Người Không Nên Trở Lại
Họ đến lúc sáu giờ sáng.
Khải Minh đang ngủ, mẹ mới đang ngủ, Mẫn Nhi nằm cuộn trên sàn ôm gối thỏ. Tiếng gõ cửa đánh thức hắn, không phải gõ bình thường, mà gõ bằng mu bàn tay, đều, ba tiếng, cách nhau đúng hai giây. Kiểu gõ của người đã làm việc này nhiều lần và không cần gõ thêm lần thứ tư.
Hắn mở mắt. Mẫn Nhi đã thức, ngồi dậy trên chiếu, mắt mở lớn, nhìn cửa. Không sợ, nhưng tỉnh táo theo cách trẻ con không nên tỉnh táo lúc sáu giờ sáng.
– Đừng mở, cô bé nói, nhỏ.
Hắn nhìn cô bé, rồi nhìn cửa. Gõ lần nữa, ba tiếng, cùng nhịp.
– Lâm Khải Minh. Mở cửa.
Giọng nữ, trầm, phẳng, không lên giọng ở cuối câu. Không phải yêu cầu, mà là thông báo: cửa sẽ mở, sớm muộn.
Hắn đứng dậy. Mẹ mới cũng tỉnh, ngồi trên giường, tay kéo chăn, mắt ngơ ngác. Hắn ra hiệu bà ở yên, rồi bước đến cửa.
Hắn mở.
Ba người đứng ở hành lang. Hai nam, một nữ. Hai người đàn ông mặc áo sơ mi đen dài tay, quần tối, giày da, không phù hiệu, không thẻ tên. Khuôn mặt trung tính, không biểu cảm, như mặt nạ bằng thịt. Họ đứng hơi lùi, hai bên, tạo khoảng trống cho người ở giữa.
Ở giữa, một phụ nữ.
Khoảng bốn mươi, tóc búi chặt, không một sợi lạc. Đồng phục tối màu, cổ cao, tay dài, giống quân phục nhưng không phải quân phục. Không huy hiệu, không lon, nhưng cách bà đứng nói rằng bà là người ra lệnh. Dáng thẳng, vai vuông, mắt nhìn hắn không chớp. Mặt không biểu cảm, nhưng đôi khi, nhanh lắm, ánh mắt bà lộ ra thứ gì đó giống mệt mỏi. Mệt mỏi của người đã làm công việc này quá lâu.
– Lâm Khải Minh, bà nói, giọng bằng phẳng. Tôi là La Thiên Tước. Cục Kiểm Định Hiện Thực.
Hắn không biết cái tên nào trong ba cái: La Thiên Tước, Cục Kiểm Định, Hiện Thực. Nhưng cách bà nói, cách bà đứng, cách hai người đàn ông đứng sau bà, tất cả nói rằng đây không phải cảnh sát, không phải chính quyền, mà là thứ gì đó nằm ngoài hệ thống hắn biết.
– Cục gì?
– Anh không cần biết cục gì. Anh cần biết: chúng tôi phát hiện sai lệch hiện thực tại địa chỉ này. Mức độ nghiêm trọng.
Mắt bà nhìn qua vai hắn, vào phòng. Dừng ở Mẫn Nhi.
– Đối tượng sai lệch ở đó.
Hắn quay lại. Mẫn Nhi đã đứng dậy, gối thỏ ôm trước ngực, mắt nhìn La Thiên Tước. Mắt cô bé bình thản, nhưng tay siết gối chặt hơn.
– Cô bé không thuộc về hiện thực này, La Thiên Tước nói, mắt vẫn dán vào Mẫn Nhi. Cô bé là lỗi. Một thực thể bị loại khỏi dòng thời gian mười năm trước, giờ tự ý trở lại. Điều đó không được phép.
– Không được phép? Hắn lặp lại, giọng lạnh hơn dự định.
– Hiện thực có quy tắc, anh Khải Minh. Thứ bị loại phải ở yên ngoài. Khi nó trở lại, nó gây sai lệch. Hồ sơ tự xuất hiện, bằng chứng tự sinh, ký ức chồng chéo. Chúng tôi theo dõi loại sai lệch này.
Bà bước vào phòng, không xin phép, không chờ hắn mời. Hai đặc vụ theo sau, đứng hai bên cửa. Mẹ mới co người trên giường, miệng mở, muốn nói gì nhưng không nói. Căn phòng mười lăm mét vuông đột nhiên chật, nhiều người, ít không khí.
La Thiên Tước đứng trước Mẫn Nhi. Cao hơn cô bé một cái đầu rưỡi, nhìn xuống, mắt đánh giá. Không phải nhìn con người, mà nhìn vật thể: kích thước, tình trạng, mức độ nguy hiểm.
– Cô bé tên gì?
Mẫn Nhi nhìn lên.
– Em là Mẫn Nhi.
– Mẫn Nhi không có trong hệ thống. Không khai sinh, không hộ khẩu, không mã định danh. Cô bé không tồn tại về mặt hành chính.
– Em tồn tại, Mẫn Nhi nói, bình thản. Em đang đứng đây.
La Thiên Tước không phản ứng. Bà quay sang một đặc vụ, gật nhẹ.
– Thu hồi đối tượng sai lệch. Đưa về trụ sở xử lý.
Đặc vụ bước đến, tay với về phía Mẫn Nhi. Cô bé lùi một bước, lưng chạm tường.
Khải Minh đứng chắn giữa.
– Không.
La Thiên Tước nhìn hắn. Mắt bà không thay đổi, không tức giận, không ngạc nhiên. Ghi nhận. Như ghi nhận một biến số mới trong phương trình.
– Anh Khải Minh. Anh biết cô bé này là gì.
– Cô bé là em gái tôi.
– Cô bé là lỗi hiện thực. Mười năm trước, cô bé bị loại khỏi dòng thời gian bởi một lời nói dối cấp bản thể. Dòng thời gian đã đóng lại. Cô bé trở lại sẽ gây nứt.
– Nứt gì?
– Nứt hiện thực. Khi thứ bị loại trở lại, nó kéo theo mảnh vỡ từ phiên bản cũ. Hồ sơ tự xuất hiện là triệu chứng. Ký ức chồng chéo là triệu chứng. Nếu không xử lý, vết nứt sẽ lan.
Hắn nghe, và một phần trong hắn, phần lý trí, hiểu. Bà nói đúng: từ khi Mẫn Nhi trở lại, hồ sơ xuất hiện mỗi ngày, phòng ngủ mọc ra từ tường, ảnh gia đình tự sinh, đơn trình báo viết tay từ mười năm trước bỗng nằm trên bàn thanh tra. Hiện thực đang vá, đang dựng, đang nứt.
Nhưng phần còn lại, phần mà hắn không đặt tên được, phần biết cách Mẫn Nhi nghiêng đầu, phần biết cô bé đặt gót chân trước mũi chân, phần đó không cho phép.
– Cô bé ở lại, hắn nói.
– Anh không có quyền giữ thực thể sai lệch.
– Cô bé là em gái tôi.
La Thiên Tước nhìn hắn. Im lặng ba giây, bốn giây, năm giây. Rồi bà nói, chậm:
– Anh cũng là vấn đề, anh Khải Minh. Anh có khả năng tạo lịch sử giả. Chúng tôi theo dõi anh từ tuần thứ sáu.
Tuần thứ sáu. Từ khi hắn nói dối quen chủ tịch quận, từ khi bữa tiệc, từ khi Người Ghi Nhớ cảnh báo. Họ đã biết.
– Chúng tôi không can thiệp vì mức độ sai lệch còn thấp, bà tiếp tục. Nhưng cô bé thay đổi mọi thứ. Một thực thể bị loại trở lại là mức độ bảy. Chúng tôi phải hành động.
Hắn nhìn quanh. Mẹ mới ngồi trên giường, run, khăn ôm trước ngực. Hai đặc vụ đứng ở cửa, im lặng, mặt không biểu cảm. Mẫn Nhi đứng sau hắn, ôm gối thỏ, lưng tựa tường.
Hắn có thể nói dối. Ngay bây giờ, ngay đây, nói một câu, và hiện thực sẽ sửa. "Cục Kiểm Định không tồn tại." "Ba người này chưa từng đến đây." Hắn có thể xóa họ khỏi hiện thực, ít nhất tạm thời, ít nhất đủ để chạy.
Nhưng hắn nhớ quy tắc: lời nói dối mới không xóa được thứ đã ăn sâu. Và Cục Kiểm Định, nếu họ đã theo dõi hắn từ tuần thứ sáu, thì họ đã tồn tại trong hiện thực lâu hơn bất kỳ lời nói dối nào hắn có thể nói bây giờ.
Hắn chọn cách khác.
– Cục Kiểm Định không có thẩm quyền ở đây, hắn nói, nhìn thẳng La Thiên Tước. Tôi chưa bao giờ nghe đến tổ chức của bà. Bà không có lệnh, không có phù hiệu, không có giấy tờ. Ba người đột nhập nhà tôi lúc sáu giờ sáng, dọa bắt một đứa trẻ mười hai tuổi. Nếu bà không rời đi trong năm phút, tôi gọi cảnh sát.
La Thiên Tước nhìn hắn. Và lần đầu tiên, mắt bà có gì đó ngoài sự phẳng lặng. Không phải giận, mà gần hơn với tò mò. Như nhà nghiên cứu nhìn mẫu vật phản ứng ngoài dự kiến.
– Anh nghĩ cảnh sát giúp được gì?
– Tôi nghĩ bà không muốn cảnh sát ở đây.
Im lặng. Hắn đoán đúng. Cục Kiểm Định Hiện Thực, dù là gì, không phải tổ chức hoạt động công khai. Họ theo dõi, can thiệp, "thu hồi đối tượng sai lệch" trong bóng tối. Cảnh sát, dù không hiểu dị năng, vẫn là ánh sáng. Và ánh sáng thì phiền.
La Thiên Tước gật, nhẹ, cho hai đặc vụ. Họ lùi. Bà nhìn hắn lần cuối, rồi nhìn Mẫn Nhi, rồi nói:
– Chúng tôi sẽ quay lại. Không phải vì muốn, mà vì phải. Mỗi ngày cô bé ở đây, hiện thực nứt thêm một chút. Khi nứt đủ rộng, không phải chúng tôi đến, mà là thứ khác. Và thứ đó không gõ cửa.
Bà quay lưng. Hai đặc vụ theo. Bước ra hành lang, giày da trên sàn xi măng, đều, chậm, rồi mất. Cầu thang, tiếng bước chân xuống, rồi im.
Mẹ mới khóc, nhỏ, trên giường. Mẫn Nhi đứng yên, gối thỏ trước ngực, mắt nhìn cánh cửa vẫn mở.
Khải Minh đóng cửa. Tựa lưng vào, nhắm mắt.
Họ sẽ quay lại. Và tao không biết lần sau có thể đuổi được không.
---
Hắn ghi sổ. Tay vẫn run nhẹ, nhưng chữ rõ:
"Cục Kiểm Định Hiện Thực. La Thiên Tước, nữ, ~40, đồng phục tối, tóc búi, không biểu cảm. 2 đặc vụ nam, áo đen, không tên. Theo dõi tao từ tuần 6 (khi nói dối quen ông Thụy).
Họ gọi MN là 'lỗi hiện thực', 'thực thể sai lệch', 'đối tượng cần thu hồi.' Không gọi bằng tên, không gọi bằng 'cô bé.' Gọi bằng 'nó.'
LTT nói: MN trở lại gây nứt hiện thực. Hồ sơ, ký ức, phòng ngủ xuất hiện = triệu chứng. Nếu không xử lý, vết nứt lan. Mức độ 7.
Đuổi được tạm bằng dọa gọi cảnh sát. Họ không muốn lộ. Nhưng lần sau sẽ khác.
Không nói dối để xóa Cục, họ ăn sâu hơn lời nói dối tao. Cần cách khác.
LTT nói 'anh có khả năng tạo lịch sử giả.' Bà biết về dị năng. Bà biết về Người Nói Dối. Câu hỏi: bà biết bao nhiêu? Và bà nhận lệnh từ ai?"
Hắn gập sổ. Nhìn Mẫn Nhi. Cô bé ngồi trên chiếu, ôm gối, mắt nhìn sàn.
– Họ gọi em là lỗi, cô bé nói, không ngước lên.
– Em không phải lỗi.
– Em biết. Nhưng họ sẽ quay lại.
Hắn gật. Không nói dối. Không nói "không đâu", không nói "anh sẽ bảo vệ em", không hứa thứ hắn không chắc giữ được. Chỉ gật, và sự thật nằm trong cái gật đó: đúng, họ sẽ quay lại, và hắn chưa biết phải làm gì.
Điện thoại rung. Nhược Vy.
"Tôi nghe tin Cục Kiểm Định đang hoạt động trong khu vực. Cẩn thận. Nếu cần, liên lạc tôi."
Hắn nhắn lại:
"Họ đã đến. Đã đi. Tạm thời."
Rồi thêm:
"Tôi cần chỗ an toàn cho Mẫn Nhi."
Ba phút. Nhược Vy trả lời:
"Tôi biết chỗ. Tối nay."