Mỗi Khi Nói Dối, Tôi Có Thể Biến Nó Thành Sự Thật
Chương 74: An Hạ Và Bức Thư
Chương 74

An Hạ Và Bức Thư

Mai An Hạ tìm thấy bức thư vào buổi sáng, trong ngăn kéo bàn học cũ.

Cô không tìm thư. Cô tìm sạc điện thoại dự phòng, vì sạc chính hỏng, cắm không vào, và cô nhớ có một cái cũ ở đâu đó trong ngăn kéo. Ngăn kéo bàn gỗ, phòng trọ hẻm nhỏ gần chợ Tân Mỹ Quận 7, ngăn kéo cô ít khi mở vì trong đó toàn đồ cũ: bút hết mực, vỏ kẹo, vé xem phim, giấy ghi chú rời, và bức thư.

Phong bì trắng, không dán tem, không ghi địa chỉ. Mặt trước chỉ có hai chữ viết tay: "An Hạ."

Cô nhìn phong bì. Nhìn hai chữ. Chữ viết tay, nét mảnh, hơi nghiêng phải, kiểu chữ con trai. Cô không nhớ ai viết. Không nhớ bức thư đến từ đâu, ai đưa, khi nào. Trong ký ức cô, phong bì này luôn ở đây, trong ngăn kéo, cùng với bút hết mực và vé xem phim. Luôn ở đây. Nhưng cô chưa bao giờ mở.

Cô ngồi xuống ghế. Cầm phong bì. Nhẹ, mỏng, bên trong một tờ giấy, có thể hai. Cô lật phong bì, nhìn mặt sau: trống, trắng, không tên người gửi. Keo dán đã khô, dễ mở. Cô mở.

Một tờ giấy A4 gấp ba. Cô mở ra. Chữ viết tay, cùng nét chữ trên phong bì, mực xanh, kín hai phần ba trang.

"An Hạ,

Tao viết thư này lúc 3 giờ sáng, ngồi ở quán cà phê 24 giờ gần nhà mày, và tao không biết có gửi không.

Tao muốn nói rằng tao xin lỗi. Không phải xin lỗi vì chuyện gì cụ thể, mày sẽ không hiểu nếu tao kể, và tao cũng không chắc mình hiểu. Chỉ là, có những thứ tao đã làm, những thứ tao đã nói, và những thứ đó ảnh hưởng đến mày theo cách mày không bao giờ biết. Tao lấy đi thứ gì đó của mày. Không phải đồ vật. Không phải tiền. Mà là thứ mày không biết mình có, và bây giờ không biết mình đã mất.

Tao không xứng đáng nói 'tao yêu mày' vì tao không chắc tao còn biết yêu là gì. Nhưng tao biết rằng mỗi khi tao nghĩ về mày, ngón giữa tao co lại, và tao không hiểu tại sao, chỉ biết rằng nó liên quan đến mày, và đó là thứ duy nhất tao còn chắc.

Đừng tìm tao. Đừng nhớ tao. Đừng giữ thư này.

Nhưng nếu mày giữ, thì đó cũng được.

Viết tay không bị sửa. Ít nhất thư này sẽ không biến mất.

Tao xin lỗi, An Hạ. Vì tất cả những thứ mày không biết tao đã lấy."

Không ký tên.

Cô đọc xong. Đặt thư xuống bàn. Nhìn. Không hiểu. Không nhớ. Không biết ai viết, ai gửi, ai là "tao" trong thư, ai là người ngồi ở quán cà phê 24 giờ gần nhà cô lúc 3 giờ sáng viết một bức thư không gửi cho một cô gái tên An Hạ.

Nhưng cô khóc.

Nước mắt chảy, chậm, không nức nở, không tiếng, chỉ chảy. Kiểu khóc của người không biết mình khóc vì gì. Kiểu khóc mà cô đã khóc nhiều lần trong sáu tháng qua, đột ngột, không lý do, giữa lúc rửa bát, giữa lúc đi chợ, giữa lúc ngồi xe buýt nhìn ra cửa sổ. Mắt ướt, ngực nặng, và không có ký ức nào kèm theo, không có hình ảnh, không có tên, không có khuôn mặt. Chỉ cảm giác. Cảm giác mất, cảm giác trống, cảm giác ai đó từng ở đây rồi không ở nữa, và cô không nhớ họ nhưng cơ thể cô nhớ.

Cô lau mắt. Đọc lại thư. Đọc từng chữ, chậm, miệng mấp máy theo nét bút.

"Ngón giữa tao co lại."

Cô nhìn tay mình. Hai bàn tay bình thường. Mười ngón, thẳng, không co. Nhưng khi đọc câu đó, ngón giữa tay trái cô giật nhẹ, nhanh, kiểu phản xạ, kiểu cơ bắp nhớ thứ đầu không nhớ.

"Viết tay không bị sửa."

Câu này cô không hiểu. Sửa gì. Ai sửa. Nhưng câu này cũng là lý do bức thư vẫn ở đây, trong ngăn kéo, sau bao nhiêu tháng, sau bao nhiêu lần cô dọn phòng, bỏ đồ cũ, vứt giấy rác. Bức thư vẫn ở đây vì nó chưa từng được gửi. Chưa ai nghe. Chưa ai đọc. Hiện thực không biết nó tồn tại, vì nó nằm im trong ngăn kéo, giữa bút hết mực và vé xem phim, lặng lẽ, tĩnh, kiểu bí mật được bảo vệ bằng sự quên.

Có những thứ tồn tại vì không ai biết chúng tồn tại. Có những thứ được giữ bằng sự im lặng.

Cô bỏ thư vào túi áo. Ra khỏi phòng trọ. Đi bộ.

Không biết đi đâu. Chân đi, kiểu đi của người đang nghĩ, kiểu đi mà đầu ở chỗ khác và chân tự chọn đường. Hẻm nhỏ, ra đường lớn, qua chợ Tân Mỹ, mùi cá, mùi rau, tiếng rao, nắng. Quận 7 buổi trưa, nóng, xe, bụi, bình thường. Bình thường trừ vết nứt trên vỉa hè, dài, sâu, mùi biển rỉ qua, không ai thấy trừ cô.

Cô thấy. Cô không biết tại sao cô thấy. Mọi người đi qua vết nứt, mắt trượt, không nhìn. Cô đứng lại, nhìn xuống, thấy đất đỏ, thấy cỏ xanh, thấy mái tôn thấp phía dưới, thấy bầu trời nhạt của một nơi khác. Và cô ngửi mùi biển, mùi muối, mùi phở nấu bằng củi, mùi thành phố mà cô chưa từng đến nhưng cảm giác quen.

Cô đi tiếp. Đến quán cà phê ở góc đường Nguyễn Thị Thập, quán nhỏ, bàn gỗ, ghế nhựa, bình dân. Cô ngồi, gọi bạc xỉu, lấy thư ra đọc lại.

Đọc xong. Gấp lại. Nhìn ra ngoài.

Và thấy hắn.

Hắn đứng ở bên đường đối diện, chờ đèn đỏ. Áo thun xám, quần dài, dép lê, gầy, mắt trũng, tóc hơi dài. Mép vai hắn mờ dưới nắng, nhẹ, kiểu sương mỏng, không ai để ý trừ cô. Cô để ý vì cô nhìn kỹ, vì có gì đó ở hắn kéo mắt cô lại, giữ, không cho nhìn chỗ khác.

Cô không nhớ hắn. Không tên, không mặt, không ký ức. Nhưng khi nhìn hắn, ngực cô nặng, kiểu nặng quen, kiểu nặng mỗi lần cô khóc không lý do. Và ngón giữa tay trái cô co nhẹ.

Đèn xanh. Hắn đi qua đường. Đi về phía quán cà phê. Không phải đi đến quán, chỉ đi ngang, kiểu người đi bộ qua đường, không chú ý, không nhìn vào.

Nhưng cô đứng dậy. Bước ra cửa.

– Xin lỗi.

Hắn dừng. Quay lại. Nhìn cô. Mắt hắn trống, mệt, kiểu mắt người không ngủ đủ, không ăn đủ, không nhớ đủ. Hắn nhìn cô, và cô biết: hắn không nhận ra cô. Giống cô không nhận ra hắn. Hai người nhìn nhau, và cả hai đều thấy thứ gì đó quen nhưng không biết quen từ đâu.

– Tôi, cô nói, rồi dừng. Không biết nói gì. Gọi người lạ lại giữa đường vì ngực nặng và ngón tay co thì nói gì.

Hắn đợi. Kiên nhẫn, kiểu người quen đợi, quen im lặng, quen khoảng trống giữa những câu chưa nói.

– Anh có biết tôi không? cô hỏi.

Hắn nhìn cô. Lâu. Mắt hắn chạy trên mặt cô, trên tóc, trên cách cô đứng, trên cách tay cô nắm mép áo. Và ngón giữa hắn co. Cô thấy. Co chặt, nhanh, kiểu phản xạ, kiểu cơ bắp nhận ra thứ đầu không nhận.

– Không, hắn nói. Tôi không nhớ.

– Nhưng anh thấy gì đó, cô nói. Khi nhìn tôi. Tôi thấy ở mắt anh.

Im lặng. Xe chạy qua. Nắng. Tiếng rao "chè đậu xanh đây."

– Có, hắn nói. Nhưng tôi không biết đó là gì.

Cô lấy thư ra khỏi túi áo. Đưa cho hắn. Hắn cầm. Nhìn phong bì: hai chữ "An Hạ" viết tay. Nhìn lâu. Tay hắn dừng, kiểu tay người nhận ra nét chữ mà đầu không nhận ra.

– Chữ này, hắn nói, chậm, giống chữ tôi.

– Đọc đi, cô nói.

Hắn mở. Đọc. Cô đứng cạnh, nhìn mắt hắn chạy trên từng dòng. Mắt hắn thay đổi, chậm, từ trống sang gì đó, không phải nhớ, không phải hiểu, mà là cảm. Cảm thứ gì đó mà ký ức đã mất nhưng cơ thể giữ, thứ gì đó nằm ở ngón giữa co, ở cách tay hắn cầm tờ giấy, cẩn thận, nhẹ, kiểu cầm thứ quý mà mình đã đánh mất rất lâu.

Hắn đọc xong. Gấp lại. Đưa trả cô. Tay hắn run nhẹ. Lần đầu cô thấy ai đó run vì đọc thư.

– Tôi viết thư này, hắn nói. Tôi không nhớ viết. Nhưng chữ giống tôi. Và ngón giữa, hắn giơ tay, ngón giữa co, luôn co, từ lâu, tôi không biết tại sao.

– Bây giờ anh biết, cô nói.

– Không, hắn nói. Tôi vẫn không biết. Nhưng tôi cảm nhận được. Có gì đó giữa tôi và cô. Tôi không nhớ. Nhưng tay tôi nhớ.

Im lặng. Cô nhìn hắn. Hắn nhìn cô. Hai người đứng trước quán cà phê Quận 7, nắng trưa, xe chạy, tiếng rao, cuộc sống bình thường. Hai người không nhớ nhau, không biết nhau, nhưng cơ thể hai người nhớ, nhớ bằng ngón tay co, bằng ngực nặng, bằng nước mắt không lý do.

Cô cầm thư. Gấp. Bỏ lại túi áo.

– Giữ đi, hắn nói. Thư đó chưa gửi. Nghĩa là hiện thực không biết nó tồn tại. Nghĩa là nó an toàn.

Cô không hiểu tại sao hắn nói "hiện thực không biết." Nhưng cô hiểu phần còn lại. Bức thư an toàn vì im lặng. Vì không ai nghe. Vì sự im lặng bảo vệ nó khỏi thứ mà cô không biết tên nhưng cảm nhận được: thứ đang sửa ký ức, xóa người, vá lỗ hổng trong đầu cô mỗi đêm.

Hắn bước đi. Dừng lại. Không quay lại.

– Cảm ơn, hắn nói, giọng thấp. Vì giữ thư.

Rồi đi. Hòa vào dòng người. Mép vai hắn mờ dưới nắng, nhẹ, sương, và cô nhìn theo cho đến khi không còn phân biệt được hắn với bóng nắng trên vỉa hè.

Cô ngồi xuống. Uống bạc xỉu. Sờ túi áo. Thư vẫn ở đó.

Bức thư không bị sửa. Không bị xóa. Vì nó chưa từng được gửi, chưa ai nghe, nên hiện thực không biết nó tồn tại.

Có những thứ được bảo vệ bằng sự im lặng.

Ch.74/81
1.794 từ