Mỗi Khi Nói Dối, Tôi Có Thể Biến Nó Thành Sự Thật
Chương 78: Thế Giới Này Là Giả
Chương 78

Thế Giới Này Là Giả

Khắp nơi. Cùng lúc.

Chín triệu người thấy các phiên bản khác của đời mình.

Chị Hoa bán cà phê ở góc Trần Quốc Thảo thấy mình. Phiên bản khác, trẻ hơn mười năm, đứng ở bên đường đối diện, trước tiệm photocopy mà sáng qua còn là nhà mái tôn. Phiên bản trẻ mặc áo sơ mi trắng, tay cầm cặp hồ sơ, kiểu nhân viên văn phòng. Phiên bản trẻ nhìn qua đường, nhìn quán cà phê, nhìn chị, và mắt trượt qua, không nhận ra. Vì trong phiên bản đó, chị Hoa không bán cà phê. Chị Hoa đi làm công ty. Chị Hoa không cười với khách mỗi sáng. Chị Hoa ngồi trong phòng máy lạnh, gõ bàn phím, uống nước lọc.

Chị nhìn phiên bản đó. Phiên bản đó nhìn chị. Rồi cả hai quay đi, vì ký ức tự sửa, vì mắt tự trượt, vì hiện thực còn đủ sức vá dù vá chậm hơn, dù vá không kín, dù để lại vết khâu thô ráp trên bề mặt bình thường.

Ông Tư bán bánh mì ở đầu cầu Lê Văn Sỹ thấy con trai mình.

Con trai ông chết bảy năm trước, tai nạn giao thông, hai mươi ba tuổi. Ông nhớ, nhớ rõ, nhớ bệnh viện, nhớ chữ ký vào giấy xác nhận, nhớ quan tài, nhớ hương khói. Nhưng bây giờ, đứng ở bên kia cầu, con trai ông đi xe máy qua, mũ bảo hiểm xám, áo khoác xanh, kiểu áo mà ông mua cho nó sinh nhật hai mươi tuổi. Đi ngang, không dừng, không nhìn, vì trong phiên bản đó, ông Tư không bán bánh mì ở đầu cầu. Trong phiên bản đó, có thể ông đã mất. Có thể ông chưa từng đứng ở đây.

Ông đứng giữa đường. Nhìn theo. Nhìn lưng con trai, áo khoác xanh, mũ xám, biến mất vào dòng xe. Và ông nhớ. Nhớ cả hai: con trai chết, con trai sống. Hai ký ức, cùng lúc, trong cùng một đầu, và ông không biết cái nào thật.

Rồi ký ức vá. Sửa. Ông quên mình vừa nhìn thấy gì. Quay lại xe bánh mì. Bán tiếp. Bình thường.

Nhưng tay ông run. Cả ngày. Không biết tại sao.

Cô Trang đi làm ở Bình Thạnh thấy chính mình chết.

Phiên bản khác, nằm trên vỉa hè, mưa, máu, xe máy đổ. Phiên bản chết, ở phiên bản nào đó, vào ngày nào đó, tại ngã tư nào đó. Cô nhìn xác mình, nhìn mặt mình, nhìn tóc mình dính máu trên gạch. Và không sợ. Không sợ vì ký ức tự sửa nhanh, sửa trong hai giây, xóa hình ảnh, xóa cảm xúc, thay bằng bình thường. Cô lắc đầu, nghĩ mình hoa mắt, nghĩ tại nắng, nghĩ tại thiếu ngủ.

Nhưng buổi tối, về nhà, cô ôm con, chặt hơn bình thường. Không biết tại sao.

La Thiên Tước đứng ở tầng bốn Cục, nhìn qua cửa kính, thấy thành phố gãy.

Bà đã xóa hồ sơ mình. Đã xóa Cục. Đã mở khóa phòng giam. Nhưng bà vẫn đứng đây, vì không biết đi đâu. Mười bốn năm, Cục là nhà bà, là công việc bà, là lý do bà tồn tại. Bây giờ tất cả đã xóa, và bà đứng trong tòa nhà rỗng, nhìn ra, thấy vết nứt lan trên mặt đường Quận 3, thấy hai phiên bản đường phố chồng lên nhau, thấy người đi lại trong cả hai phiên bản, mắt trống, đầu đau, không biết mình thuộc phiên bản nào.

Nhược Vy đứng cạnh bà. Cũng nhìn ra.

– Bạch Dữ đã nói lời cấp thế giới, cô nói. Hiện thực không chịu nổi. Nó đang vỡ theo tầng.

– Bao lâu? bà hỏi.

– Không biết. Nhược Vy nhìn vết nứt trên tường phòng, dài hơn sáng nay, sâu hơn, qua khe hở bà thấy tường phiên bản khác, cũng nứt, cũng bong. Có thể vài giờ. Có thể đến sáng. Phụ thuộc vào tần số mười tám. Nếu anh ấy mất kiểm soát, tần số phát, và mọi thứ kết thúc nhanh hơn.

Bà nhìn cô. Cô gái trẻ, tóc ngang vai, sổ tay trong tay, mắt tỉnh dù đêm không ngủ. Cô gái đã chết mười bảy năm trước và đang sống bằng lời nói dối, đang đếm ngược thời gian của chính mình, đang giữ tên người mình yêu bằng ba chữ viết tay trên trang ba cuốn sổ nhỏ.

– Cô tin anh ta sẽ tìm được? bà hỏi.

Nhược Vy im. Lâu. Nhìn ra cửa kính. Thành phố gãy, vết nứt mở, hai phiên bản chồng, ký ức chồng, người chồng. Hỗn loạn. Im lặng. Kiểu hỗn loạn mà chín triệu người không biết mình đang ở giữa.

– Không biết, cô nói. Nhưng tôi tin anh ấy sẽ chọn đúng.

Hắn đứng giữa vết rách, nhìn phiên bản bình thường phía bên kia.

Xung quanh, thế giới vỡ. Tầng chồng tầng. Phiên bản chồng phiên bản. Người chết xuất hiện cạnh người sống. Nhà cũ mọc giữa tòa nhà mới. Xe đạp chạy cạnh xe hơi. Quán phở nấu bằng củi cạnh chuỗi cửa hàng tiện lợi. Tất cả cùng tồn tại, cùng lúc, trên cùng mặt đất, không thay thế nhau, không xóa nhau, chỉ chồng, chồng, chồng, kiểu giấy can in đè.

Và phiên bản bình thường vẫn đứng đó. Áo thun, quần dài, dép lê. Mười ngón tay đầy đủ. Mắt sáng. Không mờ, không nhạt, không biến mất. Phiên bản duy nhất không sợ, vì phiên bản đó không biết gì, không nhớ gì, không có gì để mất trừ cuộc đời bình thường.

Phiên bản bình thường nhìn hắn. Và nói:

– Mày trông mệt quá.

Hắn không trả lời. Vì đúng. Vì hắn mệt. Mệt kiểu người đã chịu hai mươi hai năm lời nói dối, mất mẹ, mất bạn, mất tên, mất bàn tay, và bây giờ đứng giữa thế giới đang vỡ, nhìn phiên bản mình không mệt, và muốn nghỉ.

Cậu chắc chuyện đó từng xảy ra chứ?

Câu hỏi ám ảnh. Câu hỏi mà Bạch Dữ đã hỏi, Mẫn Nhi đã hỏi, Nhược Vy đã ghi vào sổ. Hắn nghe nó vang trong đầu, không biết ai hỏi, không biết hỏi hắn hay hỏi phiên bản bình thường, không biết "chuyện đó" là chuyện gì, vì ở đây, giữa bảy tầng hiện thực vỡ, không có gì chắc chắn từng xảy ra. Tất cả có thể là lời nói dối. Tất cả có thể là thật. Và ranh giới giữa hai thứ đó, bây giờ, bằng một vết rách đang mở rộng dưới chân hắn.

Hắn nhìn phiên bản bình thường. Và bước qua vết rách.

Ch.78/81
1.129 từ