Mỗi Khi Nói Dối, Tôi Có Thể Biến Nó Thành Sự Thật
Chương 68: Nguồn Gốc Dị Năng
Chương 68

Nguồn Gốc Dị Năng

Mẫn Nhi mất tích vào sáng thứ ba.

Nhược Vy dậy lúc sáu giờ, pha cà phê, mở sổ tay, đọc trang ba. Nhìn sang ghế cửa sổ. Trống. Nhìn sàn phòng khách. Trống. Bút chì và giấy vẽ dở nằm trên sàn, bức vẽ cuối: hai người cùng khuôn mặt, vết nứt ở giữa, và ở góc dưới, một bàn tay nhỏ vẽ vội, ngón thon, nắm lấy mép giấy, như đang bị kéo đi.

Người đàn ông ngồi trên sofa, nhìn bức vẽ trên sàn. Hắn không nói. Mắt hắn nhìn bàn tay vẽ dở ở góc, nhìn lâu, và ngón giữa co chặt trong lòng bàn tay.

– Hắn lấy cô bé rồi, Nhược Vy nói, giọng phẳng, kiểu người nói thứ đã biết sẽ xảy ra.

Người đàn ông đứng dậy. Không nói. Bước đến cửa.

– Đợi.

Hắn dừng, quay lại.

– Anh không biết hắn ở đâu. Tôi cũng không. Nhưng tôi biết ai biết.

Nhược Vy lấy sổ tay, áo khoác, chìa khóa.

– Đi cùng tôi.

Tầng hầm Người Ghi Nhớ, Gò Vấp. Chị Hằng mở cửa, nhìn cả hai, nhìn mặt Nhược Vy, hiểu.

– Đứa bé mất tích?

– Trần Bách Niên lấy. Nhược Vy bước vào. Cần tìm hắn.

Chị Hằng nhìn người đàn ông đi cùng. Nhìn lâu, mắt hẹp.

– Người này là ai?

– Anh ấy là người tôi đang tìm hiểu, Nhược Vy nói, không giải thích thêm. Có bản ghi nào về Trần Bách Niên không?

Chị Hằng lắc đầu.

– Tên mới. Chưa có trong hệ thống. Nhưng nếu hắn là phiên bản thay thế, hắn sẽ ở nơi có mỏ neo. Giấy tờ ghi thường trú ở đâu?

Nhược Vy nhớ. Mẫn Nhi nói hắn đến phòng kho Bạch Dữ, hỏi Mẫn Nhi. Hắn mặc áo sơ mi trắng, quần tây. Trông như nhân viên văn phòng. Giấy tờ ghi quận Ba.

– Quận Ba.

– Thì tìm ở quận Ba. Chị Hằng đi đến kệ, lấy bản đồ cũ, trải trên bàn. Bản đồ vẽ tay, mực đen, đánh dấu các vùng nứt hiện thực bằng vòng tròn đỏ. Bảy vùng ở quận Ba, rải từ Võ Văn Tần đến Nguyễn Thị Minh Khai. Phiên bản thay thế thường bám vào vùng nứt. Hiện thực mỏng ở đó, dễ tồn tại hơn.

Nhược Vy nhìn bản đồ. Bảy vùng. Quận Ba rộng. Không đủ thời gian tìm từng chỗ.

– Có cách nhanh hơn không?

Chị Hằng nhìn cô, rồi nhìn người đàn ông. Rồi nói, chậm:

– Có. Nhưng nguy hiểm. Hắn là phiên bản của anh ấy. Cô nhìn người đàn ông. Cùng tần số. Nếu anh ấy tập trung, anh ấy sẽ cảm nhận được vị trí phiên bản kia. Giống hai dây đàn cùng nốt, gảy một dây, dây kia rung.

Nhược Vy nhìn hắn. Hắn nhìn lại, mắt trống nhưng tỉnh, kiểu người không hiểu hết nhưng sẵn sàng.

– Anh làm được không?

Hắn nhìn tay mình. Ngón út mất, ngón áp út trong suốt, ngón giữa co. Tay gần rỗng, nhưng vẫn là tay, vẫn kết nối với hiện thực bằng sợi dây mỏng cuối cùng.

– Thử, hắn nói.

Hắn ngồi trên sàn tầng hầm, mắt nhắm, tay đặt trên đầu gối. Nhược Vy ngồi cạnh, sổ tay mở, bút sẵn sàng. Chị Hằng đứng ở góc, nhìn, không nói.

Hắn tập trung. Không biết tập trung vào gì, vì không nhớ mình có dị năng, không nhớ cách dùng, không nhớ tần số hay sóng hay bất kỳ từ nào Bạch Dữ dạy. Nhưng hắn nhớ cảm giác: khi hắn nói dối, có thứ gì đó rung bên trong, ở ngực, ở tay, ở đầu ngón, như sợi dây căng rồi thả. Hắn tìm cảm giác đó. Tìm sợi dây.

Một phút. Hai phút. Không có gì.

Ba phút. Bốn phút. Vẫn không.

Rồi, ở phút thứ năm, hắn cảm nhận.

Không phải rung. Mà là kéo. Nhẹ, ở ngực, hơi lệch trái, kiểu cảm giác khi ai đó gọi tên mình ở xa, không nghe rõ nhưng biết có tiếng gọi. Kéo về hướng đông nam, qua thành phố, qua đường, qua hẻm, qua tòa nhà. Kéo đến một điểm cụ thể, rõ dần, như xoay ống nhòm cho đến khi hình ảnh sắc nét.

– Nguyễn Thị Minh Khai, hắn nói, mắt vẫn nhắm. Gần tòa nhà cũ. Tầng cao. Có cây bàng ở trước.

Nhược Vy viết. Chị Hằng gật.

– Tòa nhà hội trường cũ. Bỏ hoang từ năm ngoái. Đúng vùng nứt số bốn.

Hắn mở mắt. Nhìn tay mình. Ngón áp út mờ thêm một chút, gần trong suốt hoàn toàn. Cái giá nhỏ cho việc dùng tần số: mỗi lần kết nối, mỏ neo yếu thêm. Nhưng hắn tìm được. Cảm giác kéo ở ngực vẫn còn, nhẹ, đều, như la bàn chỉ về hướng phiên bản kia của mình.

Nhược Vy nhìn tay hắn. Nhìn ngón áp út gần mất. Nhìn mặt hắn, mệt hơn trước, đường viền vai mờ hơn trước. Mỗi lần hắn dùng tần số, hắn mất thêm. Và hắn biết điều đó, nhưng vẫn dùng, vì đứa trẻ đang ở đâu đó trong thành phố với phiên bản mới không có ký ức và không có tình thương.

Cô viết vào sổ: "Anh ấy tìm được Mẫn Nhi bằng cách kết nối tần số với phiên bản mới. Cái giá: ngón áp út gần mất hoàn toàn. Tòa nhà hội trường cũ, Nguyễn Thị Minh Khai, vùng nứt số 4."

Rồi đóng sổ, đứng dậy.

– Đi.

Họ đến tòa nhà cũ lúc mười một giờ sáng. Đi xe buýt từ Gò Vấp, xuống Nguyễn Thị Minh Khai, đi bộ vào hẻm. Nhược Vy đi trước, sổ tay trong túi áo khoác, bước nhanh. Người đàn ông đi cạnh, chậm hơn, mắt nhìn quanh, nhìn vỉa hè, nhìn tường nhà, nhìn mọi thứ với con mắt mới, con mắt của người vừa học cách cảm nhận tần số qua cơ thể.

Hắn thấy vết nứt ở khắp nơi. Không chỉ trên bê tông hay tường gạch. Mà ở những chỗ kỳ lạ hơn: khe giữa hai viên gạch vỉa hè rộng hơn bình thường, mặt kính tòa nhà hơi cong ở một góc mà không ai để ý, bóng cây đổ sai hướng so với mặt trời. Những sai lệch nhỏ, kiểu sai lệch chỉ ai nhìn kỹ mới thấy, và hầu hết người qua đường không nhìn kỹ.

Nhưng hắn thấy. Vì hắn là lỗi. Và lỗi nhận ra lỗi.

Tòa nhà hội trường cũ ở cuối hẻm. Ba tầng, tường vàng loang ẩm, cửa sổ bịt ván, cổng sắt khóa nhưng khóa gãy. Nhược Vy đẩy cổng, sắt kêu, bước vào. Người đàn ông theo sau, bước chậm, mắt nhìn quanh. Cầu thang bê tông, bụi, mùi ẩm, mùi xi măng cũ.

Tầng ba. Phòng lớn, trần cao, cửa sổ lớn nhìn ra đường. Nắng lọt qua khe ván, vẽ sọc trên sàn bụi. Và ở giữa phòng, Mẫn Nhi ngồi trên ghế gỗ, chân co lên ghế, bút chì trong tay, vẽ trên giấy đặt trên đùi. Bình thản, kiểu đứa trẻ đã quen bị đưa đi nơi lạ và chọn vẽ thay vì sợ.

Trần Bách Niên đứng cạnh cửa sổ, lưng tựa tường, tay khoanh. Nhìn họ vào, không ngạc nhiên.

– Nhanh hơn tôi nghĩ, Trần Bách Niên nói.

Nhược Vy nhìn Mẫn Nhi. Cô bé nhìn lại, gật nhẹ, kiểu nói "em ổn" mà không cần nói.

– Trả cô bé về, Nhược Vy nói.

– Cô bé ở đây tự nguyện. Trần Bách Niên nhìn Mẫn Nhi. Cô bé nói muốn giải thích cho tôi. Và cô bé đã giải thích.

Nhược Vy nhìn Mẫn Nhi.

– Em nói gì?

Mẫn Nhi đặt bút xuống. Nhìn Nhược Vy, nhìn người đàn ông, rồi nhìn Trần Bách Niên.

– Em nói cho anh ấy nghe về dị năng. Về nguồn gốc. Về cách kết thúc.

Im lặng. Nắng chiếu qua khe ván, sọc sáng di chuyển chậm trên sàn bụi.

– Dị năng không phải quà, Mẫn Nhi nói, giọng đều, kiểu đã nói nhiều lần nhưng mỗi lần vẫn cẩn thận từng từ. Dị năng là lỗi. Khi Bạch Dữ nói "cô ấy vẫn sống," lời nói dối đó đủ mạnh để xé rách hiện thực. Giống đập búa vào kính, không phải vỡ mà nứt. Và từ vết nứt đó, lỗi lan ra. Những người có tần số gần tần số Bạch Dữ, những người nói dối đủ mạnh, đủ tin, đủ tuyệt vọng, họ cũng có thể nói dối thành thật. Không phải vì họ đặc biệt, mà vì hiện thực đã yếu sẵn.

Cô bé nhìn người đàn ông.

– Anh là sản phẩm trực tiếp của Bạch Dữ. Lời nói dối của ông ấy tạo ra anh. Tần số anh mang, tần số mười tám, là tần số của ông ấy, sống trong anh từ khi anh được tạo ra. Anh không phải người dùng dị năng. Anh là dị năng.

Rồi cô bé nói câu hắn đã biết nhưng chưa nghe ai nói to:

– Sửa anh, sửa mọi thứ.

Người đàn ông nhìn cô bé. Nhìn lâu. Ngón giữa co.

– Sửa, hắn nói, giọng khàn. Có nghĩa là gì?

– Có nghĩa là anh nói lời thật. Lời thật tuyệt đối. Và khi anh nói, tần số mười tám ngừng, vết nứt đóng, dị năng tắt. Mọi thứ được tạo từ lời nói dối sẽ trở về trạng thái trước lời nói dối.

– Mọi thứ. Mẹ mới. Tình bạn giả. Hắn nhìn tay mình. Và tao.

Mẫn Nhi gật. Mắt cô bé sáng, không buồn, không sợ, chỉ biết.

– Và em?

– Em không biết. Mẫn Nhi nhìn xuống tay mình. Em thuộc cả hai. Có thể em ở lại, có thể em mất. Em không biết.

Trần Bách Niên nhìn cả ba. Mắt lạnh, nhưng lần đầu hắn thấy thứ gì đó khác trong mắt phiên bản mới: hiểu. Trần Bách Niên cũng nghe Mẫn Nhi giải thích, cũng biết "sửa anh, sửa mọi thứ," và cũng biết rằng hắn, phiên bản mới, cũng là sản phẩm lời nói dối, cũng sẽ biến mất.

– Vì vậy tôi cần ký ức cô bé, Trần Bách Niên nói, giọng đều nhưng gấp hơn trước. Để tồn tại. Để không biến mất khi ai đó nói lời thật.

Mẫn Nhi lắc đầu.

– Ký ức em không cứu được anh. Ký ức em thuộc về hiện thực gốc. Nếu hiện thực gốc trở lại, ký ức em trở về đúng chỗ, và anh vẫn biến mất.

Trần Bách Niên im. Mắt hắn nhìn Mẫn Nhi, rồi nhìn người đàn ông, rồi nhìn ra cửa sổ, ra đường, ra thành phố đang nứt. Rồi hắn bỏ tay khoanh xuống, bước khỏi tường, đi ra cửa, không nói thêm. Bước chân đều, chắc, nhưng nhanh hơn bình thường.

Nhược Vy nhìn hắn đi. Bước chân nhanh, vang trên cầu thang bê tông, rồi im. Cô không đuổi. Không cần. Trần Bách Niên vừa nghe Mẫn Nhi giải thích rằng ký ức gốc không cứu được hắn, rằng dù hắn lấy mọi thứ cô bé có, hắn vẫn sẽ biến mất khi hiện thực gốc trở lại. Mục đích hắn theo đuổi vô nghĩa, và hắn biết, và hắn bỏ đi vì không chịu nổi việc biết.

Cô thương hắn, một giây, rồi thôi. Phiên bản mới hay cũ cũng đều là sản phẩm lời nói dối, đều sẽ mất, đều không có lựa chọn. Nhưng phiên bản cũ ít nhất có ngón giữa co, có ký ức cơ bắp, có thứ gì đó để neo vào. Phiên bản mới không có gì.

Mẫn Nhi đứng dậy, bước đến cạnh người đàn ông, nắm tay hắn. Tay nhỏ, lạnh, nắm chặt.

– Anh là lỗi cuối cùng, cô bé nói, nhẹ, gần thì thầm. Sửa anh, sửa mọi thứ.

Người đàn ông nhìn xuống tay cô bé trong tay mình. Ngón giữa co. Ngón áp út gần trong suốt hoàn toàn. Nhưng bàn tay cô bé nắm chặt, và hắn nắm lại.

– Tao hiểu, hắn nói. Sửa. Xóa.

Nhược Vy đứng ở cửa phòng, lưng tựa khung, sổ tay mở, bút trong tay. Cô nghe mọi thứ. Ghi mọi thứ. Và khi nghe "sửa anh, sửa mọi thứ," tay cô dừng. Bút treo trên giấy, một giọt mực nhỏ tụ ở đầu ngòi, rơi, đọng trên trang.

Cô nhìn người đàn ông. Người cô không nhớ nhưng cơ thể nhớ. Người cô gọi tên mỗi sáng dù tên đó không còn là của hắn. Sửa hắn có nghĩa là xóa hắn. Và xóa hắn có nghĩa là xóa tất cả những gì cô cảm nhận khi nhìn hắn uống cà phê không đường, khi vai cô chạm vai hắn trên sofa, khi ngón giữa hắn co trong lúc ngủ.

Dù tôi là lời nói dối, cảm giác đau vẫn là thật.

Cô đã gạch chân câu đó hai lần. Bây giờ cô hiểu vì sao cô cần gạch chân: vì sẽ đến lúc câu đó bị thử thách. Và lúc đó là bây giờ.

Cô viết vào sổ, nhanh, nét chữ gấp:

"MN giải thích nguồn gốc dị năng: lỗi hệ thống, BD là nguồn, KM là lỗi cuối cùng. Sửa KM = sửa tất cả = xóa tất cả. TBN bỏ đi. Thời gian không còn nhiều."

Rồi đóng sổ. Ôm vào ngực. Và đi theo hai anh em ra khỏi tòa nhà bỏ hoang, xuống cầu thang bụi, qua cổng sắt gãy khóa, ra hẻm, ra nắng, ra thành phố đang nứt.

Ch.68/81
2.298 từ