Mỗi Khi Nói Dối, Tôi Có Thể Biến Nó Thành Sự Thật
Chương 49: Thi Thể Của Chính Mình
Chương 49

Thi Thể Của Chính Mình

Ngón tay động lần nữa.

Khải Minh nhìn lên. Đèn điện thoại chiếu chéo lên giường, ánh sáng yếu, nhưng đủ để hắn thấy: bàn tay phải của thi thể, đặt dọc thân, ngón trỏ co lại rồi duỗi. Chậm. Không phải co giật phản xạ. Có chủ đích.

Hắn đứng dậy. Lùi một bước.

Mẫn Nhi ngồi im, gối thỏ ôm chặt hơn, mắt không rời giường.

Ngón tay thứ hai động. Ngón giữa. Rồi ngón áp út. Cả bàn tay co lại, nắm vải trải giường, rồi buông. Cánh tay nhấc, nhẹ, chậm, rơi xuống. Nhấc lại.

Rồi mắt mở.

Không từ từ. Mở ngay, cùng lúc, hai mắt, mống mắt nâu đen, đồng tử co vì ánh đèn. Mắt giống hệt mắt hắn, nhìn lên trần, rồi quay, chậm, sang phải, về phía Khải Minh.

Nhìn hắn.

Khải Minh đứng cách giường hai bước. Tay siết điện thoại. Đèn run theo tay. Bóng hắn trên tường run theo đèn.

Thi thể nhìn hắn. Miệng mấp máy. Môi khô, nứt, da trắng xám, nhưng mắt sống, mắt có thứ gì đó phía sau, không phải cái nhìn trống rỗng của xác chết, mà cái nhìn của người vừa tỉnh, vừa nhận ra mình đang ở đâu, và đang nhìn ai.

– Bản sao.

Giọng khô. Rè. Như gió thổi qua ống rỉ. Nhưng là giọng người, và giọng đó giống giọng hắn ở cao độ, ở nhịp, ở cách nuốt âm cuối.

Khải Minh lùi thêm một bước. Lưng chạm tường.

Thi thể quay đầu trên gối. Nhìn hắn. Mắt dần lấy nét, đồng tử co rồi giãn, như đang cố nhìn rõ khuôn mặt hắn trong ánh đèn yếu.

– Cậu đến muộn.

Khải Minh không nói. Không nói được. Miệng hắn khô, lưỡi khô, và có thứ gì đó siết ngang ngực, không phải sợ, không hẳn sợ, mà thứ gì đó sâu hơn sợ, kiểu đứng trước gương và gương nhìn lại bằng mắt người khác.

Thi thể nhấc tay phải. Chậm, run, cánh tay mỏng, gân xanh nổi dưới da trắng. Tay giơ lên, ngón trỏ chỉ về phía Khải Minh.

– Ta... biết cậu sẽ đến. Giọng rè hơn, nhưng rõ hơn, như thanh quản đang nhớ lại cách hoạt động. Ông ấy bảo cậu sẽ tìm thấy ta. Sớm hay muộn.

– Ông ấy? Khải Minh nói, giọng không phải giọng mình.

– Bạch Dữ. Thi thể đáp. Tay hạ xuống, đặt lại trên ngực. Ông ấy để ta ở đây. Bảo quản. Chờ.

– Chờ gì?

Thi thể im. Mắt nhìn hắn, lâu, kiểu nhìn ai đó mình đã biết trước khi gặp. Rồi nói, chậm:

– Chờ cậu hỏi câu đúng.

Im lặng. Tiếng nước nhỏ giọt ở đâu đó trong hành lang, đều, chậm. Mẫn Nhi ngồi im ở góc phòng, mắt nhắm, tay ôm gối thỏ, không nhìn giường.

Khải Minh nuốt nước bọt. Bước tới một bước. Nhìn thi thể, nhìn khuôn mặt giống hệt khuôn mặt hắn nhìn trong gương mỗi sáng, nhưng gầy hơn, xanh hơn, và mắt thì sống theo cách mắt hắn chưa bao giờ sống.

– Tôi là ai?

Thi thể nhìn hắn. Nửa giây. Rồi môi mấp máy, thứ gì đó có thể là nụ cười nhưng quá yếu để thành hình.

– Câu sai. Giọng rè. Cậu biết cậu là ai. Cậu là Lâm Khải Minh. Câu hỏi không phải "tôi là ai." Câu hỏi là "tôi là cái nào."

Khải Minh đứng im.

– Ta là bản gốc. Thi thể nói, giọng đều hơn, như đang quen lại với việc nói. Cậu là bản thay thế. Ông ấy tạo cậu sau khi ta chết. Hoặc...

Dừng. Mắt thi thể nhìn lên trần, rồi nhìn lại hắn.

– Hoặc ông ấy tạo ta để cậu tin mình là bản sao. Ta không biết. Nằm ở đây lâu quá, ký ức trộn, thật giả lẫn lộn.

– Anh ta nằm đây bao lâu? Khải Minh hỏi Mẫn Nhi, không quay lại.

– Em không biết. Cô bé mở mắt. Em nói rồi, em không nhìn qua được phòng này. Có thứ gì đó che.

Thi thể quay đầu nhìn Mẫn Nhi. Mắt nheo nhẹ.

– Mẫn Nhi. Giọng rè. Em cũng ở đây.

Cô bé nhìn thi thể. Không sợ, không ngạc nhiên. Nhìn kiểu nhìn người quen ở nơi không ngờ.

– Anh nhớ em?

– Ta nhớ mọi thứ trước khi ta chết. Hoặc trước khi ông ấy bảo ta chết. Thi thể nói. Sân nhà. Chiều. Que kem chanh. Em cầm bằng hai tay vì tay em nhỏ.

Mẫn Nhi nhìn thi thể lâu. Rồi nhìn Khải Minh.

– Cả hai anh đều nhớ que kem, cô bé nói, giọng nhỏ.

Thi thể nói thêm, nhưng ít. Mỗi câu ngắn hơn câu trước, giọng rè hơn, mắt mờ hơn. Như pin đang hết, hoặc như thứ gì đó đang rút dần sức sống mà nó vừa có.

– Ông ấy... bảo quản ta bằng lời nói dối. Thi thể nói. Nói "nó vẫn sống," và ta sống. Nhưng không sống thật. Sống trong kho. Sống kiểu đèn ngủ.

– Bạch Dữ giữ anh sống?

– Giữ ta không chết hẳn. Khác nhau. Thi thể nhắm mắt rồi mở lại, chậm, nặng. Ta nằm đây và... mơ. Mơ về thành phố có mùi biển. Mơ về quán phở, ghế nhựa, nắng xiên. Mơ về ai đó nắm tay ta trên đường hẹp, cây hai bên.

Thành phố Phiên An. Khải Minh nhớ. Mùi phở, mùi biển, tay lớn nắm tay nhỏ, đường hẹp, nắng chiều. Ký ức hắn đã nhớ lại trong phòng chiếu với La Thiên Tước. Ký ức thi thể cũng có.

– Tôi cũng nhớ.

Thi thể nhìn hắn.

– Biết. Thi thể nói. Vì cậu là ta. Hoặc ta là cậu. Hoặc cả hai là sản phẩm của cùng một lời nói dối, và ký ức đó thuộc về lời, không thuộc về ai.

Thi thể ho. Khô, ngắn, không có đờm, chỉ có hơi. Tay nắm vải trải giường, siết, buông.

– Nghe ta. Giọng rè hơn, gấp hơn, kiểu người biết mình sắp hết thời gian nói. Đừng tin Bạch Dữ.

Khải Minh đứng im.

– Ông ấy tạo ra cậu. Hoặc ông ấy tạo ra ta. Hoặc cả hai. Không quan trọng. Quan trọng là ông ấy cần cậu. Cần cậu nói lời nào đó, lời ông ấy không nói được vì ông ấy đã nói quá nhiều.

– Lời gì?

Thi thể nhắm mắt. Mở. Nhắm. Mở, chậm hơn.

– Ta không biết. Nhưng ta biết... ông ấy giữ ta ở đây vì ta từ chối nói. Ta chết vì từ chối. Và ông ấy tạo cậu để thử lại.

Mắt thi thể mở, lần cuối, nhìn Khải Minh. Nhìn sâu, nhìn kiểu nhìn ai đó mình quen thuộc nhất trên đời, vì đó là chính mình.

– Chính hắn nói ra cậu. Giọng thì thào. Đừng để hắn nói qua cậu.

Mắt nhắm. Tay buông. Ngực không nhấp nhô nữa.

Khải Minh đứng bên giường. Nhìn khuôn mặt mình, nhắm mắt, yên tĩnh, trở lại trạng thái trước đó, trước khi mắt mở, trước khi miệng nói, trước khi ký ức que kem chanh được nhắc lần nữa.

Hắn nhìn xuống tay mình. Dòng chữ trên mu tay phải, gần mất hẳn, nét mực mỏng như sợi tóc: Đừng nói dối về bản thân. Rồi nhìn tay thi thể, cùng dòng chữ, vẫn rõ, vẫn đậm, vì thi thể không nói dối, vì thi thể từ chối nói, và chữ cảnh báo giữ nguyên vẹn trên tay người chưa bao giờ dùng dị năng sau khi nhận nó.

Bản gốc từ chối. Bạch Dữ tạo bản thay thế. Bản thay thế nói dối, chữ nhạt dần. Logic khớp. Nhưng logic trong thế giới này không đáng tin, vì ai đó có thể đã viết logic bằng lời nói dối.

Mẫn Nhi đứng cạnh hắn. Tay nhỏ nắm tay hắn. Ấm, nhẹ.

– Anh đi thôi, cô bé nói.

Khải Minh nhìn thi thể lần cuối. Khuôn mặt mình. Hoặc khuôn mặt ai đó đã mang mặt mình trước hắn. Hoặc khuôn mặt Bạch Dữ tạo ra để hắn hoảng loạn. Hắn không biết. Và có lẽ sẽ không bao giờ biết.

Hắn kéo vải phủ lại. Từ chân lên ngực, lên cổ, lên mặt. Nhẹ, chậm, kiểu người đắp mền cho ai đó ngủ.

Rồi hắn quay đi. Cầm tay Mẫn Nhi. Bước ra cửa.

Hành lang dưới tầng hầm bốn tối và ẩm. Khải Minh đi ngược lại, qua bậc thang, lên hành lang hẹp, về phía khe tường. Đèn điện thoại chớp, yếu, sắp hết.

Mẫn Nhi bước bên cạnh, chân trần trên bê tông, không tiếng. Cô bé không nói gì từ khi rời phòng thi thể. Gối thỏ ôm trước ngực, mắt nhìn thẳng.

Hắn dừng ở khe tường, nơi dẫn về Phòng Trắng.

Không quay lại Phòng Trắng.

Hắn nhìn khe tường. Rồi nhìn hành lang hẹp, phía trước, tiếp tục chạy thẳng thay vì rẽ vào khe. Hành lang dẫn đi đâu? Hắn không biết. Nhưng hiện thực đã mở đường cho hắn, và đường hiện thực mở không bao giờ chỉ dẫn đến một nơi.

– Anh muốn đi đâu? Mẫn Nhi hỏi.

Khải Minh nhìn cô bé. Rồi nhìn hành lang tối, phía trước, nơi không có đèn, không có chữ đỏ trên tường, không có khóa ba lớp, chỉ có bê tông cũ và gió lạnh thổi từ đâu đó.

– Ra ngoài.

Hắn bước thẳng. Mẫn Nhi theo. Hành lang hẹp dần, rồi rộng lại, rồi có bậc thang lên, rồi có cửa sắt cũ, rỉ, bản lề lỏng. Hắn đẩy. Cửa mở, nặng, kêu rít.

Bên ngoài: hẻm nhỏ, tường rêu, đèn đường vàng ở đầu hẻm. Sài Gòn. Ba giờ sáng, mùi rác khuya, tiếng xe máy đi xa. Gió ấm, ẩm, mang mùi mưa sắp đến.

Khải Minh đứng ở cửa hầm, nhìn hẻm, nhìn đèn đường, nhìn trời. Lần đầu tiên sau sáu ngày, hắn nhìn thấy bầu trời, dù chỉ là mảnh nhỏ giữa hai bức tường hẻm, tối, không sao, mây thấp, nhưng rộng. Rộng hơn trần Phòng Trắng, rộng hơn hành lang tầng hầm, rộng hơn mọi thứ hắn đã thấy trong sáu ngày qua.

Mẫn Nhi bước ra bên cạnh hắn. Nhìn lên trời.

– Bạch Dữ sẽ tìm anh, cô bé nói.

– Tao biết.

– Anh sẽ làm gì?

Khải Minh nhìn hẻm. Nhìn đèn đường. Nhìn tay mình, dòng chữ gần mất hẳn trên mu tay phải. Đừng nói dối về bản thân. Lời cảnh báo từ bản gốc. Hoặc từ chính hắn ở phiên bản khác. Hoặc từ hiện thực.

– Tìm ông ta trước.

Hắn bước vào hẻm. Mẫn Nhi theo. Cửa hầm đóng sau lưng, nặng, kêu rít, rồi im. Gió thổi qua hẻm, ấm, mang mùi mưa, và ở đâu đó trong thành phố, Bạch Dữ đang cầm bản ghi gốc, chờ bản thay thế đến hỏi câu hỏi mà bản gốc đã chết vì từ chối trả lời.

Ch.49/81
1.864 từ