Mỗi Khi Nói Dối, Tôi Có Thể Biến Nó Thành Sự Thật
Chương 46: Bạch Dữ Đột Nhập
Chương 46

Bạch Dữ Đột Nhập

Tiếng nổ đầu tiên đến từ tầng trệt.

Khải Minh đang ngồi trong Phòng Trắng, Mẫn Nhi tựa vai, cả hai im lặng. Rồi sàn rung. Nhẹ, ngắn, như ai đó đánh rơi thứ gì nặng ở tầng trên. Rồi rung lần nữa, mạnh hơn. Đèn huỳnh quang nhấp nháy.

Mẫn Nhi mở mắt. Ngồi thẳng.

– Ông ấy đến rồi.

Khải Minh nhìn cô bé. Không hỏi ai. Hắn biết.

Tầng trệt, mười phút trước.

Bạch Dữ bước vào cổng chính lúc chín giờ tối. Không lẻn, không phá khóa, không trèo tường. Ông đi bằng cửa trước, sơ mi trắng, giày da, tóc bạc chải gọn. Như người có hẹn.

Bảo vệ ngồi ở quầy nhìn lên. Không nhận ra ông. Không ai nhận ra Bạch Dữ, vì hiện thực không giữ khuôn mặt ông trong ký ức ai, và camera không ghi được ông trên băng, chỉ ghi khoảng trống nơi ông đứng.

– Tòa nhà đóng cửa, bảo vệ nói.

Bạch Dữ nhìn ông ta. Không nói gì. Bước tiếp.

Bảo vệ đứng dậy. Với tay lấy bộ đàm.

– Hành lang này không có tường.

Bạch Dữ nói, nhẹ, với bảo vệ, và bức tường bên trái hành lang biến mất. Không sụp, không nổ. Tường ở đó, rồi không ở đó, và bảo vệ nhìn khoảng trống nơi tường từng đứng, miệng mở, bộ đàm rơi khỏi tay.

Đèn đổ. Dây điện treo lủng lẳng. Bụi bê tông trắng mỏng phủ sàn, nhưng không có mảnh vỡ, vì tường không vỡ, tường chưa từng có.

Bạch Dữ bước qua khoảng trống, vào phòng bên trong. Cầu thang bộ. Xuống.

Tầng hầm một. Ba đặc vụ chặn cầu thang. Sơ mi đen, vũ khí cá nhân, tay trên bao súng nhưng chưa rút.

Bạch Dữ nhìn họ. Dừng ở bậc thang cuối cùng.

– Các cậu biết ta là ai.

Không phải câu hỏi. Đặc vụ giữa nhận ra trước: mắt mở to nửa giây, tay rời bao súng, lùi nửa bước. Hai người còn lại nhìn theo, rồi cũng lùi. Họ được huấn luyện để xử lý sai lệch hiện thực, nhưng không ai huấn luyện họ đối mặt nguồn gốc của mọi sai lệch.

Bạch Dữ bước qua. Không chạm ai. Không nói thêm.

Tầng hầm hai. Hành lang, bốn cánh cửa. Bạch Dữ đi thẳng đến cửa thứ ba, cửa kho lưu trữ. Khóa bốn chấu. Ông nhìn khóa.

– Cửa này chưa từng khóa.

Khóa rơi. Kim loại chạm sàn, kêu leng keng, lăn về góc tường. Cửa mở.

Ông vào kho. Đi thẳng đến ngăn mười hai: NND #5, Lâm Khải Minh. Mở hộp. Lấy trang cuối: bản ghi gốc. Gấp, cho vào túi áo.

Rồi ông mở ngăn bảy: NND #0, Bạch Dữ. Ba tờ giấy. Ông đọc. Ảnh đen trắng, mờ, chụp từ xa. Ông nhìn ảnh mình, hoặc ảnh ai đó trông giống mình ở phiên bản nào đó, và gấp cả ba tờ, cho vào túi.

La Thiên Tước gặp Bạch Dữ ở hành lang tầng hầm hai, giữa cửa kho và cầu thang.

Bà đến một mình. Không đặc vụ, không vũ khí. Đồng phục tối màu, tóc búi, mặt bình thản. Nhưng mắt bà khác: sắc hơn, tập trung, kiểu người đã quyết định thứ gì đó trong phòng hồ sơ cá nhân ở tầng bốn và bây giờ đến đối mặt với câu trả lời.

Bạch Dữ dừng. Nhìn bà. Tay trong túi áo, tài liệu ở đó.

– Cô đến nhanh.

– Tôi đang đợi ông. La Thiên Tước nói.

Bạch Dữ nghiêng đầu nhẹ. Cử chỉ nhỏ, gần như lịch sự.

– Đợi ta? Hay đợi câu trả lời?

La Thiên Tước không trả lời. Bà nhìn túi áo ông, nơi tài liệu phồng nhẹ.

– Ông lấy bản ghi gốc.

– Của cậu bé. Bạch Dữ gật. Và của ta. Hai bản, để so sánh.

– Tại sao?

– Vì bản gốc có thể đã bị sửa. Bạch Dữ nói, giọng đều. Ta không nhớ mình đã sửa hay chưa. Đó là vấn đề khi sống đủ lâu: ta không biết phiên bản nào của ta là thật.

La Thiên Tước nhìn ông. Rồi nói, chậm, từng từ:

– Ông tạo ra tổ chức này.

Không phải câu hỏi. Bạch Dữ không phủ nhận.

– Ta tạo ra nhiều thứ. Ông đáp. Một số có ích, một số không. Tổ chức này thuộc loại nào, ta không chắc nữa.

– Ông tạo ra tôi?

Im lặng. Dài hơn những lần im lặng trước. Đèn huỳnh quang rè nhẹ. Bụi bê tông từ tầng trệt bay xuống cầu thang, mỏng, trắng, đọng trên vai áo bà.

Bạch Dữ nhìn La Thiên Tước. Nhìn lâu, kiểu nhìn ai đó mình đã biết từ rất lâu nhưng chưa bao giờ nói thật.

– Cô vẫn chưa biết mình do ai tạo ra.

La Thiên Tước đứng im. Mặt không đổi. Nhưng tay bà, đặt dọc thân, siết nhẹ vào vải quần rồi buông.

– Tôi tìm thấy hồ sơ khai tử của mình. Bà nói. Ở tầng bốn. Ngày mất: mười hai năm trước. Trước ngày tôi được "tuyển" vào Cục.

Bạch Dữ không tỏ ra ngạc nhiên. Ông gật, nhẹ, kiểu người nghe thứ mình đã biết.

– Cô chết ở phiên bản khác. Đúng. Nhưng cô ở đây không phải vì ta tạo cô. Cô ở đây vì hiện thực cần người vận hành tổ chức này, và hiện thực chọn phiên bản cô phù hợp nhất.

– Phiên bản?

– Có nhiều phiên bản của mỗi người. Ở nhiều lần sửa khác nhau. Khi hiện thực cần ai đó, nó kéo phiên bản phù hợp từ kho chứa. Cô là phiên bản La Thiên Tước đã chết ở nơi khác, được hiện thực kéo về đây, cho ký ức mới, cho công việc mới.

– Tôi có thật không?

Bạch Dữ nhìn bà. Lần đầu, ánh mắt ông có thứ gì đó không lạnh, không tính toán. Gần với mệt.

– Câu hỏi đó, ta cũng tự hỏi mỗi ngày.

Ông bước qua bà. Đi về phía cầu thang. Dừng.

– Cô muốn giữ cậu bé vì cô nghĩ cậu ấy nguy hiểm. Ông nói, lưng quay lại. Ta muốn cậu bé vì ta biết cậu ấy là cách duy nhất để kết thúc.

– Kết thúc gì?

– Tất cả. Bạch Dữ nói, nhẹ, rồi bước lên cầu thang.

La Thiên Tước đứng im. Lần đầu trong hai mươi năm, bà không ra lệnh. Không gọi đặc vụ. Không chặn. Chỉ đứng, trong hành lang tầng hầm hai, bụi trắng trên vai, đèn huỳnh quang rè, và nghĩ về hồ sơ khai tử có ảnh mình, có tên mình, có ngày mất mười hai năm trước, và người trong ảnh đang cười, nụ cười bà không nhớ mình từng có.

Tầng trệt. Bạch Dữ đi ra cổng chính. Bảo vệ ngồi trên sàn, lưng tựa quầy, mắt mở nhưng không nhìn, kiểu người vừa thấy thứ não không xử lý được.

Tường vẫn mất. Khoảng trống vẫn ở đó, gió thổi qua, đèn đường bên ngoài hắt vào.

Bạch Dữ bước qua khoảng trống, ra phố. Sài Gòn chín giờ tối, xe cộ, đèn, tiếng còi. Ông đi bộ, chậm, sơ mi trắng, tay trong túi, tài liệu ở đó. Không ai nhìn ông. Không ai nhớ ông đi qua.

Trong túi áo, bản ghi gốc gấp gọn. Dòng chữ đánh máy: "Đối tượng được tạo ra từ lời phủ nhận." Bạch Dữ biết dòng đó. Ông viết nó. Hoặc ông nghĩ ông viết nó. Hoặc hiện thực sửa ký ức ông để ông tin mình viết.

Ông không chắc nữa. Và đó là vấn đề thật sự: khi sống đủ lâu trong thế giới do lời nói dối tạo ra, ngay cả người nói dối cũng không biết mình đang nói thật hay giả.

Ch.46/81
1.326 từ