Mỗi Khi Nói Dối, Tôi Có Thể Biến Nó Thành Sự Thật
Chương 13: Người Cảnh Báo
Chương 13

Người Cảnh Báo

Khải Minh tìm bà ba ngày.

Hắn quay lại hội trường quận chiều thứ bảy, xin gặp danh sách khách mời sự kiện hôm trước. Cô lễ tân nhìn hắn như nhìn người hỏi thừa.

– Anh đại diện Kiến Phong mà, anh có danh sách rồi.

– Tôi muốn xem danh sách đầy đủ. Có một người tôi muốn liên lạc nhưng không kịp hỏi tên.

Cô in cho hắn hai trang, tám mươi ba tên. Hắn đọc từng tên, từng đơn vị. Không ai khớp: không có phụ nữ sáu mươi tuổi nào không thuộc về tổ chức hay cơ quan nào. Mọi tên đều có chức danh, đơn vị, số điện thoại. Bà không có trong danh sách.

Chủ nhật, hắn đến quán cà phê gần hội trường, quán nhỏ, bốn bàn, loại quán mà người già hay ngồi buổi sáng uống trà đá đọc báo. Ngồi hai tiếng. Không thấy bà.

Thứ hai, hắn đi bộ quanh khu vực quận 3 sau giờ làm, dọc đường Trần Quốc Thảo, Võ Văn Tần, Nguyễn Đình Chiểu. Nhìn vào quán cà phê, quán ăn, ghế đá công viên. Tìm tóc bạc, kính tròn, áo bà ba xám. Không thấy.

Chiều thứ ba, hắn đến quán cà phê lần nữa. Quán vắng, chỉ có ông chủ lau ly sau quầy và một người khách ngồi góc trong, lưng quay ra cửa.

Tóc bạc. Kính tròn. Áo bà ba xám, cùng cái hôm đó.

Khải Minh dừng ở cửa, thở chậm, rồi bước vào. Gọi cà phê sữa đá, ngồi xuống bàn cạnh bà, cách một ghế.

Bà không quay lại. Tay bà ôm tách trà nóng, hơi nước mỏng bốc lên, và bà nhìn ra cửa kính như đang chờ ai đó, hoặc không chờ ai cả, chỉ nhìn.

– Tôi tìm bà ba ngày.

– Tôi biết.

– Bà biết tôi đến?

– Cậu loanh quanh khu này từ chủ nhật. Tôi nhìn thấy cậu từ tầng hai căn nhà đối diện hội trường.

Bà quay lại nhìn hắn. Mắt sau kính tròn sáng và tỉnh, không có nét mờ của người già quên. Trái lại, bà nhìn hắn như người đã ghi nhớ quá nhiều thứ và mệt vì điều đó.

– Ngồi đây đi. Nhưng đừng nói dối. Tôi nghe được sự khác biệt.

Khải Minh ngồi đối diện bà. Quán nhỏ, trần thấp, quạt trần xoay chậm. Mùi cà phê phin lẫn mùi trầm nhẹ, cùng mùi trầm hôm đó.

– Bà nói bà nhớ mọi thứ bị xóa. Nghĩa là gì?

– Nghĩa là cậu nói dối, hiện thực sửa, mọi người quên phiên bản cũ, nhưng tôi không quên. Tôi giữ cả hai: phiên bản trước và phiên bản sau.

– Giống Nhược Vy.

Bà nheo mắt.

– Cậu biết cô ấy?

– Cô ấy... nhớ mảnh vỡ. Ký ức bị sửa nhưng còn sót lại trong đầu cô.

– Mảnh vỡ. Đúng. Cô ấy là Người Ghi Nhớ bán hoàn chỉnh. Nhớ mảnh, không nhớ hết. Tôi khác. Tôi nhớ trọn vẹn.

Bà uống trà, đặt tách xuống, tay giữ quai.

– Không có nhiều người như tôi. Và không có nhiều người như cậu.

---

Im lặng. Ông chủ quán mang cà phê sữa đá đến, đặt trước mặt Khải Minh, rồi quay đi. Khải Minh không uống.

– Bà nói dùng ở nơi đông người thì nguy hiểm. Tại sao?

– Vì năng lực của cậu không tạo ra thứ gì mới. Nó lấy.

– Lấy?

– Mỗi lời nói dối của cậu, khi hiện thực sửa, nó không viết thêm vào thế giới. Nó lấy từ nơi khác. Ký ức, sự kiện, con người, đều bị rút từ một chỗ nào đó và nhét vào đây. Cậu gọi nó là gì? Nói dối thành thật? Không phải. Cậu đang đánh cắp sự thật.

Khải Minh nhìn bà.

– Đánh cắp từ đâu?

– Từ những phiên bản khác. Cậu có biết tại sao khi nói dối "tôi quen ông Thụy", hiện thực tạo ra ảnh, tin nhắn, ký ức mà cậu chưa từng sống không? Vì nó lấy từ một phiên bản khác của thực tại, nơi cậu thật sự quen ông Thụy, và kéo những thứ đó sang đây. Không phải sáng tạo. Là sao chép.

– Phiên bản khác? Nghĩa là có nhiều thực tại?

– Tôi không biết có bao nhiêu. Tôi chỉ biết mỗi lần cậu nói dối, tôi thấy thêm một mảnh từ nơi khác chui vào đây. Và mỗi mảnh chui vào, thực tại này mỏng đi một chút. Giống giấy bị viết đè lên nhiều lần. Đến lúc nào đó, bút sẽ xuyên qua.

Bà nói đều, không lên giọng, không nhấn mạnh, kiểu người đã nghĩ về chuyện này rất lâu và không còn cần nhấn mạnh vì bà biết nó đúng. Khải Minh nghe, và cảm giác trong ngực hắn không phải sợ. Là lạnh. Lạnh kiểu hiểu được một thứ lớn hơn mình tưởng, và chưa biết phải làm gì với sự hiểu biết đó.

– Vì vậy bà nói đừng dùng ở nơi đông người.

– Nơi đông người, nhiều ký ức phải sửa cùng lúc. Một trăm người trong Hội trường Thống Nhất, mỗi người cần nhớ cậu theo cách mới. Hiện thực phải kéo một trăm mảnh từ nơi khác sang. Mỏng nhanh hơn. Rách dễ hơn.

– Và khi rách thì sao?

Bà nhìn hắn. Không trả lời ngay. Tay bà buông tách trà, đặt xuống lòng, và lần đầu tiên kể từ khi bà bắt đầu nói, Khải Minh thấy bà do dự.

– Tôi thấy rách một lần. Hai mươi năm trước. Ở một thành phố nhỏ. Không phải cậu. Một người khác, trước cậu.

– Trước tôi?

– Cậu nghĩ cậu là người đầu tiên có năng lực này?

Im lặng. Quạt trần xoay. Tiếng xe ngoài đường, tiếng còi xa.

– Người đó nói dối ở một buổi họp, ba mươi người. Hiện thực sửa, nhưng không kịp. Có vết nứt, nhỏ, mắt thường không thấy, nhưng tôi thấy. Và qua vết nứt đó, tôi nhìn thấy một phiên bản khác. Cùng thành phố, cùng con đường, nhưng mọi thứ đều lệch. Cây cối khác. Biển hiệu khác. Người đi trên đường khác.

Bà dừng.

– Vết nứt đóng lại sau vài giây. Nhưng nó để lại dấu. Và tôi, từ ngày đó, không quên được gì nữa. Tất cả ký ức đổ vào đầu tôi, cả phiên bản cũ lẫn mới, và tôi giữ hết.

Bà thành Người Ghi Nhớ vì chứng kiến vết nứt.

Khải Minh nghĩ, nhưng không nói ra. Hắn nhìn bà, và bây giờ hắn hiểu nét mệt trên mặt bà: không phải mệt vì già. Mệt vì nhớ quá nhiều, nhớ mọi phiên bản, mọi thay đổi, mọi thứ bị xóa mà thế giới đã quên.

– Người đó, người trước tôi. Chuyện gì xảy ra?

– Không biết. Một ngày, ông ấy biến mất. Không phải chết. Biến mất. Mọi người quên ông ấy, như ông ấy chưa từng tồn tại. Chỉ có tôi còn nhớ.

Khải Minh nhìn xuống tay mình. Mu bàn tay phải, dòng chữ nhạt gần biến mất.

– Dòng chữ trên tay tôi. Bà biết không?

– "Đừng nói dối về bản thân." Biết. Nó xuất hiện khi cậu nói dối với cô phóng viên rằng mình chỉ là người bình thường.

Bà biết. Biết cả nội dung, biết cả hoàn cảnh. Khải Minh nuốt nước bọt.

– Ai viết nó?

– Không phải ai. Là thực tại. Khi cậu nói dối về bản thân, thực tại không chỉ sửa ra ngoài. Nó sửa cả vào trong. Và phần bên trong của cậu, phần gốc, phần đầu tiên, nó phản kháng. Dòng chữ là vết phản kháng.

– Phần gốc?

Bà nhìn hắn, và mắt bà có gì đó mà hắn không đọc được. Không phải thương hại, không phải tức giận. Gần hơn với sự cân nhắc, kiểu người đang quyết định nói bao nhiêu.

– Mỗi người có một bản gốc. Phiên bản đầu tiên, trước khi bất kỳ lời nói dối nào chạm vào. Cậu nghĩ cậu là Lâm Khải Minh, hai mươi hai tuổi, sinh ở Sài Gòn. Nhưng Lâm Khải Minh mà cậu nghĩ mình là, đã bị sửa bao nhiêu lần rồi?

Hắn không trả lời. Không phải vì không muốn, mà vì không biết. Hắn đếm được lời nói dối trong sổ ghi chép, nhưng trước khi có sổ, trước khi biết dị năng, hắn đã nói dối cả đời. Những lời nói dối nhỏ, vô thức, mỗi ngày. "Tôi ổn." "Tôi đã ăn rồi." "Tôi không buồn." Nếu mỗi lời nói dối đều sửa hiện thực, dù nhỏ, thì bao nhiêu phần trăm cuộc đời hắn còn là bản gốc?

– Cậu không cần trả lời. Nhưng cậu cần hiểu: dòng chữ trên tay là bản gốc cảnh báo bản sao. Đừng nói dối về bản thân, vì nếu sửa bản thân quá nhiều, bản gốc sẽ biến mất. Và khi bản gốc biến mất, cậu không còn là ai cả.

Bà uống hết trà, đặt tách xuống, dứt khoát.

– Người trước cậu biến mất vì ông ấy nói dối về chính mình. Không phải nói dối với người khác. Nói dối với chính mình.

Bà đứng dậy. Chậm, tay vịn mép bàn, lưng thẳng dù tuổi đã nhiều.

– Tôi nói cậu điều này vì cậu còn trẻ, và cậu đang ở giai đoạn mà cậu nghĩ mình kiểm soát được. Cậu không kiểm soát được. Không ai kiểm soát được. Người trước cậu cũng nghĩ vậy.

– Bà ở đâu? Tôi có thể gặp lại bà không?

Bà nhìn hắn. Không trả lời câu hỏi.

– Cậu có cuốn sổ ghi chép. Tôi biết, vì tôi nhớ cậu viết vào nó. Hãy ghi thêm một dòng: "Những gì viết tay không bị sửa." Cậu sẽ cần nó.

Bà bước ra cửa. Khải Minh đứng dậy, muốn đi theo, nhưng bà đã đi rồi. Nhanh hơn hắn nghĩ, cho một người sáu mươi tuổi. Ra cửa, rẽ phải, và khi hắn ra đến vỉa hè, đường trống. Không có phụ nữ tóc bạc. Không có áo bà ba xám. Chỉ xe cộ, nắng chiều, và mùi khói xe quen thuộc.

Bà biến mất lần nữa. Nhưng lần này để lại nhiều hơn: tách trà còn nửa, ghế bà ngồi còn ấm, và trong đầu Khải Minh, ba từ: "đánh cắp sự thật."

---

Hắn ngồi lại bàn bà vừa ngồi. Cà phê sữa đá của hắn chảy nước, loãng. Hắn uống một ngụm, đặt xuống, mở sổ ghi chép.

"Gặp lại Người Ghi Nhớ. Quán cà phê đường Trần Quốc Thảo, chiều thứ ba.

Điểm quan trọng: 1. Dị năng KHÔNG tạo mới. Nó đánh cắp từ 'phiên bản khác' của thực tại. 2. Mỗi lần dùng, thực tại mỏng đi. Nơi đông người → mỏng nhanh. 3. Khi mỏng quá → rách. Bà chứng kiến rách 1 lần, 20 năm trước, qua vết nứt thấy thực tại khác. 4. Có người trước tôi. Biến mất, không chết, mọi người quên. 5. 'Những gì viết tay không bị sửa.', giải thích tại sao sổ tay NV không thay đổi.

Giả thuyết: hiện thực chỉ sửa được dữ liệu số (ảnh, email, tin nhắn, hồ sơ). Viết tay = vật lý thuần túy, nằm ngoài phạm vi sửa. Sổ ghi chép của tôi cũng không bị sửa? Cần kiểm tra.

Câu hỏi mở: Người trước tôi biến mất. Tôi có biến mất không?"

Và bên dưới, hắn viết thêm, chữ nhỏ hơn:

"Dòng chữ trên tay = vết phản kháng của bản gốc. Nếu sửa bản thân quá nhiều, bản gốc biến mất → biến mất như người trước. Kiểm tra: bao nhiêu phần trăm cuộc đời tôi đã bị sửa? Có cách nào biết?"

Hắn gập sổ. Nhìn tách trà của bà. Nhìn ra cửa kính.

Bà biết cuốn sổ của hắn. Biết hắn viết vào nó. Bà nói "tôi nhớ cậu viết vào nó", nghĩa là bà nhớ những khoảnh khắc hắn ghi chép, dù bà không ở đó. Bà nhớ mọi thứ, kể cả những hành động riêng tư mà không ai khác chứng kiến.

Bà nhớ cả những gì không có ai xung quanh.

Ý nghĩ đó khiến hắn lạnh sống lưng. Không phải sợ bà. Sợ phạm vi ký ức của bà. Nếu bà nhớ mọi thứ bị xóa, kể cả những lúc hắn ở một mình, thì bà biết mọi lời nói dối hắn từng nói, mọi khoảnh khắc hắn ghi sổ, mọi đêm hắn nằm nhìn trần nhà và nghĩ về dị năng.

Bà biết hắn rõ hơn hắn biết chính mình. Vì hắn quên những thứ bị xóa, còn bà thì không.

Hắn rời quán, trả tiền cho cả tách trà của bà, và đi bộ về dưới nắng chiều. Trên đường Trần Quốc Thảo, hàng cây rợp bóng, xe cộ chạy đều, và Khải Minh đi giữa thành phố với một hiểu biết mới: mỗi lần hắn nói dối, hắn không phải đang tạo. Hắn đang lấy. Lấy từ nơi khác, nhét vào đây, và mỗi lần lấy, thế giới này mất đi một chút gì đó mà hắn không nhìn thấy.

Và ở nơi nào đó trong thành phố, một phụ nữ tóc bạc đeo kính tròn đang mang trên vai trọng lượng của tất cả những thứ bị lấy đi.

Ch.13/81
2.261 từ