Mỗi Khi Nói Dối, Tôi Có Thể Biến Nó Thành Sự Thật
Chương 37: Liên Kết Với Nhược Vy
Chương 37

Liên Kết Với Nhược Vy

Nhược Vy về lúc tám giờ tối.

Cô đặt mũ bảo hiểm lên bàn, ngồi, mở sổ, đọc lại những gì mình viết, rồi đóng. Không nói. Đi rửa mặt, nước chảy, lâu, rồi tắt. Trở lại bàn, ngồi.

Khải Minh đợi. Thành Nam đợi. Mẫn Nhi ngồi trên chiếu, nhìn chị Vy, gối thỏ trên đùi.

– Anh ta sống lại, Nhược Vy nói.

Im lặng. Quạt trần quay. Tiếng xe máy ngoài đường, tiếng tivi nhà ai dưới tầng.

– Sống lại thế nào? Khải Minh hỏi.

– Mở mắt, ngồi dậy, nói chuyện. Trong phòng lạnh nhà xác. Kỹ thuật viên suýt ngất. Anh ta nói chuyện với tôi khoảng năm phút, rồi bắt đầu mờ, rồi nằm xuống, rồi mắt nhắm lại.

– Mờ?

– Da tái hơn, giọng nhỏ hơn, mắt mất nét. Như tivi hết pin chứ không phải người ngủ.

Cô mở sổ, đặt trước mặt Khải Minh. Chữ viết tay, bút bi xanh, nét nhỏ.

– Đọc đi.

Khải Minh đọc. Từng dòng. *"Mặt không giống anh Vĩnh. Vết sẹo dưới tai phải giống."* *"Nhớ biển, mùi cá, ai chạy phía sau."* *"Tôi nhớ mình từng là anh trai của cô ấy. Nhưng tôi không biết cô ấy là ai."*

Hắn đọc xong, đặt sổ xuống. Nhìn Nhược Vy.

– Anh ta có phải anh trai cô không?

– Không. Và có. Mặt anh ta không giống anh Vĩnh. Nhưng vết sẹo đúng: bảy tuổi, xe đạp, Vũng Tàu, ba mũi khâu. Cách nghiêng đầu đúng: sang trái, cằm ngẩng. Ký ức đúng. Cơ thể sai.

– Hiện thực dùng ký ức anh trai cô, gắn vào cơ thể từ timeline khác.

– Đúng. Anh ta là sản phẩm lắp ráp. Ký ức một nguồn, cơ thể một nguồn, giấy tờ nguồn thứ ba. Hiện thực không cần nhất quán, chỉ cần đủ thuyết phục để vụ án đứng vững.

Nhược Vy đóng sổ. Nhìn Khải Minh. Mắt cô thay đổi, không nhiều, nhưng Khải Minh nhận ra: lớp kiểm soát chuyên nghiệp mỏng hơn bình thường. Dưới đó, thứ gì đó sắc, nóng, kiểu giận mà không la, kiểu đau mà không khóc.

– Anh biết lời nói dối của anh đã làm gì không?

– Tôi biết.

– Anh nói "tôi từng giết người" trong hẻm cụt vì hoảng. Hiện thực tạo nạn nhân. Nạn nhân cần ký ức để có vẻ thật. Hiện thực lấy ký ức anh tôi, anh trai tôi đã chết, ký ức anh ấy là nguyên liệu sẵn có, rẻ, không ai dùng, bỏ trong kho của thực tại. Và hiện thực nhặt lên, gán vào, như người thợ lấy phụ tùng cũ lắp vào xe mới.

– Tôi không chọn điều đó.

– Tôi biết anh không chọn. Nhưng anh tạo ra điều kiện. Anh nói dối, hiện thực thực hiện, và trong quá trình thực hiện, nó dùng bất cứ thứ gì nó tìm thấy. Anh không chọn anh Vĩnh, nhưng anh chọn nói dối, và lời nói dối của anh chọn anh Vĩnh.

Im lặng. Dài. Khải Minh không nói, không phản bác, không xin lỗi. Vì không có từ nào đúng. Xin lỗi là lời, và lời của hắn tạo ra thực tại, và hắn không dám mở miệng thêm.

Nhược Vy đứng dậy. Đi đến trước mặt Khải Minh, đứng gần, nhìn xuống. Hắn ngồi trên giường, cô đứng, khoảng cách nửa mét.

Cô giơ tay phải, bàn tay mở, và tát.

Tiếng tát gọn, khô, không mạnh, không nhẹ. Đủ để má Khải Minh đỏ, đủ để đầu hắn nghiêng sang trái, đủ để phòng im lặng thêm ba giây.

Thành Nam đứng dậy, miệng mở, tay giơ, nhưng không nói, không đến gần.

Mẫn Nhi nhìn. Gối thỏ kẹp sát ngực, mắt to, không chớp.

Khải Minh ngồi yên. Má nóng. Hắn không đưa tay lên xoa, không nhìn cô, nhìn sàn. Gạch lạnh, dép nhựa, chân trần bên trái vì dép tuột.

Nhược Vy hạ tay. Đứng yên, ba giây, rồi nói, giọng thấp, không run, kiểm soát hoàn toàn:

– Anh biến nỗi đau của tôi thành công cụ của anh.

Câu đó không to, không sắc, không có trọng âm đặc biệt. Nhưng nó chính xác, từng chữ, và mỗi chữ đúng, và Khải Minh không có gì để nói lại, vì cô đúng.

Hắn nói dối. Hiện thực dùng anh trai cô làm nguyên liệu. Nỗi đau mất anh trai mà Nhược Vy mang theo từ năm mười hai tuổi, nỗi đau đã biến thành nghề nghiệp, thành sổ tay, thành máy ghi âm, thành thói quen ghi chép hàng đêm, bây giờ bị kéo ra, xẻ nhỏ, lắp vào một cái xác dưới chân cầu Bình Lợi để phục vụ cho câu nói dối trong hẻm cụt.

– Vết tát không đau, Khải Minh nói, nhỏ. Nhưng câu nói thì có.

Nhược Vy nhìn hắn. Mắt cô ướt, lần đầu kể từ khi hắn quen cô, nhưng không chảy, giữ ở bờ mi, và cô chớp, và nó biến mất, hoặc bị nuốt vào trong.

Cô ngồi xuống bàn. Mở sổ. Viết. Bút bi trên giấy, chữ nhỏ, nhanh, nét chắc hơn bình thường.

---

Thành Nam ngồi xuống cạnh Khải Minh, sau khi Nhược Vy đóng sổ và nằm xuống, quay lưng, không nói thêm.

– Mày... ổn không?

– Ổn.

– Nó tát mày mạnh không?

– Không. Nhưng cô ấy đúng.

Thành Nam im lặng. Ngồi cạnh, lưng tựa giường, chân duỗi trên sàn. Hai người ngồi trong bóng tối, đèn đường chiếu vàng qua cửa sổ, quạt trần quay.

– Tao biết mày không cố ý, Thành Nam nói, giọng thấp.

– Cô ấy cũng biết.

– Nhưng biết không đủ. Đúng không?

– Đúng.

– Giống hồi mày xóa con Nhi. Mày cũng không cố ý. Nhưng nó vẫn biến mất mười năm.

Khải Minh không trả lời. Thành Nam cũng không cần câu trả lời. Hắn chỉ ngồi đó, cạnh bạn, trong bóng tối, và hai người nhìn trần nhà vàng ệch và không nói gì thêm.

Mẫn Nhi đi từ chiếu đến giường, nhẹ, chân đặt gót trước mũi. Cô bé ngồi xuống cạnh anh, không nói, chỉ tựa vai, nhẹ, rồi nhắm mắt.

---

Ba giờ sáng. Mẫn Nhi mở mắt.

– Anh.

– Anh thức.

– Anh ta lại nói. Lần này rõ hơn.

– Gì?

– Anh ta nói anh ta nhớ ai đó tát anh ta hồi nhỏ. Không phải tát đau, mà tát nhẹ, kiểu chị tát em vì trêu chọc. Rồi cười. Rồi ôm. Anh ta nói: "Tôi nhớ có ai đó vừa giận vừa thương tôi."

Khải Minh im lặng. Nhìn về phía Nhược Vy, nằm nghiêng ở bàn, lưng quay ra, thở đều. Cô đang ngủ, hoặc giả ngủ, hắn không phân biệt được.

– Anh ta nói thêm gì không?

– Anh ta nói: "Nếu cô ấy đến, nói với cô ấy tôi nhớ." Rồi anh ta im. Rồi em không nghe nữa.

Khải Minh ghi vào sổ, dưới ánh đèn đường: *Nạn nhân nhắn qua MN: "Nếu cô ấy đến, nói với cô ấy tôi nhớ." Ký ức anh Vĩnh tiếp tục hoạt động bên trong nạn nhân. Không phải dữ liệu, là ký ức sống, có cảm xúc.*

Hắn đóng sổ. Nhìn Nhược Vy, lưng cô, tóc ngắn ngang cằm, vai nhỏ. Và nghĩ: *Tao đã biến anh trai cô thành nạn nhân trong vụ án của tao. Cô ấy đúng. Tao dùng nỗi đau cô ấy làm nguyên liệu, dù không cố ý, dù không biết, dù không chọn. Nhưng "không cố ý" không đủ. Chưa bao giờ đủ.*

Bên ngoài, trời bắt đầu sáng. Tiếng gà, tiếng xe rác, tiếng hàng rong. Thế giới bình thường, không biết rằng trong nhà xác bệnh viện Gia Định, một người chết mỗi ngày tỉnh dậy vài giờ, nhìn trần, nhớ biển, và nhắn gửi cho em gái mà anh ta không nhớ mặt.

Ch.37/81
1.338 từ