nữ, khoảng sáu mươi, tóc bạc cắt ngắn, mặc áo bà ba xám, đeo kính gọng tròn. Bà cầm ly nước nhưng không uống. Đứng cách hắn nửa bước, nhìn hắn, và nói nhỏ:

– Cậu là người ở tiệc hôm thứ bảy.

Không phải câu hỏi.

– Dạ, tôi có dự tiệc kỷ niệm.

– Tôi biết. Tôi cũng ở đó.

Khải Minh nhìn bà. Không nhớ bà ở tiệc hôm đó. Nhưng hơn trăm khách, hắn không nhớ hết.

– Cậu ngồi bàn ba. Cạnh ông Thụy. Và khi ông ấy gọi cậu bằng biệt danh, cậu không ngạc nhiên.

Khải Minh cứng lại. Không phải vì bà biết hắn ngồi bàn ba, mà vì bà biết chi tiết: biệt danh, và phản ứng của hắn. Bà quan sát hắn. Quan sát kỹ.

– Cậu dùng nó ở nơi đông người. Không nên.

Cùng câu trong tin nhắn. Khải Minh nhìn bà, và lần đầu tiên kể từ khi phát hiện dị năng, hắn đứng trước một người biết. Không phải Thành Nam (bị ảnh hưởng nhưng không hiểu), không phải Nhược Vy (nghi ngờ nhưng chưa xác nhận). Mà là một người biết rõ "nó" là gì, biết hắn dùng, và đến cảnh báo.

– Bà là ai?

– Không quan trọng. Quan trọng là cậu hiểu: mỗi lần cậu dùng, hiện thực mỏng đi. Ở nơi đông người, nó mỏng nhanh hơn, vì nhiều ký ức phải sửa cùng lúc. Và khi mỏng đến mức nào đó, nó rách.

– Rách?

– Rách. Và khi rách, cậu sẽ không kiểm soát được cái gì chui qua.

Bà nói giọng đều, không sợ, không giận, kiểu người đã giải thích chuyện này quá nhiều lần và biết người nghe sẽ không tin. Mắt bà sau kính tròn nhìn hắn, và trong ánh mắt đó, Khải Minh không thấy cảnh báo. Thấy mệt.

– Bà biết vì sao?

– Vì tôi nhớ. Nhớ mọi thứ. Kể cả những thứ bị xóa.

Im lặng. Tiếng ồn quanh họ vẫn đều, người vẫn nói chuyện, ly vẫn cụng, nhưng giữa hắn và bà có một khoảng trống mà âm thanh không lấp được.

– Tôi không xóa gì.

– Cậu không cần biết mình xóa gì. Hiện thực tự xóa cho cậu. Và mỗi lần nó xóa, tôi nhớ cái bị xóa.

Bà đặt ly nước xuống bàn gần nhất, nhìn hắn thêm hai giây, rồi quay đi. Bước về phía cửa ra, chậm, đều, không vội. Khải Minh muốn đuổi theo, muốn hỏi thêm, nhưng chân hắn không bước. Không phải vì không muốn, mà vì bà đã nói đủ, và hắn biết điều đó.

Bà ra khỏi cửa, rẽ trái, và mất vào hành lang.

Hắn đứng ở góc phòng thêm một phút, nhìn chỗ bà vừa đứng. Ly nước bà đặt xuống vẫn ở đó, còn nửa, mặt ly có vết tay. Ghế bà không ngồi nhưng hắn ngửi thấy mùi trầm nhẹ, loại trầm rẻ, mua ở chợ, kiểu mùi của người già sống một mình.

Hắn đi tìm. Ra hành lang, nhìn trái, nhìn phải. Hành lang trống. Cầu thang trống. Sân trước, vài người đứng hút thuốc, không có phụ nữ tóc bạc áo bà ba xám.

Bà biến mất. Không phải biến mất kiểu phim, tan vào không khí. Biến mất kiểu người già biết cách đi không ai nhìn.

---

Về đến phòng, Khải Minh ngồi xuống bàn, mở sổ ghi chép, và viết lâu hơn bất kỳ đêm nào từ trước đến giờ.

"Người cảnh báo. Phụ nữ, ~60, tóc bạc, kính tròn, áo bà ba xám. Có mặt ở cả hai sự kiện (tiệc kỷ niệm + sự kiện Q3). Biết tôi dùng dị năng. Biết chi tiết (bàn 3, biệt danh).

Tự nhận: 'nhớ mọi thứ, kể cả những thứ bị xóa.' Giống Nhược Vy (nhớ ký ức bị sửa), nhưng rõ ràng hơn, mạnh hơn. NV chỉ nhớ mảnh vỡ, bà này nói nhớ tất cả.

Cảnh báo: dùng ở nơi đông người → hiện thực mỏng → rách. 'Cái gì chui qua' khi rách, chưa rõ.

Liên kết: tin nhắn 15:47 từ số lạ = bà này? Cùng câu cảnh báo. Số không tồn tại sau khi gọi lại.

Câu hỏi: Bà nhớ MỌI THỨ BỊ XÓA. Nghĩa là bà biết tôi đã xóa gì. Biết cô giáo lớp 12. Biết ký ức gốc của Thành Nam. Có thể biết cả những thứ tôi không biết mình đã mất."

Hắn dừng bút. Nhìn dòng cuối. Đọc lại.

Có thể biết cả những thứ tôi không biết mình đã mất.

Ý nghĩ đó lạnh hơn bất kỳ cảnh báo nào. Vì nếu bà nhớ mọi thứ bị xóa, bà biết hắn mất gì, trong khi chính hắn không biết. Bà giữ phiên bản gốc của cuộc đời hắn mà hắn không còn truy cập được.

Hắn gập sổ. Nhìn mu tay phải. Dòng chữ nhạt hơn nữa, gần như không thấy, nhưng hắn biết nó ở đó.

Hai cảnh báo. Dòng chữ trên tay, và bà già tóc bạc. Một từ bên trong, một từ bên ngoài. Cả hai nói cùng một thứ: dừng lại.

Và hắn, Khải Minh, nằm trên giường trong căn phòng mười lăm mét vuông, nhìn trần nhà, và biết rằng hắn sẽ không dừng. Không phải vì dũng cảm. Vì hắn chưa tìm được lý do đủ mạnh để dừng, và cảm giác ở bàn ba trong Hội trường Thống Nhất vẫn ấm hơn bất kỳ lời cảnh báo nào.

Ngoài cửa sổ, thành phố ngủ. Và ở đâu đó trong thành phố đó, một phụ nữ tóc bạc đeo kính tròn đang nhớ những thứ mà Khải Minh đã làm thế giới quên.

Ch.12/81
2.352 từ