Người Được Nói Ra
Sáng đầu tiên sau khi thoát Phòng Trắng, Khải Minh thức dậy trong căn hộ tầng năm ở Phú Nhuận mà Nhược Vy thuê bằng tiền mặt, không giấy tờ, không tên.
Hắn không nhớ lúc nào mình ngủ. Nhớ đi bộ với Mẫn Nhi qua hẻm, nhớ gõ cửa, nhớ Nhược Vy mở cửa, mắt cô đỏ, sổ tay kẹp dưới nách, bút còn cắm nắp. Nhớ cô nhìn hắn, nhìn Mẫn Nhi, rồi nói: "Vào." Một từ. Không hỏi. Sau đó mọi thứ xám dần rồi mất.
Giờ hắn nằm trên nệm trải sàn, chăn mỏng kéo ngang bụng, nhìn trần nhà. Trần vàng ố, quạt trần quay chậm, ánh nắng lọt qua rèm cửa kéo lệch. Căn hộ nhỏ, một phòng, bếp chung hành lang. Mẫn Nhi ngủ cuộn tròn trên sofa, gối thỏ ôm dưới cằm, chân thò ra ngoài mép vải. Nhược Vy không ở đây.
Khải Minh ngồi dậy. Nhìn bàn tay phải. Dòng chữ trên mu tay gần như không còn, chỉ là vệt hồng nhạt, không rõ nét, nếu không biết từ trước sẽ tưởng là vết trầy cũ. Đừng nói dối về bản thân. Hắn đọc trong đầu, từ trí nhớ chứ không phải từ chữ trên da.
Bản gốc có dòng chữ rõ nét. Bản gốc từ chối dùng dị năng. Bản gốc chết trên giường kim loại dưới ba tầng hầm. Và hắn, Khải Minh, bản thay thế, ngồi đây, tay gần sạch, trong căn hộ thuê bằng tiền mặt, không biết mình là ai.
Cửa mở. Nhược Vy bước vào, tay xách túi nhựa đựng xôi và cà phê, ba lô đeo vai, sổ tay trong túi áo trái. Cô nhìn hắn, gật nhẹ.
– Anh tỉnh rồi.
– Mấy giờ?
– Mười một. Cô đặt túi xôi lên bàn. Anh ngủ bảy tiếng. Tôi ra ngoài mua đồ ăn và kiểm tra một thứ.
Khải Minh nhìn cô. Nhược Vy vẫn như trước: tóc buộc gọn, mắt sắc, vết bầm dưới mắt đậm hơn lần gặp cuối, bút kẹp sau tai. Nhưng có thứ gì đó khác, ở cách cô di chuyển, cách cô không nhìn hắn thẳng quá lâu, cách cô đặt túi xôi xuống rồi lùi nửa bước. Khoảng cách. Cô giữ khoảng cách mà trước đây không có.
– Kiểm tra gì?
Nhược Vy mở ba lô, lấy ra một tập giấy kẹp bìa nhựa. Đặt lên bàn.
– Tôi đi ngang Kiến Phong sáng nay. Hỏi lễ tân có biết Lâm Khải Minh không.
Hắn nhìn cô. Chờ.
– Cô ấy nói không. Nhược Vy nói, giọng đều. Không biết tên đó. Không có nhân viên nào tên Lâm Khải Minh. Tôi hỏi bộ phận nhân sự, họ tra hệ thống, không có hồ sơ. Sếp Thanh cũng không nhớ.
Im lặng. Quạt trần quay, ánh nắng dịch trên sàn, Mẫn Nhi trở mình trên sofa, mắt vẫn nhắm.
– Tôi đã biết, Khải Minh nói.
– Anh đã biết gì?
– Người ta bắt đầu quên tôi.
Nhược Vy nhìn hắn. Lâu. Rồi ngồi xuống ghế gỗ cạnh bàn, chậm, lưng thẳng. Mở sổ tay, lật đến trang đánh dấu.
– Không phải bắt đầu. Cô nói. Tôi kiểm tra thêm ba nơi. Quán cà phê Trần Cao Vân, nơi anh từng gặp tôi lần đầu. Chủ quán không nhớ. Công ty Vĩnh An, ông Bảo không nhớ. Ông Phạm Hoàng Thụy, tôi gọi văn phòng, thư ký nói "Không có ai tên Khải Minh trong danh bạ Chủ tịch."
Khải Minh đứng dậy. Đi ra cửa sổ, kéo rèm, nhìn xuống. Con hẻm nhỏ, xe máy đậu dọc tường, bà bán hàng rong đẩy xe xôi, hai người đàn ông ngồi uống cà phê trên ghế nhựa. Bình thường. Tất cả đều bình thường, trừ việc không ai trong đám đông đó nhớ hắn tồn tại.
– Ông Bảo từng kể tôi cứu ông bằng nước cam. Hắn nói, giọng phẳng. Ông Thụy gọi tôi là "Dế Mèn." Sếp Thanh giao tôi đại diện sự kiện quận. Tất cả giả. Tất cả do tôi nói dối mà thành. Và giờ hiện thực lấy lại.
– Không. Nhược Vy nói, giọng chắc. Đó không phải hiện thực lấy lại. Đó là anh đang bị xóa.
Khải Minh quay lại nhìn cô.
– Khác nhau thế nào?
– "Hiện thực lấy lại" nghĩa là thế giới trở về đúng. "Bị xóa" nghĩa là thế giới đang loại anh ra. Hai hướng khác nhau. Nhược Vy mở sổ tay, chỉ vào trang viết tay dày đặc. Tôi kiểm tra: ông Bảo vẫn nhớ câu chuyện nước cam, nhưng nhớ người cứu là "ai đó," không có mặt, không có tên. Ký ức vẫn còn, nhưng anh không còn trong ký ức đó. Như ai đó dùng cục tẩy xóa đúng khuôn mặt anh khỏi bức ảnh, nhưng bức ảnh vẫn treo trên tường.
Khải Minh nhìn bàn tay mình. Ngón tay. Bàn tay. Cổ tay. Vẫn đặc, vẫn có da, có xương, có mạch máu xanh dưới da. Chưa trong suốt. Chưa mờ. Nhưng hắn không biết điều đó có ý nghĩa gì nữa, khi cơ thể vẫn hiện hữu mà thế giới không thừa nhận.
– Thi thể dưới tầng hầm nói "Chính hắn nói ra cậu." Hắn nói, chậm. Bạch Dữ nói "Ta nói 'Đứa trẻ đó chưa từng tồn tại' để bảo vệ." Cả hai nói tôi là sản phẩm của lời nói dối. Nếu đúng, thì tôi đang bị xóa vì nguồn gốc tôi là lời nói dối, và khi lời nói dối yếu đi, tôi yếu đi.
Nhược Vy gấp sổ tay. Nhìn hắn.
– Anh tin điều đó?
– Tôi không biết tin gì. Hắn đáp. Tôi không biết mình là bản gốc hay bản sao. Không biết Bạch Dữ nói thật hay dối. Không biết thi thể nói thật hay lời nói dối của Bạch Dữ nói qua nó. Tôi chỉ biết: sáng nay không ai nhớ tôi.
Cô nhìn hắn. Lâu.
– Tôi nhớ. Cô nói.
Im lặng.
– Tôi nhớ anh, cô nói lại, giọng không mềm hơn, không ấm hơn, vẫn giọng Nhược Vy, thẳng, rõ, kiểu người đã quen nói sự thật dù sự thật không đẹp. Tôi nhớ buổi chiều ở quán Trần Cao Vân, anh ngồi đối diện, tay cầm ly cà phê đá, mắt nhìn né sang trái khi nói dối. Tôi nhớ anh gửi tôi bài viết mà anh không viết. Tôi nhớ ảnh chụp email thay đổi ba lần. Tôi nhớ anh nói "Tôi chỉ là người bình thường" và bằng chứng bắt đầu mờ. Sổ tay tôi giữ tất cả. Viết tay. Không bị sửa.
Khải Minh nhìn cô. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, hắn cảm thấy thứ gì đó không phải sợ, không phải hoang mang, không phải trống rỗng. Thứ gì đó gần với "được nhìn thấy," dù hắn không dám gọi tên nó.
– Nhưng sổ tay không đủ, cô nói. Tôi kiểm tra: trong ba ngày qua, tôi mất bốn trang ghi chép. Không phải bị xóa bởi dị năng. Tôi tự xé. Tôi không nhớ mình xé, nhưng vết xé còn đó.
– Hiện thực sửa cô.
– Có thể. Hoặc tôi đang bắt đầu quên mà không biết mình quên. Cô nhìn hắn, mắt sắc, nhưng dưới lớp sắc đó có thứ gì đó đang run nhẹ. Anh hỏi "Có ai nhớ tôi không?" Câu trả lời: có, tôi nhớ. Nhưng tôi không biết tôi sẽ nhớ được bao lâu.
Mẫn Nhi ngồi dậy trên sofa. Mắt mở, nhìn cả hai. Cô bé không nói, chỉ ôm gối thỏ trước ngực, tóc rối, chân trần trên sàn gạch.
– Em nhớ anh, cô bé nói.
Khải Minh nhìn em gái.
– Em nhớ anh từ trước khi có anh, Mẫn Nhi nói, giọng nhỏ, đều, kiểu người đã nói câu này nhiều lần trong đầu trước khi nói ra. Em nhớ sân nhà, que kem chanh, tay ai đó nắm tay em. Anh chưa tồn tại lúc đó, nhưng em đã nhớ.
Im lặng. Quạt trần quay. Nắng dịch trên sàn. Tiếng xe máy ngoài hẻm, tiếng chào hỏi, tiếng muỗng khuấy cà phê. Thế giới bên ngoài vẫn chạy, vẫn sống, vẫn nhớ mọi thứ trừ Lâm Khải Minh.
Nhược Vy đứng dậy.
– Tôi cần kiểm tra thêm. Cô nói. Tốc độ người ta quên anh. Phạm vi. Loại ký ức nào mất trước, loại nào mất sau. Nếu hiện thực đang xóa anh, nó có quy luật. Và nếu có quy luật, có thể ngăn.
– Và nếu không ngăn được?
Nhược Vy nhìn hắn. Không trả lời. Cầm sổ tay, bút, ba lô, đi ra cửa.
Ở ngưỡng cửa, cô dừng.
– Anh ở đây. Đừng ra ngoài. Nếu ai thấy anh mà không nhớ, hiện thực sẽ xóa nhanh hơn.
Cô đi.
Khải Minh ngồi lại trên nệm sàn. Mẫn Nhi trèo xuống sofa, đi đến ngồi cạnh hắn, chân co lên, gối thỏ trong lòng. Hai anh em ngồi im, nhìn ánh nắng di chuyển trên sàn gạch.
– Anh sợ không? Mẫn Nhi hỏi.
– Sợ gì?
– Biến mất. Như em mười năm trước.
Khải Minh nhìn em. Cô bé mười hai tuổi, mắt to, nét mặt giống hắn ở đường hàm và cách mắt nheo khi nghĩ. Cô bé đã biến mất mười năm vì lời nói dối của hắn, tồn tại trong khoảng trống giữa các phiên bản thực tại, không già đi, không được nhớ, không thuộc đâu.
– Em sợ không? Hắn hỏi lại.
– Em đã biến mất rồi, Mẫn Nhi nói. Mười năm. Không ai nhớ, không ai tìm, không ai khóc. Em biết cảm giác đó.
Im lặng.
– Nó không đau lúc biến mất, cô bé nói. Nó đau lúc quay lại.
Khải Minh không nói. Hắn ngồi im, nhìn tay mình, nhìn dòng chữ gần mất trên mu tay, và nghĩ về một điều mà hắn chưa nói với ai: hắn không sợ biến mất. Hắn sợ rằng khi mình biến mất, sẽ không ai nhận ra.
Chiều. Nhược Vy trở về, sổ tay dày thêm bốn trang viết tay. Cô ngồi xuống, mở sổ, đọc:
– Tôi kiểm tra mười sáu người quen của anh. Kết quả. Cô đọc, giọng đều, không ngừng:
Bà Tám, chủ nhà: không nhớ. Hỏi "anh tìm ai?"
Nhân viên Kiến Phong: không nhớ tên, nhớ có "một người từng làm ở đây" nhưng không nhớ mặt.
Đồng nghiệp cũ Vĩnh An: một người nhớ "ai đó viết bản thảo," không nhớ tên hay mặt.
Hàng xóm tầng năm, tầng bốn, tầng ba: không ai nhớ.
Quán ốc hẻm Vạn Kiếp: chủ quán nhớ Thành Nam, không nhớ "bạn của Thành Nam."
Cô dừng. Nhìn lên.
– Mười sáu người. Mười lăm không nhớ hoàn toàn. Một nhớ mờ, chỉ nhớ "ai đó," không có tên, không có mặt. Ký ức sự kiện vẫn còn: người ta nhớ buổi tiệc, nhớ bản thảo, nhớ hợp đồng. Nhưng khuôn mặt anh bị rút khỏi mọi sự kiện.
Khải Minh nghe, không ngắt. Mẫn Nhi ngồi bên cạnh, lắng nghe, mắt mở lớn.
– Tốc độ: gần như đồng thời. Nhược Vy nói. Không phải từ từ mất, mà mất cùng lúc. Như ai đó nhấn nút xóa. Và điều quan trọng nhất...
Cô lật sổ tay, chỉ vào trang cuối.
– Tôi gọi mẹ anh. Người phụ nữ ở quận Mười Hai.
Khải Minh nhìn cô. Tay hắn siết mép nệm.
– Bà ấy nhớ. Nhược Vy nói. Nhớ có con trai. Nhớ tên Khải Minh. Nhớ căn hộ Bình Thạnh. Nhớ hay gọi điện tối thứ sáu.
Hắn thở ra. Không biết mình đang nín thở.
– Nhưng bà ấy nhớ sai. Nhược Vy nói, chậm hơn. Bà ấy nhớ con trai hai mươi lăm tuổi, cao một bảy lăm, làm kế toán ở công ty ngoại thương. Không phải anh. Hiện thực đang thay thế anh bằng phiên bản khác trong ký ức bà ấy. Không xóa, mà đổi.
Khải Minh nhìn cô. Rồi nhìn xuống tay. Dòng chữ trên mu tay đã mất hoàn toàn. Da trơn, sạch, không vết. Như chưa bao giờ có gì ở đó.
– Dòng chữ mất rồi, hắn nói.
Nhược Vy nhìn tay hắn. Rồi viết vào sổ, nhanh, nét bút gấp:
"Ngày X. Dòng chữ trên mu tay KM: biến mất hoàn toàn. Bản gốc có dòng chữ rõ. Bản thay thế: mất. Nghĩa là gì? Bản gốc phản kháng, bản thay thế chấp nhận? Hay bản thay thế đã dùng hết phần 'thật' còn sót?"
Cô gấp sổ. Nhìn hắn.
– Tôi sẽ tìm cách. Cô nói. Nhưng anh cần biết: nếu tốc độ này tiếp tục, trong vài ngày nữa, chỉ còn tôi và Mẫn Nhi nhớ anh.
Khải Minh gật. Chậm.
– Và sau đó?
Nhược Vy không trả lời. Cô nhìn hắn, mắt sắc, miệng mím. Rồi quay đi, lấy xôi ra đĩa, rót cà phê vào ly.
– Ăn đi. Cô nói. Người sắp biến mất cũng cần ăn.
Mẫn Nhi nhìn hai người. Rồi nhìn ra cửa sổ, nơi đèn đường bắt đầu sáng trong ánh chiều muộn. Cô bé siết gối thỏ, và nói, nhỏ, với căn phòng hơn là với ai:
– Lần trước em biến mất, không ai nói cho em biết trước.
Không ai đáp. Nhược Vy đặt đĩa xôi trước Khải Minh. Hắn cầm đũa, tay run nhẹ, và ăn. Xôi ấm, đậu phộng giòn, mỡ hành thơm. Vị bình thường. Mọi thứ bình thường, trừ việc hắn đang ngồi ăn bữa có thể là một trong những bữa cuối cùng mà bàn tay hắn còn đủ đặc để cầm đũa.