Nhược Vy Dao Động
Nhược Vy viết mỗi đêm.
Đây là thói quen cô giữ từ năm mười bảy tuổi, kể từ khi phát hiện ký ức mình không đáng tin. Mỗi tối trước khi ngủ, cô ngồi ở bàn, mở sổ tay bìa da nâu, và viết. Không viết nhật ký. Viết sự thật. Những gì cô chắc chắn là đúng vào thời điểm đó, những gì cô nhìn thấy, nghe thấy, xác minh được. Ngày, giờ, địa điểm, tên người, nội dung cuộc trò chuyện. Cô viết bằng bút bi đen, chữ nhỏ, nét thẳng, mỗi trang đánh số. Sổ tay bìa da nâu là cuốn thứ mười bốn.
Đêm nay, cô viết lâu hơn bình thường.
Mẫn Nhi ngủ trên sofa, gối thỏ, chăn mỏng. Khải Minh nằm trên sàn phòng khách, mắt nhắm, nhưng Nhược Vy biết hắn chưa ngủ, vì tay hắn không co, và khi hắn ngủ, ngón trỏ luôn cong vào lòng bàn tay. Bây giờ, sau Mẫn Nhi nắm tay chiều nay, ngón hắn duỗi. Nhưng hắn vẫn thức. Cô nhận ra điều đó qua nhịp thở, đều nhưng không sâu, kiểu người đang giả vờ ngủ vì không muốn nói chuyện.
Cô không ép. Viết tiếp.
"Ngày X, tuần 22. Khải Minh nói dối về tình yêu. Câu: 'Tôi chưa từng yêu cô ấy.' Nói với ông già đẩy xe rác, hẻm Q7, khoảng 23h. An Hạ mất liên kết, Cục ngừng theo dõi. Hệ quả: Khải Minh mất khả năng cảm xúc yêu (vẫn nhớ sự kiện, mất ý nghĩa). An Hạ khóc không lý do (cảm xúc sót, ký ức mất). Luật cấm #2 đã bị phá."
Cô viết thêm:
"Tôi nhớ hai phiên bản An Hạ. Bản trước: cô gái từng yêu KM, giữ thư, khóc mỗi lần đọc, hỏi 'Người viết có ổn không?' Bản sau: người lạ, thư trong hộp thiếc là thư của người không nhớ. Hai bộ ký ức chồng. Thái dương trái nhức. Tôi uống thuốc giảm đau lúc 11h tối."
Cô đặt bút. Nhìn trang sổ. Đếm: trang 147. Cuốn này bắt đầu từ ngày cô gặp Khải Minh lần đầu ở quán cà phê Trần Cao Vân. Một trăm bốn mươi bảy trang, mỗi trang đầy chữ, mực đen, nét thẳng. Trong đó có tên Khải Minh xuất hiện ít nhất ba trăm lần. Có ghi chép về dị năng, về Cục, về Bạch Dữ, về Mẫn Nhi, về Phòng Trắng, về mọi thứ cô đã chứng kiến và ghi lại.
Cô gấp sổ. Khóa ngăn kéo. Đi ngủ.
Sáng hôm sau, Nhược Vy tỉnh dậy lúc sáu giờ.
Đầu nhức. Thái dương trái, nhức buốt, lan ra sau gáy. Cô nằm thêm hai phút, chờ cơn đau lắng. Rồi ngồi dậy, đi rửa mặt, pha cà phê, ngồi vào bàn.
Mở ngăn kéo. Lấy sổ tay.
Mở.
Trang 1. Trắng.
Cô chớp mắt. Lật trang. Trắng. Trang 3, 4, 5. Trắng. Cô lật nhanh hơn, ngón tay giữ mép giấy, lật từng trang, mười, hai mươi, năm mươi, một trăm. Trắng. Giấy vàng kem, kẻ ngang, mực đen đã biến mất, nét chữ đã biến mất, một trăm bốn mươi bảy trang ghi chép đã biến mất.
Trừ trang cuối.
Trang 200. Nét chữ của cô, mực đen, chữ nhỏ, viết vội, nghiêng hơn bình thường. Một dòng:
"Đừng yêu hắn."
Cô nhìn dòng chữ. Đọc lại. Đọc thêm lần nữa. Ngắn, trực tiếp, mực đen, nét cô, trên giấy kẻ ngang, ở trang cuối cùng của cuốn sổ hai trăm trang mà mọi trang khác đã trắng.
Cô không nhớ mình viết câu này. Không nhớ khi nào, ở đâu, vì sao. Nhưng nét chữ là nét cô, cách viết chữ "đ" với nét gạch xiên, cách viết chữ "y" với đuôi kéo dài. Cô viết câu này. Và cô quên.
Tay cô run. Nhẹ, ở đầu ngón, chỗ cầm bút. Cô đặt sổ xuống bàn, đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn ra ngoài. Trời sáng, xe chạy, người đi, thành phố bình thường. Nhưng bên trong căn hộ này, trong cuốn sổ trên bàn, hiện thực vừa xóa một trăm bốn mươi bảy trang bằng chứng.
Viết tay không bị sửa. Đó là quy tắc. Đó là thứ cô tin từ khi bắt đầu điều tra, thứ mà sổ tay cô chứng minh qua mười bốn cuốn, thứ mà Người Ghi Nhớ ở tầng hầm Gò Vấp xác nhận. Viết tay là bất khả xâm phạm. Hiện thực không sửa được chữ trên giấy.
Nhưng sổ tay cô giờ trắng.
Hai khả năng. Một: quy tắc sai. Viết tay vẫn bị sửa, chỉ chậm hơn, và khi lượng sửa đủ lớn (như xóa ba năm tình yêu của một Người Nói Dối), hiện thực vượt qua ngưỡng bảo vệ. Hai: cô tự xóa. Cô tự lật từng trang, dùng tẩy hoặc nước hoặc tay, xóa mọi thứ mình viết, trong lúc ngủ, trong lúc không kiểm soát, giống cách cô tự xé bốn trang sổ mà không nhớ (tuần trước, khi Khải Minh bắt đầu bị quên).
Cả hai khả năng đều nguy hiểm.
Nếu quy tắc sai, mọi bằng chứng viết tay đều có thể bị xóa. Sổ tay cô, hồ sơ tầng hầm, bức thư An Hạ giữ. Không gì an toàn.
Nếu cô tự xóa, thì hiện thực đang dùng chính cô để phá hủy bằng chứng. Cô không phải đồng minh của sự thật nữa. Cô là công cụ.
Nhược Vy quay lại bàn. Ngồi xuống. Mở sổ ở trang cuối. Đọc lại:
"Đừng yêu hắn."
Hắn. Ai? Cô biết ai. Dù trang trắng, dù ký ức bị ảnh hưởng, cô vẫn biết "hắn" là Khải Minh. Vì cô nhìn ra phòng khách, thấy hắn nằm trên sàn, mắt nhắm, tay duỗi, và cô biết mình viết về hắn. Không phải vì nhớ. Mà vì cơ thể cô phản ứng khi nhìn hắn, phản ứng mà cô không kiểm soát, kiểu tim đập hơi lệch nhịp, kiểu mắt nhìn lâu hơn cần thiết, kiểu tay muốn viết tên hắn dù đầu bảo đừng.
Cô đang yêu hắn. Cô không chắc từ khi nào. Có lẽ từ Phòng Trắng, khi hắn đứng giữa hàng nghìn lời nói dối mực đỏ và bảo cô đi trước. Có lẽ từ trước đó, từ đêm ở tầng hầm, khi hắn kể về mẹ và không khóc. Có lẽ từ lần đầu gặp, quán cà phê Trần Cao Vân, khi hắn nói "Tôi chỉ là người bình thường" và cô biết hắn đang nói dối, và cô không ghét hắn vì điều đó.
Và ai đó, có lẽ chính cô, ở phiên bản nào đó của cô, đã viết "Đừng yêu hắn" trên trang cuối sổ. Như cảnh báo. Như lời nhắn từ chính mình gửi cho chính mình, qua hiện thực, qua thời gian, qua tất cả những lần sửa.
Vì yêu hắn nghĩa là gì? Nghĩa là hắn sẽ biết. Và nếu hắn biết, nếu hắn đáp lại, nếu tình cảm đó trở thành mối liên kết thật, thì hiện thực sẽ dùng nó để tấn công. Như đã dùng An Hạ. Như đã dùng Thành Nam. Như đã dùng mẹ. Mọi người gần Khải Minh đều bị kéo vào, và bị tổn thương, và bị xóa.
Cô nhìn hắn. Hắn vẫn nằm, mắt nhắm, ngón duỗi. Mẫn Nhi ngủ cạnh, tay nhỏ vẫn nắm tay hắn.
Cô đóng sổ. Đặt vào ngăn kéo. Không khóa.
Cô đi vào bếp, rót thêm cà phê, đứng cạnh bồn rửa, nhìn bàn tay mình dưới nước. Tay cô không trong suốt. Tay cô không mờ. Cô không phải Khải Minh, không bị xóa, không bị quên. Nhưng bàn tay cô đã tự xé giấy tuần trước, và đêm qua có thể đã tự xóa cả cuốn sổ, và cô không kiểm soát được bàn tay mình trong lúc ngủ. Bàn tay phóng viên, bàn tay ghi chép, bàn tay giữ bằng chứng. Bây giờ cũng là bàn tay phá hủy.
Cô nhìn gương trên tường bếp. Khuôn mặt cô: mắt thâm quầng đậm hơn tuần trước, tóc ngắn ngang cằm (cô cắt thêm tháng trước, bớt vướng), da xanh nhẹ vì thiếu nắng. Cô sống trong căn hộ này bốn ngày rồi, không ra ngoài trừ lần đi Q7 cùng Khải Minh. Bốn ngày ăn mì gói, cơm hộp giao tận nơi, cà phê tự pha. Bốn ngày ghi chép, phân tích, quan sát hắn mờ dần. Bốn ngày nằm nghe đầu nhức mỗi lần hiện thực sửa gì đó ở đâu đó trong thành phố.
Cô mệt. Kiểu mệt không phải vì thiếu ngủ. Mệt vì phải nhớ quá nhiều phiên bản của cùng một sự thật, và không biết phiên bản nào đáng giữ.
Tám giờ sáng. Khải Minh tỉnh, ngồi dậy, mắt lờ đờ. Mẫn Nhi tỉnh theo, ngáp, đi vào bếp lấy nước. Nhược Vy ngồi ở bàn, cà phê nguội, sổ tay đóng.
– Sổ tay tôi bị xóa, cô nói. Không giới thiệu, không làm mềm. Thẳng.
Khải Minh nhìn cô.
– Xóa thế nào?
– Trắng. Cô đẩy sổ qua bàn. Toàn bộ. Một trăm bốn mươi bảy trang. Chỉ còn trang cuối.
Hắn mở sổ. Lật. Trắng, trắng, trắng. Đến trang cuối.
"Đừng yêu hắn."
Hắn đọc. Ngẩng lên nhìn cô.
– Cô viết?
– Nét chữ của tôi.
– Cô nhớ lúc viết?
– Không.
Im lặng. Mẫn Nhi ngồi ở bàn bếp, uống nước, mắt nhìn hai người.
– Anh nghĩ "hắn" là ai? Nhược Vy hỏi, giọng đều, mắt nhìn hắn.
Khải Minh nhìn cô. Lâu. Rồi gấp sổ, đẩy lại.
– Tôi không biết, hắn nói.
Cô biết hắn nói dối. Không phải dị năng, chỉ là nói dối thường, kiểu người biết câu trả lời nhưng không muốn nói ra vì nói ra sẽ thay đổi mọi thứ.
– Viết tay không bị sửa, cô nói. Đó là quy tắc. Nhưng sổ tay tôi bị xóa. Có hai khả năng: quy tắc có ngoại lệ, hoặc tôi tự xóa trong lúc không kiểm soát. Tuần trước tôi tự xé bốn trang. Lần này có thể tôi tự xóa cả cuốn.
– Cô nghĩ mình tự xóa?
– Tôi nghĩ hiện thực đang dùng tôi. Nhược Vy nhìn hắn. Tôi là Người Ghi Nhớ. Tôi giữ bằng chứng. Nếu hiện thực không sửa được bằng chứng viết tay, nó sửa người giữ. Bảo tôi xóa. Bảo tôi xé. Bảo tôi quên. Trong lúc ngủ, khi tôi không có quyền chọn.
Khải Minh nhìn cô. Mắt hắn không có cảm xúc mà cô mong, không có lo lắng hay sợ hay đau. Chỉ có sự nhìn nhận, phẳng, lạnh, kiểu người ghi nhận dữ kiện mà không phản ứng.
– Tôi xin lỗi, hắn nói.
– Đừng xin lỗi. Cô đứng dậy. Xin lỗi không viết lại được một trăm bốn mươi bảy trang. Tôi sẽ viết lại. Từ đầu. Tôi nhớ phần lớn, vì tôi là Người Ghi Nhớ, dù không hoàn chỉnh. Nhưng sẽ có thứ thiếu. Sẽ có chi tiết sai. Và lần sau, nếu hiện thực xóa lại, tôi sẽ viết lại lần nữa.
Cô lấy sổ tay mới từ ba lô. Cuốn thứ mười lăm. Bìa da nâu, giống cuốn cũ, mua sẵn từ tháng trước, vì cô luôn mua trước một cuốn dự phòng, thói quen từ năm mười tám tuổi sau lần đầu phát hiện sổ bị sửa. Mở trang đầu. Viết:
"Trang 1 (viết lại). Mọi thứ trước trang này đã bị xóa. Tôi không tin mình tự xóa. Nhưng tôi không loại trừ."
Rồi viết thêm, ở dưới, chữ nhỏ hơn, nét nghiêng hơn:
"Đừng yêu hắn."
Cô chép lại. Từ cuốn cũ sang cuốn mới. Giữ cảnh báo. Vì dù không nhớ mình viết, cô tin phiên bản nào đó của cô đã có lý do.
Khải Minh nhìn cô viết. Rồi đứng dậy, đi vào bếp, đổ nước, làm những việc nhỏ mà người không biết phải làm gì thường làm. Mẫn Nhi ngồi yên, nhìn Nhược Vy viết, nhìn anh trai rót nước, nhìn hai người lớn xoay quanh nhau mà không chạm vào nhau, như hai hành tinh giữ quỹ đạo bằng khoảng cách thay vì lực hút.
Ngoài cửa sổ, trời mưa. Mưa nhỏ, mưa buổi sáng, mưa rơi trên mái tôn căn hộ tầng ba Phú Nhuận, mưa làm mờ đường phố bên dưới. Nhược Vy viết trong tiếng mưa, bút bi trên giấy, nét đen trên nền kem. Cô viết lại từ đầu: ngày gặp Khải Minh, quán cà phê Trần Cao Vân, hắn nói "Tôi chỉ là người bình thường," cô biết hắn nói dối. Viết lại tên từng nhân vật, từng sự kiện, từng quy tắc. Viết lại mọi thứ mà cuốn sổ cũ đã giữ, từ ký ức đang mờ dần nhưng chưa mất hẳn. Viết nhanh, vì không biết còn bao nhiêu thời gian trước khi hiện thực xóa thêm.
Thỉnh thoảng cô dừng. Nhìn ra cửa sổ. Nhìn mưa. Rồi nhìn về phía phòng khách, nơi Khải Minh ngồi cạnh Mẫn Nhi, cô bé vẽ, hắn nhìn cô bé vẽ. Hai anh em ngồi cạnh nhau, im, mỗi người trong thế giới riêng, nhưng gần nhau, gần theo cách mà chỉ những người cùng mất thứ gì đó mới hiểu.
Cô nhìn hắn. Và biết: mỗi dòng cô viết, có thể sẽ biến mất vào đêm mai. Sổ tay sẽ trắng. Cảnh báo sẽ bị xóa. Và cô sẽ lại quên vì sao mình viết "Đừng yêu hắn."
Nhưng cô vẫn viết. Vì nếu ngừng viết, cô sẽ không còn là chính mình. Và nếu không còn là chính mình, cô sẽ không nhớ ai cần bảo vệ, ai cần giữ lại, ai đang mờ dần ở phòng bên kia mà cô không được phép yêu.