Một Nửa Sự Thật
Bạch Dữ trở lại vào sáng hôm sau.
Không phải đến, mà đã ở đó. Khi Khải Minh mở mắt trong căn phòng trọ Nhược Vy tìm được đêm qua, tầng ba một chung cư mini ở Tân Bình, hắn thấy Bạch Dữ ngồi ở bàn nhỏ cạnh cửa sổ, uống trà, nhìn xuống đường. Áo sơ mi trắng, tay áo gấp gọn, tóc bạc sáng dưới nắng sớm. Ly trà bốc hơi, mùi nhài.
Hắn không giật mình. Hoặc hắn giật mình nhưng không cho phép cơ thể phản ứng. Hắn ngồi dậy, nhìn quanh: Thành Nam ngủ trên sàn, Mẫn Nhi cuộn trong chăn ở góc phòng, gối thỏ kê đầu. Nhược Vy không có mặt.
– Cô ấy đi mua đồ ăn sáng, Bạch Dữ nói, không quay lại. Ta không đụng vào ai.
– Ông vào đây bằng cách nào?
– Cửa mở.
Cửa khóa. Khải Minh nhớ rõ: Nhược Vy khóa hai vòng, chốt thêm then ngang. Nhưng hắn không hỏi thêm. Bạch Dữ nói một câu và tường mở ra. Ổ khóa không phải vấn đề.
– Ông nói hôm qua sẽ gặp lại khi tôi sẵn sàng. Tôi chưa sẵn sàng.
– Ta biết. Nhưng ta không có nhiều thời gian.
Bạch Dữ quay lại. Mắt bình tĩnh, nhưng hôm nay có gì đó khác, mỏng hơn, gần hơn. Không phải mệt mỏi, mà gần với sự cấp bách mà hắn đang kiềm chế.
– Cục Kiểm Định biết ta giúp cậu. Họ sẽ nâng cấp truy tìm. Không phải vì cậu nguy hiểm, mà vì ta đã tiếp xúc với cậu, và bất cứ thứ gì ta chạm vào đều trở thành ưu tiên cao nhất của họ.
– Tại sao?
– Vì họ biết ta là ai. Và họ biết mỗi lần ta xuất hiện, hiện thực thay đổi ở mức họ không kiểm soát được.
Hắn uống trà, chậm, rồi đặt ly xuống.
– Ta sẽ nói cho cậu một phần sự thật. Không phải tất cả, vì tất cả sẽ mất nhiều hơn thời gian ta có. Nhưng đủ để cậu hiểu mình đang ở đâu.
---
Bạch Dữ nói.
Không phải kể chuyện, không phải thuyết trình. Nói như người đang đọc biên bản, từng dòng, từng sự kiện, không cảm xúc.
Thế giới hiện tại đã qua nhiều lần sửa. Không phải bảy như bà Sương đoán, mà nhiều hơn, nhưng bảy là con số sửa lớn, sửa ở cấp cấu trúc. Mỗi lần sửa, một phần của thực tại gốc bị thay thế bằng phiên bản từ nơi khác. Mỗi lần sửa, vết nứt rộng hơn, và hiện thực mỏng hơn, dễ rách hơn.
– Ta là người bắt đầu, Bạch Dữ nói. Rất lâu trước đây. Ta nói một lời nói dối, và thế giới thay đổi. Ta nói thêm, và nó thay đổi thêm. Ta không dừng được, hoặc ta không muốn dừng. Có thời điểm ta nghĩ mình đang sửa thế giới, làm nó tốt hơn. Nhưng ta sai. Ta không sửa. Ta thay. Mỗi lần ta nói dối, ta kéo một mảnh từ nơi khác sang, và mảnh cũ biến mất. Không xóa, không phá hủy. Biến mất. Đi đâu, ta không biết.
Khải Minh nghe. Không ngắt, không hỏi. Thành Nam đã tỉnh, ngồi dậy, lưng tựa tường, mắt nhìn Bạch Dữ, mặt trắng nhưng không nói.
– Ta cố sửa, Bạch Dữ tiếp tục. Nhiều lần. Nói dối ngược, cố đưa mảnh cũ về. Nhưng cậu biết quy tắc: sửa ngược không trả phiên bản cũ, chỉ tạo phiên bản thay thế. Ta thử một trăm cách, hai trăm cách, và mỗi lần, thế giới thay đổi thêm, nhưng không bao giờ về lại. Hiện thực không có nút hoàn tác.
Hắn dừng. Uống trà. Mắt nhìn ra cửa sổ, nắng sáng chiếu lên mái nhà đối diện, ăng-ten tivi cũ, dây phơi quần áo.
– Lần sửa thứ tư, ta xóa một thành phố ven biển. Ba triệu người. Ta không nhớ tên thành phố, vì chính ta đã xóa tên ấy khỏi ngôn ngữ. Nhưng ta nhớ mùi muối, và tiếng sóng, và cách trẻ con ở đó gọi biển bằng một từ mà bây giờ không ai còn hiểu.
Khải Minh nhìn tay Bạch Dữ trên ly trà. Ngón tay dài, gầy, tĩnh. Không run. Người vừa kể chuyện xóa ba triệu người mà tay không run.
– Lần thứ năm, ta cố đưa thành phố về. Nói dối: "thành phố ấy vẫn tồn tại." Và hiện thực tạo ra một thành phố mới, ở đúng vị trí cũ, có biển, có muối, có trẻ con. Nhưng không phải thành phố cũ. Không phải những con người cũ. Bản sao, giống đến chín mươi chín phần trăm, và một phần trăm còn lại là thứ khiến ta biết mình đã thất bại.
– Một phần trăm gì? Thành Nam hỏi, giọng khàn.
Bạch Dữ nhìn Thành Nam, lần đầu, ánh mắt không đánh giá, không lạnh, chỉ ghi nhận.
– Đôi mắt. Trẻ con ở thành phố mới nhìn biển mà không nhận ra nó. Người lớn sống ở đó cả đời nhưng cách họ đứng trước sóng là cách của người lần đầu thấy biển. Mọi thứ đều đúng, trừ ký ức. Ký ức không thể tạo ra bằng lời nói dối.
Im lặng. Tiếng xe máy ngoài đường, tiếng quạt trần quay chậm trong phòng, tiếng giấy sột soạt khi Mẫn Nhi nhúc nhích trong chăn.
– Đến một lúc, ta nhận ra: ta không thể sửa bằng lời nói dối nữa. Thế giới đã bị sửa quá nhiều lần, lớp chồng lớp, và mỗi lần sửa thêm chỉ chồng thêm một lớp giả lên lớp giả cũ. Giải pháp không phải nói dối thêm, mà là... thứ khác.
– Thứ gì? Khải Minh hỏi.
Bạch Dữ nhìn hắn. Lâu. Rồi lắc đầu, nhẹ.
– Chưa phải lúc.
---
Cửa mở. Nhược Vy bước vào, túi nhựa đồ ăn sáng, bánh mì, sữa hộp. Cô nhìn Bạch Dữ, dừng lại ở ngưỡng cửa, ba giây, rồi bước vào, đặt túi lên bàn, ngồi xuống ghế đối diện. Mắt không rời Bạch Dữ.
– Ông đã ở đây bao lâu?
– Đủ lâu, Bạch Dữ nói.
Nhược Vy nhìn Khải Minh. Mắt cô hỏi: hắn nói gì? Khải Minh gật nhẹ, kiểu: sau.
Bạch Dữ đứng dậy.
– Ta đi. Cục sẽ tìm đến chỗ này trong vòng hai ngày nếu cậu ở lại. Nên di chuyển.
– Ông tìm chúng tôi dễ vậy, tại sao Cục không tìm được?
– Cục tìm bằng dấu vết hiện thực: hồ sơ, camera, nhân chứng. Ta tìm bằng thứ khác. Ta biết cậu ở đâu vì ta biết cậu là ai. Cục không biết cậu là ai, họ chỉ biết cậu làm gì.
Hắn bước ra cửa. Dừng, không quay lại.
– Cậu sẽ có câu hỏi. Khi sẵn sàng, ta sẽ ở đây.
Rồi đi. Bước chân trên cầu thang, nhẹ, đều, rồi mất.
---
Nhược Vy đợi năm phút sau khi Bạch Dữ đi, rồi mở sổ.
– Anh kể lại. Từ đầu. Từng câu hắn nói.
Khải Minh kể. Nhược Vy ghi, bút bi xanh trên giấy trắng, chữ nhỏ, dày. Thỉnh thoảng cô dừng, hỏi lại một chi tiết: "Hắn nói 'nhiều hơn bảy' hay 'hơn bảy'?", "Hắn nhìn ra cửa sổ khi nói phần nào?", "Hắn dừng bao lâu trước khi nói về thành phố?" Khải Minh trả lời, từng câu. Cô ghi, gạch chân, đánh dấu hỏi bên lề.
Thành Nam ngồi nghe, không nói, tay ôm đầu gối. Mắt hắn nhìn vào khoảng trống giữa phòng, nơi Bạch Dữ vừa ngồi, ly trà vẫn còn, hơi ấm chưa tan.
Khi Khải Minh kể xong, Nhược Vy đóng sổ, nhìn lên.
– Hắn chỉ nói những gì hắn muốn anh nghe. Không có câu nào hắn nói mà không tính toán trước.
– Tôi biết.
– Anh tin hắn?
Khải Minh im lặng, ba giây, bốn giây.
– Tôi tin hắn có dị năng. Tôi tin hắn mạnh hơn tôi. Tôi tin hắn biết nhiều hơn hắn nói. Nhưng tôi không tin hắn nói sự thật. Hắn nói "một nửa sự thật," và nửa còn lại có thể là thứ thay đổi toàn bộ ý nghĩa.
Nhược Vy gật. Rồi cô đứng dậy, lấy ba lô, rút ra một tập hồ sơ mỏng.
– Tôi đi sáng nay không phải chỉ mua đồ ăn. Tôi ghé tầng hầm Gò Vấp trước khi Cục phong tỏa. Chị Hằng đưa tôi thùng hồ sơ bà Sương, những gì nhỏ nhất, quan trọng nhất, vừa ba lô. Tôi đọc trên đường về.
Cô mở tập hồ sơ. Giấy vàng, chữ viết tay, bút bi đen, mực nhạt. Lật qua mấy trang, dừng.
– Bà Sương không chỉ theo dõi Người Nói Dối. Bà còn theo dõi mối liên hệ giữa họ. Đây, nhìn này.
Cô đặt trang giấy trước mặt Khải Minh. Một bảng, kẻ tay, ba cột: "Người Nói Dối", "Timeline gốc", "Liên hệ với #0."
Hàng cuối cùng: "#5, Lâm Khải Minh. Timeline gốc: Sài Gòn, ~2002. Liên hệ với #0: CON."
Chữ "CON" viết in hoa, gạch chân hai lần.
Khải Minh nhìn. Nhìn lại. Chữ rõ, mực đen, giấy vàng, bút bi, nét chắc. Bà Sương viết bằng tay, và viết tay không bị sửa.
– Bà Sương tin anh là con của Bạch Dữ, Nhược Vy nói, giọng phẳng, kiềm chế. Ít nhất trong một phiên bản của thực tại.
– Trong một phiên bản, hắn lặp lại, chậm.
– Tôi tìm thêm. Trong thùng hồ sơ, có bản sao giấy khai sinh cũ. Không phải giấy khai sinh hiện tại của anh, mà bản từ phiên bản khác. Bà Sương giữ được vì viết tay, chép lại từ bản gốc trước khi hiện thực sửa.
Cô rút một tờ giấy nữa. Giấy khổ A4, chữ viết tay, kẻ khung bắt chước mẫu giấy khai sinh. Tên: Lâm Khải Minh. Ngày sinh: 15/8/2002. Nơi sinh: Bệnh viện Từ Dũ, TP.HCM. Tên mẹ: Lâm Thị Hương. Tên cha:
Bạch Dữ.
Hai chữ, bút bi đen, nét chắc, viết tay. Không mờ, không nhòe, không trượt khi nhìn. Vì đây là tên hắn viết ra, không phải tên hắn xóa.
Nhược Vy đặt tờ giấy trước mặt Khải Minh, không nói gì. Mắt cô nhìn hắn, chờ.
Khải Minh nhìn tên cha. Bạch Dữ. Hai chữ mà hắn chưa từng thấy trên bất kỳ giấy tờ nào của mình. Giấy khai sinh hiện tại của hắn, tên cha để trống, luôn để trống, mẹ nói bố mất sớm hoặc bỏ đi, và hắn không hỏi thêm vì mẹ không muốn nói.
Nhưng đây, trong phiên bản khác của thực tại, trước khi hiện thực bị sửa, tên cha hắn là Bạch Dữ.
Ông Tư nói hắn tạo ra tao. Bạch Dữ nói tao là kết quả của lời nói dối hắn. Và bà Sương ghi: CON.
Thành Nam nhìn tờ giấy. Nhìn Khải Minh. Rồi nhìn đi chỗ khác, tay siết đầu gối.
Mẫn Nhi tỉnh từ lúc nào, ngồi dậy, ôm gối thỏ, mắt nhìn tờ giấy từ xa. Không bước đến. Nhưng cô bé nói, nhỏ:
– Cha tên gì, anh?
Khải Minh nhìn cô bé. Nhìn lại tờ giấy. Hai chữ, bút bi, giấy vàng.
– Bạch Dữ, hắn nói, và khi hắn nói, giọng hắn không run, không vỡ, không gì. Chỉ bằng phẳng, kiểu người đã mất quá nhiều thứ để còn sức phản ứng với thứ tiếp theo.
Nhược Vy đóng tập hồ sơ. Nhìn hắn.
– Đây là bản viết tay của bà Sương. Viết tay không bị sửa. Nhưng bà Sương chép từ bản gốc mà bà nhìn thấy, và bà nhìn bằng mắt Người Ghi Nhớ. Bà có thể đúng. Bà cũng có thể nhớ phiên bản mà Bạch Dữ muốn bà nhớ.
– Ý cô là sao?
– Nếu Bạch Dữ đủ mạnh để xóa cả tên thành phố khỏi ngôn ngữ, hắn cũng đủ mạnh để sửa thứ Người Ghi Nhớ nhìn thấy. Viết tay giữ chữ, nhưng nếu chữ chép lại từ ký ức đã bị sửa, thì giấy giữ lời nói dối, không phải sự thật.
Im lặng. Khải Minh nhìn cô. Lần đầu tiên, hắn nhìn cô không phải vì cô là đồng minh, mà vì cô vừa nói thứ mà hắn cần nghe: đừng tin.
– Cảm ơn, hắn nói.
– Đừng cảm ơn. Tôi nói để tôi nhớ. Tôi cũng muốn tin, và đó là lý do tôi phải nghi ngờ.
Cô cất hồ sơ vào ba lô. Đứng dậy, nhìn cửa sổ.
– Di chuyển. Trước khi Cục đến.
Khải Minh gập tờ giấy, nhét vào sổ. Tên cha: Bạch Dữ. Viết tay, trên giấy, trong sổ hắn luôn mang theo. Chưa biết thật hay giả, nhưng giữ, vì giữ là cách duy nhất để so sánh sau này.
Thành Nam đứng dậy, lấy ly trà Bạch Dữ để lại, nhìn. Trà đã nguội, bã chìm đáy, mùi nhài còn loãng trong không khí. Hắn không uống, chỉ cầm, nhìn, rồi đặt vào bồn rửa.
– Mày... ổn không? Thành Nam hỏi, giọng nhẹ, nhẹ hơn bình thường.
– Ổn, Khải Minh nói. Không phải dối. Hắn thật sự ổn, theo cách mà tàn tích ổn sau khi bão đã qua. Không phải bình tĩnh, mà đã hết thứ để sập.
Nhược Vy khoác ba lô, kiểm tra cửa sổ, nhìn đường, đếm xe đỗ. Cô không nói thêm về hồ sơ, về giấy khai sinh, về Bạch Dữ. Cô quay sang Mẫn Nhi, sắp đồ cho cô bé, gấp chăn, cất gối thỏ vào túi.
– Mười phút, cô nói. Thu dọn, không để lại gì.
Mẫn Nhi đứng cạnh Khải Minh, nhìn lên. Mắt cô bé không hỏi thêm về tên cha, không hỏi Bạch Dữ là ai. Cô bé chỉ đưa tay, nắm tay hắn, nhẹ, rồi buông.
Bên ngoài, nắng sáng, xe máy, tiếng còi, tiếng hàng rong bán bánh mì. Thế giới bình thường, và ở đâu đó trong thế giới đó, Bạch Dữ đang chờ hắn sẵn sàng, và Cục đang tìm, và giấy khai sinh hiện tại của hắn vẫn để trống tên cha.
Nhưng có lẽ không lâu nữa.