Lựa Chọn Của Người Ghi Nhớ
Nhược Vy đến nhà xác lần thứ hai vào buổi chiều ngày thứ bảy.
Tuấn không còn ở. Sau lần nạn nhân tỉnh dậy, anh ta xin chuyển công tác, bác sĩ Hà giao ca cho người khác, một kỹ thuật viên mới tên Phương, trẻ hơn, ít hỏi hơn. Nhược Vy vẫn vào được bằng thẻ phóng viên và lý do "bài viết về hệ thống pháp y," Phương không kiểm tra.
Phòng lạnh. Bốn ngăn. Ngăn thứ hai.
Lần này Nhược Vy mang theo sổ, bút, máy ghi âm. Cô kéo khay ra, mở bạt. Nạn nhân nằm yên, mắt nhắm, da xám hơn lần trước.
Cô đợi.
Hai phút. Năm. Mười. Không có gì.
Mười lăm phút. Mắt nạn nhân mở.
Lần này chậm hơn: mí mắt rung, rồi hé, rồi mở. Mắt nâu, hơi xếch, nhìn trần. Đồng tử giãn, co, giãn lại, rồi ổn định. Anh ta quay đầu, chậm, cổ cứng, nhìn Nhược Vy.
– Cô.
– Tôi.
– Cô đến rồi. Anh ta nói, giọng khàn hơn lần trước. Tôi nói cô sẽ đến.
– Anh nói với ai?
– Không biết. Đêm, khi tôi nằm ở đây, có ai đó nghe. Nhỏ. Giọng trẻ con.
Mẫn Nhi. Nhược Vy ghi vào sổ, nhanh.
– Anh nhớ gì hôm nay?
Anh ta nhìn trần, lâu. Rồi nói:
– Tôi nhớ cô. Không phải mặt cô. Nhưng cô... cách cô đứng. Cô đứng thẳng, vai hơi gồng, như đang mang gì nặng mà không muốn ai thấy. Tôi nhớ có người đứng kiểu đó, bên giường bệnh, hồi tôi... hồi ai đó bị ốm. Hay hồi ai đó chết.
Nhược Vy siết bút.
– Ai chết?
– Tôi. Hay không phải tôi. Người mà tôi nhớ mình là. Anh ta nhắm mắt, rồi mở. Tôi nhớ nằm trên giường, có ai đó khóc, bên trái, và tôi muốn nói "đừng khóc" nhưng không nói được. Rồi tối. Rồi tôi ở đây.
*Anh Vĩnh chết ở bệnh viện. Tôi đứng bên giường, bên trái. Tôi khóc. Mẹ đứng bên phải, không khóc, tay nắm tay anh. Anh ấy nhìn tôi, miệng mấp máy, không ra tiếng.*
Nhược Vy viết, chữ run, dòng thứ hai, rồi dừng. Đặt bút xuống. Nhìn nạn nhân.
– Anh biết tên tôi không?
– Không. Nhưng tôi biết cô. Ở chỗ... không phải ký ức. Ở chỗ sâu hơn. Giống nhớ mùi chứ không nhớ tên hoa.
– Tôi là em gái anh.
Anh ta nhìn cô. Mắt thay đổi, chậm, không phải kinh ngạc, mà gần với sự lắp vào, kiểu mảnh ghép tìm được chỗ của nó.
– Em gái. Anh ta lặp lại. Em gái tôi.
– Trong một timeline khác, anh là anh trai tôi. Anh tên Vĩnh. Trần Đức Vĩnh. Nhưng anh ấy chết mười hai năm trước. Ký ức anh ấy bị hiện thực lấy, gắn vào anh, vào cơ thể này, để tạo nạn nhân cho một vụ án.
Anh ta im lặng. Nhìn tay mình. Lật. Nhìn lòng bàn tay, nhìn mu tay. Tay người lạ.
– Vậy tôi không phải anh trai cô.
– Anh mang ký ức anh trai tôi. Nhưng anh không phải anh ấy.
– Nhưng tôi nhớ cô. Tôi nhớ đứng bên kè, nắng, gió, cô chạy phía sau, chân ngắn, gọi. Tôi nhớ canh chua. Tôi nhớ muốn nói "đừng khóc."
– Tôi biết.
Im lặng. Phòng lạnh, mười hai độ, đèn trắng, thép. Mùi hóa chất. Tiếng máy lạnh rì rầm.
– Cô muốn tôi biến mất không? anh ta hỏi.
Nhược Vy nhìn anh ta. Câu hỏi tàn nhẫn trong sự bình thản. Anh ta hỏi như hỏi giờ, không sợ, không giận, chỉ muốn biết.
– Không.
– Nhưng nếu vụ án bị xóa, tôi sẽ biến mất. Đúng không?
– Đúng.
– Và nếu không xóa, tôi sẽ tiếp tục... thế này. Chết rồi sống, sống rồi chết. Mỗi ngày ngắn hơn.
– Tôi sẽ tìm cách khác.
Anh ta nhìn cô. Rồi cười, nhẹ, mệt, cười không đến mắt.
– Cô nói giống anh ta. Người đã tạo ra tôi. Anh ta cũng nói "tìm cách khác."
– Tôi không giống anh ấy.
– Không. Cô khác. Cô không nói dối.
Im lặng. Nhược Vy nhìn anh ta, và ở trong mắt anh ta, cô thấy anh Vĩnh, không phải ở đường nét, mà ở cách anh ta nhìn: bình tĩnh, nhẹ, chấp nhận, kiểu người đã hiểu chuyện gì sẽ xảy ra và chọn đối mặt thay vì quay đi.
*Anh Vĩnh nhìn tôi kiểu đó hồi ở bệnh viện. Bình tĩnh. Không sợ. Sợ thay người khác chứ không sợ cho mình.*
– Tôi muốn nói với cô một điều, anh ta nói, giọng nhỏ hơn, da tái hơn, mắt bắt đầu mất nét. Trước khi tôi... trước khi tôi lại tắt.
– Nói đi.
– Đừng để hắn nói thay sự thật.
Câu đó. Cùng câu Mẫn Nhi nghe đêm trước, nhưng lần này nói trực tiếp, nhìn thẳng vào mắt Nhược Vy, giọng trầm, rõ, và cô nghe, không phải bằng tai, mà bằng chỗ mười hai tuổi vẫn đứng bên giường bệnh.
Anh ta mờ. Da tái, mắt mất nét, tay buông, đầu nghiêng. Chậm, như ánh sáng tắt dần chứ không bật tắt.
Trước khi mắt nhắm hẳn, anh ta nói thêm, nhỏ, gần với thì thầm:
– Em.
Rồi mắt nhắm. Và phòng lạnh im lặng trở lại.
---
Nhược Vy ngồi trong bãi xe bệnh viện mười lăm phút. Mũ bảo hiểm trên yên xe, tay trên ghi đông, mắt nhìn thẳng.
Cô mở sổ. Viết:
*Anh ta gọi tôi "em." Ký ức anh Vĩnh sâu đến mức cơ thể khác cũng gọi tôi là em. Ký ức không thuộc về cơ thể. Ký ức thuộc về người nhớ. Và anh Vĩnh vẫn đang nhớ, qua lớp da người lạ, qua cái chết giả, qua vụ án dối.*
*Tôi chọn giữ ký ức. Tôi chọn đau. Tôi chọn nhớ anh Vĩnh dù ký ức đó bị dùng làm nguyên liệu cho lời nói dối của Khải Minh. Vì nếu tôi quên, không ai nhớ anh ấy. Và nếu không ai nhớ, anh ấy chưa bao giờ tồn tại.*
*"Đừng để hắn nói thay sự thật."*
*Hắn là Bạch Dữ. Hắn đề nghị xóa vụ án. Hắn nói tôi sẽ không đau. Hắn nói dối. Tôi sẽ đau, vì dù tôi không nhớ, chỗ trống vẫn ở đó, và chỗ trống đau khác chỗ đầy, nhưng vẫn đau.*
Cô đóng sổ. Đội mũ. Nổ máy. Đi.
---
Nhược Vy về tầng năm lúc bảy giờ tối. Đặt mũ bảo hiểm. Ngồi. Nhìn Khải Minh.
– Anh ta gọi tôi "em." Trước khi tắt.
Khải Minh nhìn cô. Không hỏi thêm.
– Tôi đã chọn, Nhược Vy nói. Giữ ký ức. Giữ nỗi đau. Không xóa vụ án. Tìm cách khác.
– Bạch Dữ nói ba ngày.
– Bạch Dữ nói nhiều thứ. Không phải thứ nào cũng đúng. Ông ta muốn anh nói dối, vì mỗi lần anh nói dối, hiện thực mỏng hơn, và ông ta cần hiện thực mỏng để làm thứ ông ta muốn.
Khải Minh nhìn cô. Lần đầu nghe Nhược Vy phân tích động cơ Bạch Dữ thay vì chỉ ghi chép. Cô đã thay đổi, nhẹ, kể từ nhà xác: ít ghi hơn, nói nhiều hơn, mắt sắc hơn.
– Cô nghĩ Bạch Dữ muốn gì?
– Tôi nghĩ ông ta muốn anh nói dối nhiều đến mức hiện thực không chịu nổi. Và khi hiện thực vỡ, ông ta sẽ viết lại. Ông ta cần anh phá, để ông ta xây.
Im lặng. Mẫn Nhi, trên chiếu, nhìn lên.
– Chị đúng, cô bé nói, nhỏ. Ông ấy đợi.
Nhược Vy nhìn Mẫn Nhi. Gật. Rồi nhìn Khải Minh.
– Đừng nói dối. Kể cả để cứu. Kể cả để sửa. Mỗi lời nói dối là một mảnh hiện thực hắn lấy được.
Khải Minh gật. Mở sổ, viết, dòng cuối cùng trong trang: *Không nói dối. Không sửa. Không phủ nhận. Tìm cách khác mà không dùng dị năng.*
Hắn gạch chân. Hai lần. Rồi đóng sổ.
Ngoài cửa sổ, đêm. Và trong đêm, ở đâu đó trong nhà xác bệnh viện Gia Định, một người đàn ông nằm yên, mắt nhắm, mang ký ức của người khác, chờ tỉnh dậy vài giờ nữa rồi lại tắt, và lời cuối anh ta nói là "em," và không ai ngoài Nhược Vy nghe.