Mỗi Khi Nói Dối, Tôi Có Thể Biến Nó Thành Sự Thật
Chương 10: Không Chỉ Là May Mắn
Chương 10

Không Chỉ Là May Mắn

Nhược Vy gọi hắn vào buổi chiều thứ ba.

Giọng cô bình thường, hỏi có rảnh gặp không, nói có chuyện muốn cho hắn xem. Không nói chuyện gì. Khải Minh đồng ý, một phần vì tò mò, một phần vì câu "tôi không nhớ anh theo cách người khác nhớ" vẫn chưa có lời giải thích, và hắn cần lời giải thích đó nhiều hơn hắn muốn thừa nhận.

Họ gặp ở quán cà phê gần tòa soạn, cùng quán lần trước, cùng góc. Nhược Vy đến trước, trước mặt cô là một chiếc laptop mở, một cuốn sổ tay, và một phong bì giấy. Cô không gọi nước. Mắt cô có quầng thâm nặng hơn lần gặp trước.

Khải Minh ngồi xuống, gọi cà phê đen.

– Chuyện gì?

Nhược Vy không trả lời ngay. Cô mở phong bì, lấy ra ba tấm ảnh in trên giấy A4, đặt lên bàn, xếp hàng ngang.

Ảnh thứ nhất: chụp màn hình email. Email từ Khải Minh gửi tòa soạn, ngày 15 tháng 11 năm ngoái. Tiêu đề: "Bài viết về lao động ngành nội dung số." Người nhận: Trần Nhược Vy.

Ảnh thứ hai: chụp cùng email đó, nhưng chụp ở thời điểm khác. Ngày gửi vẫn 15 tháng 11. Nhưng dòng tiêu đề khác: "Bài viết về xu hướng nội dung 2024." Người nhận vẫn là Trần Nhược Vy. Khải Minh nhìn kỹ: cả hai ảnh đều có thanh trạng thái điện thoại ở trên, giờ khác nhau. Một chụp lúc 2 giờ chiều, một chụp lúc 8 giờ tối.

Ảnh thứ ba: chụp lại email đó lần nữa, sáng hôm nay. Tiêu đề trở lại phiên bản đầu: "Bài viết về lao động ngành nội dung số." Nhưng nội dung email bên trong đã thay đổi: đoạn đầu viết khác, tên file đính kèm khác.

– Cùng một email, ba thời điểm chụp khác nhau, ba phiên bản khác nhau.

Nhược Vy nói, giọng bình thản, như đang trình bày một bài điều tra cho biên tập. Không cáo buộc, không hoang mang. Chỉ trình bày dữ liệu.

– Tôi chụp ảnh mọi thứ liên quan đến anh từ ngày gặp lần đầu. Không phải vì nghi ngờ anh. Vì tôi nghi ngờ ký ức của tôi. Và hóa ra, không phải ký ức tôi sai. Email thật sự thay đổi.

Khải Minh nhìn ba tấm ảnh. Ruột hắn lạnh. Không phải lạnh vì sợ bị phát hiện, mà lạnh vì hiểu: hiện thực vẫn đang vá. Vẫn đang sửa, thay đổi, điều chỉnh. Email hắn "gửi" cho Nhược Vy không cố định, nó biến đổi theo thời gian, như một bản nháp mà ai đó tiếp tục chỉnh sửa.

Và Nhược Vy bắt được nó.

– Anh có muốn giải thích không?

– Giải thích gì?

– Tại sao email anh gửi tôi thay đổi nội dung qua đêm. Tại sao tôi có ký ức về anh nhưng ký ức đó không nhất quán. Tại sao mỗi sáng tôi thức dậy, một chi tiết nhỏ về anh trong đầu tôi khác đi.

Cô nói chậm, từng câu, mắt nhìn thẳng vào hắn. Không phải ánh mắt giận. Ánh mắt của người đã quen với việc không được nghe sự thật, và vẫn hỏi, vì đó là việc cô làm.

Khải Minh nhìn lại cô. Trong đầu hắn, hai con đường.

Đường một: nói thật. Kể về dị năng, về lời nói dối, về cách hiện thực tự vá. Nhược Vy là phóng viên, cô sẽ muốn bằng chứng thêm, sẽ muốn thử nghiệm, sẽ muốn viết bài. Hắn sẽ mất kiểm soát.

Đường hai: nói dối. Không phải nói dối kiểu dị năng, mà nói dối bình thường, kiểu "tôi không biết, có lẽ lỗi hệ thống." Nhưng cô có bằng chứng vật lý. Ảnh chụp. Ba phiên bản. Nói dối bình thường sẽ không đủ.

Và còn đường ba. Đường hắn không muốn nghĩ đến nhưng nó ở đó, rõ ràng và đơn giản: dùng dị năng. Nói dối rằng hắn chỉ là người bình thường, rằng không có gì bất thường, và để hiện thực xóa bằng chứng.

Hắn chọn đường ba.

– Tôi chỉ là một người bình thường.

Nói chậm, rõ, nhìn cô. Biết rõ đó là lời nói dối. Mong cô tin. Ba điều kiện đủ.

---

Sự thay đổi không đến ngay. Không như năm mươi triệu xuất hiện qua đêm hay cuốn sách dạy đàn mọc trong góc phòng. Lần này, sự thay đổi xảy ra trước mắt hắn, chậm, im lặng, như mực trên giấy loang vào nước.

Nhược Vy đang nhìn ba tấm ảnh trên bàn. Cô nheo mắt, nghiêng đầu, rồi cầm tấm ảnh thứ hai lên. Nhìn kỹ. Đặt xuống. Cầm tấm thứ ba. Nhìn kỹ hơn.

– Lạ. Ảnh này... hai cái giống nhau mà.

Khải Minh nhìn theo. Tấm ảnh thứ hai và thứ ba, vừa nãy rõ ràng khác nhau (tiêu đề email khác, nội dung khác), bây giờ gần giống hệt. Không phải giống hoàn toàn, nhưng sự khác biệt đang mờ đi, như ai đó đang chỉnh sửa dần dần, xóa từng pixel khác biệt.

Nhược Vy lật lại tấm đầu tiên. Cau mày.

– Tôi nhớ cái tiêu đề khác. Nhưng bây giờ nhìn lại...

Cô dừng. Mở cuốn sổ tay, lật đến một trang, đọc. Rồi nhìn lại ảnh. Rồi nhìn sổ.

– Sổ tôi ghi tiêu đề là "xu hướng nội dung 2024". Nhưng ảnh ghi "lao động ngành nội dung số". Cả hai ảnh.

Bằng chứng đang biến mất. Hiện thực đang vá, đang sửa các tấm ảnh để khớp với lời nói dối mới nhất của hắn: "tôi chỉ là người bình thường." Nếu hắn là người bình thường, thì email không thể thay đổi, nên các tấm ảnh phải giống nhau, nên sự khác biệt phải biến mất.

Nhưng sổ tay Nhược Vy thì không thay đổi. Cô ghi bằng tay, bằng mực, trên giấy vật lý. Và chữ viết tay không bị sửa.

Tại sao sổ tay không bị sửa?

Câu hỏi lóe lên trong đầu hắn, nhưng hắn không có thời gian nghĩ, vì Nhược Vy đang nhìn hắn, và ánh mắt cô đã thay đổi. Không còn là ánh mắt của người trình bày bằng chứng. Mà là ánh mắt của người vừa thấy bằng chứng tan giữa tay mình.

– Tôi... tôi nhớ là ba ảnh khác nhau.

– Có thể Vy nhớ nhầm.

– Tôi không nhớ nhầm.

Cô nói nhanh, sắc, giọng không lên cao nhưng cứng lại. Tay cô nắm chặt cuốn sổ, ngón tay trắng ở đốt. Khải Minh nhận ra: cô đang sợ. Không phải sợ hắn. Sợ chính ký ức mình.

Vì nếu ba tấm ảnh giống nhau, thì cô đã nhớ sai. Và nếu cô nhớ sai, thì mọi thứ cô ghi trong sổ, mọi bằng chứng cô thu thập, mọi ký ức cô tin, đều có thể sai. Cô đang đứng trước khả năng rằng bộ não của mình không đáng tin, và với một phóng viên điều tra, đó là mất đi vũ khí duy nhất.

Khải Minh nhìn cô, và lần đầu tiên, hắn cảm thấy tội lỗi không phải vì đã nói dối, mà vì đã dùng lời nói dối để phá vỡ niềm tin của một người vào chính mình.

– Có lẽ chỉ là lỗi ảnh chụp. Đừng lo.

Nhược Vy không đáp. Cô thu ba tấm ảnh lại, cho vào phong bì, nhét vào ba lô, gập laptop rồi đứng dậy.

– Tôi phải đi.

Cô đi. Không nói tạm biệt, không quay lại. Bước nhanh, đầu cúi, tay ôm ba lô trước ngực như ôm một thứ quý giá mà ai đó đang cố lấy.

---

Khải Minh ngồi một mình trong quán thêm hai mươi phút. Cà phê đen nguội trước mặt, váng dầu đã khô lại trên mặt ly. Hắn không uống. Không mở sổ ghi chép. Ngồi và nhìn ra cửa kính, nhìn dòng người trên đường Trần Cao Vân, và nghĩ.

Hắn vừa dùng dị năng để xóa bằng chứng. Không phải xóa kiểu phim ảnh, ấn nút biến mất. Mà xóa kiểu hiện thực: sửa ảnh, sửa ký ức, làm mọi thứ trông bình thường, làm người tố cáo tự nghi ngờ chính mình. Sạch. Hiệu quả. Không dấu vết.

Và hắn biết điều đó sai.

Biết, nhưng vẫn làm. Vì hắn sợ mất thứ hắn vừa có: công việc mới, vị trí mới, cảm giác được tôn trọng. Sợ Nhược Vy phơi bày dị năng, sợ mọi thứ đổ vỡ, sợ quay về căn phòng mười lăm mét vuông viết bài ba trăm nghìn. Sợ hãi, không phải dũng cảm, là lý do hắn nói dối. Luôn luôn là vậy.

Hắn trả tiền, đi về. Trời đã tối, đèn đường bật, xe cộ vẫn chạy. Thành phố không biết gì về hắn, về dị năng, về Nhược Vy, về Thành Nam khóc ở quán ốc. Thành phố chỉ chạy, và hắn đi bộ trong đó, một người bình thường, hoặc một người vừa nói dối rằng mình bình thường.

---

Về đến phòng, hắn bật đèn, đóng cửa, ngồi xuống giường. Mệt. Không phải mệt cơ thể, mà mệt theo cách mà người nào nói dối nhiều sẽ hiểu: mệt vì phải giữ quá nhiều phiên bản trong đầu, phiên bản nào cho ai, phiên bản nào thật, phiên bản nào giả, phiên bản nào đã bị sửa mà hắn quên.

Hắn cởi giày, đặt lên sàn, và khi ngước lên, mắt hắn dừng ở mu bàn tay phải.

Có một dòng chữ ở đó.

Nhỏ. Mảnh. Trông như vết xước, hoặc vết bút mực khô, loại mực đỏ nhạt gần thành hồng. Hắn đưa tay gần mặt, nheo mắt.

Năm chữ.

"Đừng nói dối về bản thân."

Hắn nhìn dòng chữ. Đọc lại. Đọc lần ba. Dòng chữ không mờ đi, không thay đổi, không biến mất. Nó nằm trên da hắn, tĩnh, rõ ràng, như bị khắc bằng vật nhọn rồi lành lại thành sẹo mỏng.

Hắn không viết dòng này. Hắn chắc chắn, vì hắn kiểm tra tay mình mỗi ngày (thói quen từ khi phát hiện dị năng), và sáng nay tay hắn sạch.

Dòng chữ xuất hiện sau khi hắn nói "tôi chỉ là một người bình thường" với Nhược Vy. Lời nói dối về bản thân. Và ai đó, hoặc cái gì đó, đã cảnh báo.

Ai viết?

Hiện thực? Không hợp lý. Hiện thực vá cho lời nói dối, không chống lại nó.

Nhược Vy? Cô không chạm vào tay hắn.

Chính hắn, trong một phiên bản ký ức mà hắn đã quên? Có thể. Có thể phiên bản cũ của hắn, phiên bản trước khi bị sửa, để lại cảnh báo.

Hoặc có thể dòng chữ đến từ một nơi mà hắn chưa biết. Một phần của hệ thống mà hắn chưa hiểu. Một luật mà hắn chưa phát hiện.

Hắn mở cuốn sổ ghi chép, và lần này, hắn viết. Viết vì cần viết, vì đây không phải dữ liệu mà hắn có thể giữ trong đầu.

"Dòng chữ trên mu bàn tay phải: 'Đừng nói dối về bản thân.' Xuất hiện sau lời nói dối: 'Tôi chỉ là người bình thường.' Không do tôi viết. Không do ai tôi biết viết. Không phải hiện thực vá. Giả thuyết: cảnh báo. Từ ai/gì, chưa biết. Liên quan đến loại lời nói dối: về bản thân."

Và bên dưới, hắn viết chậm hơn, bằng nét chữ nhỏ nhất:

"Đây không chỉ là may mắn. Đây không chỉ là dị năng. Có gì đó khác. Có gì đó biết tôi đang nói dối. Và nó muốn tôi dừng."

Hắn gập sổ. Nhìn dòng chữ trên tay. Nó vẫn ở đó, nhẹ và rõ, không đau, không ngứa, chỉ nằm im trên da như một lời nhắc mà hắn không thể rửa trôi.

Hắn tắt đèn, nằm xuống, và nhìn bàn tay phải trong bóng tối. Không thấy chữ nữa, nhưng biết nó ở đó. Biết rằng ở đâu đó trong hệ thống mà hắn đang dùng, có một ranh giới, và hắn vừa chạm vào nó.

Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn sáng. Bên trong căn phòng, Khải Minh nằm im, tay phải đặt trên ngực, năm chữ cảnh báo nằm giữa tim và bóng tối.

Ch.10/81
2.074 từ