Cô Gái Nhớ Sai
Nhược Vy mở máy tính lúc bảy giờ sáng, trước khi tòa soạn có ai khác. Bàn cô ở góc trong, cạnh cửa sổ nhìn ra bức tường tòa nhà đối diện, không có view gì để nhìn. Trên bàn: một cốc cà phê, một cuốn sổ tay bìa da nâu, một máy ghi âm nhỏ nằm cạnh bàn phím.
Cô mở tập tin ghi âm cuộc gặp hôm qua.
Bốn mươi ba phút mười bảy giây. Giọng Khải Minh rõ, không bị lẫn tiếng quán nhờ micro đặt gần. Cô bấm play, vặn nhỏ, đeo tai nghe một bên.
Nghe lại từ đầu. Không phải nghe nội dung, cô nhớ nội dung. Nghe cách hắn nói. Cách hắn dừng trước khi trả lời. Cách hắn nói "tôi không nhớ" khi cô hỏi về lần gặp đầu tiên, và khoảng im lặng dài hai giây trước câu "nhớ, tôi nhớ". Hai giây đó không bình thường. Người nhớ thật không cần hai giây.
Cô tua đến phút ba mươi sáu, đoạn cô hỏi "anh dạo này viết gì". Giọng hắn bình thường, nhưng có một nhịp lạ, như người đang nói chuyện xã giao trong khi đầu nghĩ việc khác. Cô không biết hắn nghĩ gì. Nhưng cô biết cảm giác đó, vì cô cũng làm vậy: nói một lớp, nghĩ một lớp.
Tua tiếp. Phút bốn mươi hai, đoạn cô nói "tôi không nhớ anh theo cách người khác nhớ". Cô nghe lại giọng mình, bình thản, không run, không nhấn nhá. Tốt. Cô không muốn hắn biết câu đó quan trọng đến mức nào.
Tắt ghi âm. Tháo tai nghe. Nhìn cuốn sổ tay.
---
Cuốn sổ tay là thói quen từ ba năm trước, khi cô bắt đầu làm phóng viên điều tra. Ghi chép mọi thứ trước khi ngủ, vì sáng hôm sau có thể quên. Nhưng ba tháng gần đây, thói quen này trở thành nhu cầu, vì cô bắt đầu nhận ra mình quên nhiều hơn bình thường.
Không phải quên kiểu bình thường. Quên kiểu ký ức thay đổi.
Cô mở sổ, lật đến trang hôm qua tối, dòng cô viết trước khi ngủ:
"Gặp Lâm Khải Minh. Quen qua hội thảo ĐH Kinh tế tháng 11. Anh ta gửi bài cho tòa soạn 4 tháng trước. Ấn tượng: thông minh nhưng hay nói vòng, mắt né khi nói về bản thân. Có gì đó sai."
Cô đọc lại, rồi lật lên trang trước đó, dòng cô viết tối thứ năm, hai ngày trước khi gặp Khải Minh:
"Nhận tin nhắn từ Lâm Khải Minh, nói lâu rồi không gặp. Tìm lại lịch sử tin nhắn, có, từ tháng 2. Nhưng tôi không nhớ viết những tin đó. Giọng tin nhắn giống tôi, cách dùng từ đúng, nhưng nội dung thì tôi không nhớ. Như đọc tin nhắn người khác viết bằng giọng mình."
Và trang trước nữa, tối thứ tư:
"Đau đầu buổi chiều. Nằm nghỉ 20 phút. Mơ thấy bàn làm việc ở tòa soạn, nhưng bàn bên cạnh trống. Trong mơ, bàn đó luôn trống. Khi tỉnh dậy, bàn đó có đồ của anh Tùng. Anh Tùng ngồi đó từ đầu năm. Nhưng trong giấc mơ, bàn trống."
Ba trang. Ba ngày. Ba phiên bản hơi khác nhau của hiện thực, mỗi phiên bản đều có vẻ đúng khi cô viết, và mỗi phiên bản đều khiến cô nghi ngờ khi đọc lại.
Đây không phải lần đầu.
---
Hai tháng trước, Nhược Vy bắt đầu nhận ra ký ức mình có vấn đề.
Lần đầu là một bức ảnh. Cô mở điện thoại tìm ảnh chụp ở quán cà phê với đồng nghiệp, và thấy một bức ảnh lạ: cô đứng cạnh một người đàn ông mà cô không nhận ra, cả hai cười, phía sau là biển hiệu một quán ăn ở Thủ Đức. Cô không nhớ bức ảnh đó, không nhớ người đó, không nhớ quán ăn đó. Nhưng bức ảnh có mặt cô, rõ ràng, không chỉnh sửa.
Cô xóa bức ảnh.
Sáng hôm sau, bức ảnh vẫn ở đó. Cô xóa lần nữa. Kiểm tra thùng rác, xóa vĩnh viễn. Chiều hôm đó, mở lại thư viện ảnh, bức ảnh nằm ở chỗ cũ, đúng ngày cũ, đúng thông tin ghi cũ. Như chưa từng bị xóa.
Từ đó cô bắt đầu ghi chép. Không phải ghi chép cho bài viết, mà ghi chép cho chính mình. Buổi tối: viết ra mọi thứ xảy ra trong ngày, mọi người cô gặp, mọi chi tiết cô nhớ. Buổi sáng: đọc lại, so sánh với ký ức hiện tại.
Phần lớn thời gian, mọi thứ khớp. Nhưng có những ngày, một chi tiết nhỏ thay đổi. Tên một quán cà phê cô ghi tối hôm trước trở thành tên khác trong ký ức sáng hôm sau. Một đồng nghiệp cô ghi "mặc áo xanh" thì sáng hôm sau cô nhớ là áo trắng. Một cuộc hẹn cô ghi "đã hủy" thì sáng hôm sau cô nhớ là "đã đi". Những thay đổi nhỏ, không đáng kể, dễ giải thích bằng "nhớ nhầm", "viết nhầm", "mệt quá".
Nhưng Nhược Vy không tin lời giải thích đó. Vì cô biết mình không nhớ nhầm. Cô có ký ức tốt, tốt hơn phần lớn mọi người, tốt đến mức đôi khi nó gây phiền toái: nhớ chi tiết mà người khác quên, nhớ ngày tháng mà người khác lờ đi, nhớ lời nói mà người nói đã quên từ lâu. Ký ức cô là công cụ làm việc, được rèn luyện, được tin cậy.
Và bây giờ công cụ đó đang cho kết quả mâu thuẫn.
---
Tối thứ bảy, sau khi gặp Khải Minh, cô về nhà, tắm, pha trà, ngồi vào bàn viết.
Căn hộ cô ở Phú Nhuận, tầng ba, một phòng ngủ, một phòng khách kiêm phòng làm việc. Tường dán đầy ghi chú: tên nguồn tin, ngày hẹn, đoạn trích phỏng vấn. Sàn nhà có một chồng báo cũ cô chưa dọn. Bàn viết đối diện cửa sổ, nhìn ra ban công nhỏ, ban công có một chậu xương rồng mà cô quên tưới ba tuần rồi nhưng nó vẫn sống.
Cô mở cuốn sổ, viết:
*"Thứ bảy. Gặp Lâm Khải Minh ở quán Trần Cao Vân. 40 phút. Ghi âm đầy đủ.
Nhận xét: 1. Hắn không nhớ lần đầu gặp tôi. Hỏi 'lần đầu gặp ở đâu', dừng 2 giây trước khi nói 'nhớ'. Dấu hiệu: ký ức không tự nhiên. 2. Khi tôi nhắc bài viết cũ, hắn gật đầu nhưng không bổ sung chi tiết. Bình thường người nhớ thật sẽ nói thêm, kiểu 'ờ bài đó tôi viết lâu lắm' hoặc 'bài đó feedback thế nào'. Hắn chỉ gật. 3. Cuốn sổ trong túi áo, ghi chép gì? Thói quen phóng viên? Nhưng hắn không phải phóng viên. 4. Mắt hắn nhìn tôi khác cách người bạn nhìn. Nhìn tìm lỗi, kiểu kỹ sư kiểm tra sản phẩm."*
Cô dừng bút, nhìn dòng cuối. Kiểu kỹ sư kiểm tra sản phẩm. Chính xác. Hắn nhìn cô như kiểm tra xem cô có thật không. Điều đó có nghĩa gì?
Có hai khả năng. Một: hắn nói dối về việc quen cô, và đang kiểm tra xem lời nói dối có được tin không. Hai: hắn biết một điều gì đó về cô mà cô không biết, và đang kiểm tra xem cô có nhận ra không.
Cô viết tiếp:
*"Vấn đề lớn: tôi có ký ức về Khải Minh, hội thảo, tin nhắn, bài viết, nhưng ký ức đó cảm giác khác. Không phải giả. Không phải mờ. Chỉ... không cùng chất liệu với ký ức khác. Như một bức tranh vẽ trên giấy khác, treo cùng bức tường.
Tôi không biết giải thích cảm giác đó bằng ngôn ngữ nào."*
---
Cô đặt bút xuống, uống trà, nhìn ra cửa sổ. Phú Nhuận ban đêm, đèn đường vàng, xe máy chạy lác đác. Tiếng nhạc từ quán nhậu dưới tầng trệt vọng lên, mờ và đều.
Cô nghĩ về anh trai.
Anh Vĩnh mất năm cô mười hai. Tai nạn giao thông, theo lời mẹ. Nhưng mẹ không nói thêm, bố không nói gì, họ hàng né tránh, và đám tang diễn ra nhanh đến mức cô không kịp hỏi. Cô nhớ quan tài đóng kín. Nhớ mẹ không khóc ở đám tang mà khóc ở nhà, ban đêm, trong phòng tắm. Nhớ bố ngồi ở bàn ăn một mình, nhìn chỗ ngồi trống của anh Vĩnh, không ăn, không uống, chỉ nhìn.
Ký ức đó không thay đổi. Cô kiểm tra mỗi tuần, viết lại một lần mỗi tháng, so sánh với phiên bản tháng trước. Luôn giống nhau. Ký ức về anh Vĩnh là thứ duy nhất trong đầu cô mà cô tin tuyệt đối.
Nhưng gần đây, cô bắt đầu mơ thấy anh.
Không phải mơ thấy anh Vĩnh lúc sống, hay anh Vĩnh lúc chết. Mơ thấy anh Vĩnh ở một nơi khác, một phiên bản khác, như nhìn qua cửa sổ sang căn phòng kế bên nơi mọi thứ giống nhưng khác. Trong mơ, anh Vĩnh ngồi ở bàn ăn, cười, nói gì đó mà cô không nghe rõ, và khi cô cố nghe, giấc mơ tan.
Tỉnh dậy với cơn đau đầu.
Cơn đau đầu bắt đầu từ hai tháng trước, trùng với thời điểm ký ức bắt đầu thay đổi. Đau ở thái dương bên trái, nhức nhối, kéo dài ba mươi phút đến một giờ, rồi tự hết. Không có nguyên nhân y tế. Cô đã khám, chụp CT, xét nghiệm máu, tất cả bình thường. Bác sĩ nói stress. Cô không tin.
Cô tin rằng cơn đau đầu là phản ứng. Phản ứng của não khi bị ép chứa hai phiên bản ký ức cùng lúc, giống như một ổ cứng bị ghi đè không hoàn chỉnh, dữ liệu cũ và dữ liệu mới chồng lên nhau, tạo ra lỗi.
Cô không nói điều này với ai. Không phải vì sợ bị coi là điên. Mà vì cô chưa có đủ bằng chứng. Và cô không bao giờ nói điều gì khi chưa có đủ bằng chứng.
---
Hai giờ sáng. Cô vẫn ngồi ở bàn, trà đã hết, sổ mở ở trang mới.
Cô viết một thí nghiệm cho chính mình:
*"Tối nay viết 5 sự thật tôi biết chắc. Sáng mai đọc lại, kiểm tra xem có sự thật nào thay đổi trong đầu tôi không.
1. Tôi tên Trần Nhược Vy. 24 tuổi. 2. Anh trai tôi, Trần Vĩnh, mất năm tôi 12 tuổi. 3. Tòa soạn tôi đang làm ở đường Trần Hưng Đạo, quận 1. 4. Hôm nay tôi gặp Lâm Khải Minh ở quán cà phê Trần Cao Vân. 5. Khải Minh có cuốn sổ ghi chép trong túi áo trái."*
Cô nhìn năm dòng. Rồi lấy bút đỏ, gạch chân dòng số 4 hai lần.
"Nếu sáng mai dòng số 4 thay đổi trong ký ức tôi nhưng không thay đổi trên giấy, tôi sẽ biết: vấn đề không nằm ở tôi. Vấn đề nằm ở thế giới."
Cô đóng sổ, tắt đèn bàn, đứng dậy.
Trước khi vào phòng ngủ, cô quay lại, mở sổ thêm lần nữa, viết một dòng cuối, gạch chân ba lần bằng bút đỏ:
"Đừng tin ký ức sau khi tỉnh dậy."
Cô đóng sổ, đặt vào ngăn kéo bàn, khóa ngăn kéo, bỏ chìa khóa vào túi áo ngủ. Rồi đi ngủ. Đèn đường vàng rọi qua rèm mỏng, vệt sáng nằm ngang sàn phòng ngủ, im lặng và kiên nhẫn, như đang chờ.