Mỗi Khi Nói Dối, Tôi Có Thể Biến Nó Thành Sự Thật
Chương 48: Trốn Khỏi Phòng Trắng
Chương 48

Trốn Khỏi Phòng Trắng

Đèn tắt lúc hai giờ mười bảy phút sáng.

Khải Minh biết giờ vì hắn đã đếm. Đếm giây, đếm phút, đếm nhịp nhấp nháy của đèn huỳnh quang, đếm tiếng thông gió bật tắt mỗi bốn mươi lăm phút. Sáu ngày trong Phòng Trắng, không đồng hồ, không cửa sổ, nhưng hắn đếm, và cơ thể hắn nhớ nhịp, vì không có gì khác để nhớ ngoài chữ đỏ trên tường và hơi thở nhẹ của Mẫn Nhi ngủ ở góc phòng.

Đèn tắt. Không nhấp nháy rồi tắt. Tắt ngay, cùng lúc, bốn bóng huỳnh quang trên trần cùng tối. Quạt thông gió ngừng. Im lặng, hoàn toàn, kiểu im lặng chỉ có trong phòng kín dưới ba tầng bê tông.

Rồi tiếng gì đó ở xa. Trên cao. Trầm, ngắn, như bê tông va bê tông. Rồi lại im.

Mẫn Nhi mở mắt trong bóng tối.

– Ông ấy đã đi rồi, cô bé nói, giọng nhỏ.

Khải Minh ngồi dậy. Hắn không hỏi ai, không hỏi đi đâu. Hắn biết. Bạch Dữ đến, lấy thứ cần lấy, và bây giờ tòa nhà đang chao đảo vì dư chấn. Hệ thống điện sập. Đặc vụ trên tầng đang hỗn loạn.

Và Phòng Trắng mất điện.

Khóa ba lớp: thẻ từ, mã số, khóa cơ. Mất điện nghĩa là thẻ từ và mã số không hoạt động. Chỉ còn khóa cơ, và khóa cơ khóa từ bên ngoài, không có chìa bên trong.

Hắn đứng dậy. Đi đến cửa trong tối, tay bám tường, đếm bước. Mười bước từ góc phòng đến cửa. Tay chạm thép lạnh.

– Em biết đường ra không? Hắn hỏi.

Mẫn Nhi im. Rồi nói:

– Không. Nhưng anh biết.

Khải Minh đứng trước cửa thép. Tay đặt trên mặt kim loại, lạnh, nhẵn. Bên kia cửa là hành lang tầng hầm ba, cầu thang, tầng hầm hai, tầng hầm một, tầng trệt, cổng, phố. Tự do. Nhưng giữa hắn và tự do là cánh cửa này, và cánh cửa này chỉ mở bằng chìa khóa bên ngoài.

Hoặc bằng lời nói dối.

Hắn nhìn tay mình trong bóng tối. Không nhìn thấy, nhưng hắn biết dòng chữ trên mu tay phải đã gần mất hẳn. Đừng nói dối về bản thân. Lời cảnh báo từ phiên bản nào đó của hắn, hoặc từ hiện thực, hoặc từ ai đó đã đi qua chỗ này trước hắn.

Hắn mở miệng. Rồi đóng lại.

Bộ chậm. Thiết bị bên ngoài cửa, trì hoãn hiện thực hóa lời nói dối từ ba mươi giây đến sáu phút. Nhưng thiết bị chạy bằng điện. Và điện vừa tắt.

Hắn mở miệng lần nữa.

– Tôi từng thoát khỏi nơi này.

Giọng hắn nhỏ, đều, nói với Mẫn Nhi, người nghe duy nhất. Lời nói dối. Hắn chưa bao giờ thoát khỏi nơi này, vì hắn chưa bao giờ ở đây trước đó. Nhưng câu nói không hoàn toàn giả: hắn từng thoát khỏi nhiều thứ, thoát khỏi nghèo bằng lời nói dối, thoát khỏi cô đơn bằng ký ức giả, thoát khỏi tội lỗi bằng phủ nhận. Và hiện thực, vốn không phân biệt giữa các loại "thoát," sẽ xử lý câu này theo cách nó chọn.

Không có gì xảy ra. Hai giây, ba giây, năm giây. Khải Minh đứng trước cửa, tay trên thép, chờ.

Rồi tiếng kim loại. Nhẹ, từ bên trong tường, từ bên trái, cách cửa khoảng hai mét. Tiếng gì đó di chuyển sau lớp bê tông, kiểu ống nước dịch chỗ hoặc thanh thép trượt trong rãnh. Rồi tiếng nứt, nhỏ, khô, và một luồng gió lạnh thổi vào từ hướng đó.

Khải Minh quay sang trái. Tay bám tường, bước về phía tiếng nứt. Ba bước, bốn bước. Tay chạm mép. Mép tường, nơi tường giao tường, nhưng bây giờ có khe hở, rộng khoảng bốn mươi phân, đủ cho một người lách nghiêng.

Hiện thực không mở cửa cho hắn. Nó mở tường.

Gió lạnh thổi qua khe, mang mùi bê tông cũ, mùi ẩm, mùi sắt rỉ. Phía sau khe là tối, nhưng tối khác, tối sâu hơn, kiểu tối của nơi không có đèn từ lâu.

– Em đi trước hay anh đi trước? Mẫn Nhi hỏi, đã đứng cạnh hắn, gối thỏ ôm trước ngực.

– Anh.

Hắn lách người qua khe. Vai cọ bê tông, áo rách nhẹ ở tay trái. Bên kia khe là hành lang hẹp, trần thấp, tường bê tông thô không sơn. Không phải hành lang của Cục. Hành lang cũ hơn, xây trước, có thể cùng thời với nền móng tòa nhà, hoặc trước đó.

Mẫn Nhi lách qua sau hắn, nhẹ hơn, mỏng hơn, không chạm tường.

Hành lang hẹp chạy thẳng khoảng mười lăm mét, rồi rẽ phải, rồi xuống. Bậc thang bê tông, không tay vịn, mỗi bậc mòn ở giữa. Ai đó đã đi trên bậc thang này nhiều lần, nhưng lâu rồi. Bụi dày trên mặt bậc, dấu chân hắn in rõ.

Xuống. Thấp hơn tầng hầm ba. Không khí lạnh hơn, ẩm hơn, và có mùi khác, mùi hắn không nhận ra ngay. Mùi hóa chất. Mùi bệnh viện, hoặc phòng thí nghiệm, hoặc nhà xác.

– Em nhớ chỗ này, Mẫn Nhi nói phía sau.

Khải Minh dừng. Quay lại.

– Em nhớ?

– Không phải nhớ kiểu đã đến. Nhớ kiểu đã thấy. Ở giữa, em thấy nhiều phiên bản của tòa nhà này. Có phiên bản không có Phòng Trắng. Có phiên bản tầng hầm sâu hơn. Có phiên bản chỗ này là phòng thí nghiệm.

– Phòng thí nghiệm gì?

Mẫn Nhi không trả lời ngay. Cô bé bước qua hắn, đi trước, chân trần trên bê tông lạnh, bước đều, như biết đường.

– Phòng thí nghiệm của Bạch Dữ. Cô bé nói, giọng phẳng. Trước khi có Cục, có phòng này.

Bậc thang kết thúc ở một sàn phẳng. Hành lang rộng hơn, trần cao hơn, hai bên có cửa sắt, mỗi cửa có ô kính nhỏ phía trên. Kính mờ, bẩn, không nhìn qua được. Bốn cửa bên trái, ba cửa bên phải. Cuối hành lang, cửa lớn hơn, sắt dày hơn, có khóa.

Khải Minh dùng đèn điện thoại. Ánh sáng nhỏ quét qua tường, trần, sàn. Sàn có vết nứt, cỏ khô mọc ở mép, nước đọng ở góc. Tường có ống kim loại chạy dọc, một số gỉ, một số đứt. Đèn trần đã hỏng từ lâu, bóng thủy tinh vỡ, dây điện treo lủng lẳng.

Hắn dừng ở cửa đầu tiên bên trái. Nhìn qua ô kính. Tối bên trong, chỉ thấy hình dáng mờ của bàn kim loại, ghế, tủ.

Cửa thứ hai. Cũng tối. Bàn, ghế, gì đó trên tường. Có thể là bảng.

Cửa thứ ba. Hắn nhìn qua kính và dừng lại.

Bên trong có giường. Không phải giường ngủ. Giường kim loại, hẹp, có thanh chắn hai bên, kiểu giường bệnh viện hoặc giường khám. Trên giường, dưới tấm vải trắng đã ngả vàng, có hình dáng của thứ gì đó.

Hắn đẩy cửa. Không khóa. Cửa mở, nặng, bản lề kêu rít.

Phòng nhỏ, khoảng mười mét vuông. Trần thấp. Tường bê tông, không sơn, có ống thông gió nhỏ ở góc trên. Giường kim loại ở giữa, tấm vải trắng phủ thứ gì đó, từ đầu đến chân. Bên cạnh giường, bàn nhỏ, trên bàn có hộp kim loại phẳng, giống hộp hồ sơ.

Mùi hóa chất nồng hơn. Mùi formaldehyde, hoặc thứ gì đó giống formaldehyde, lẫn mùi lạnh, kiểu tủ đông đã tắt nhưng hơi lạnh vẫn bám.

Khải Minh bước đến giường. Tay nắm mép vải. Dừng.

Mẫn Nhi đứng ở cửa. Không vào. Cô bé nhìn hắn, mắt lớn, trong, không chớp.

– Anh có muốn biết không?

Hắn nhìn cô bé. Rồi nhìn lại tấm vải. Bên dưới, hình dáng người nằm, dài, hẹp, tay đặt dọc thân.

Hắn kéo vải.

Khuôn mặt giống hệt hắn.

Khải Minh đứng bên giường, tay còn nắm mép vải, nhìn xuống. Da trắng xám, tái, kiểu da người đã chết lâu nhưng được bảo quản. Mắt nhắm. Tóc đen, ngắn, kiểu tóc hắn. Mũi hắn. Cằm hắn. Xương hàm hắn. Vết bớt nhỏ ở thái dương trái, đúng chỗ hắn có.

Hắn kéo vải xuống thêm. Ngực, tay, bụng. Cơ thể gầy, xương sườn lộ nhẹ, giống hắn ở thời điểm hắn gầy nhất. Tay phải, mu tay, có dòng chữ. Hắn nghiêng đèn điện thoại, chiếu rõ hơn.

Chữ trên mu tay thi thể: Đừng nói dối về bản thân.

Cùng dòng chữ. Cùng vị trí. Cùng kiểu chữ, nhỏ, nét đều, viết bằng mực đen.

Nhưng chữ trên tay thi thể rõ hơn chữ trên tay hắn. Đậm hơn, sắc hơn, kiểu chữ vừa viết. Trong khi chữ trên tay hắn đã nhạt gần hết, gần như không đọc được.

Hắn nhìn xuống tay mình. Rồi nhìn tay thi thể. Cùng dòng chữ, hai phiên bản, một đang mờ, một vẫn rõ.

Trên bàn, hộp kim loại. Hắn mở. Bên trong: một tờ giấy, gấp đôi, giấy cũ, vàng. Hắn mở ra.

Chữ đánh máy, kiểu chữ cũ:

THỰC THỂ 05-KM (BẢN GỐC)

Trạng thái: tử vong.

Ngày tử vong: 12 tháng 8 năm 2002.

Nguyên nhân: lời phủ nhận gốc ("Đứa trẻ đó chưa từng tồn tại").

Ghi chú: Bản gốc tử vong TRƯỚC ngày bản thay thế được tạo. Hiện thực phản ứng bằng cách tạo bản thay thế cùng thông số. Bản thay thế kế thừa toàn bộ dị năng + tần số nền NND #0.

Lưu ý: Bản gốc được bảo quản tại kho tầng hầm 4. Không hủy. Chờ chỉ thị.

Khải Minh đọc. Đọc lại. Tay hắn run, nhẹ, bắt đầu từ ngón trỏ phải, lan sang cổ tay, sang cánh tay.

Bản gốc tử vong TRƯỚC ngày bản thay thế được tạo.

Hắn là bản thay thế. Người nằm trên giường là bản gốc. Bản gốc chết ngày 12 tháng 8 năm 2002. Hồ sơ Cục ghi hắn sinh năm 2002, nhưng không có ngày cụ thể, ô để trống. Vì hắn không được sinh. Hắn được tạo ra sau khi bản gốc chết, để lấp khoảng trống.

Hoặc giấy tờ này là giả. Đánh máy, không viết tay, có thể bị dị năng sửa. Bạch Dữ có thể đã viết tờ giấy này, hoặc sửa nó, hoặc tạo ra cả thi thể bằng lời nói dối, để Khải Minh tìm thấy, để hắn tin mình là bản sao, để hắn sụp đổ.

Nhưng vết bớt ở thái dương. Dòng chữ trên mu tay. Xương hàm, mũi, tóc. Mọi chi tiết khớp, và chi tiết không nói dối, hoặc chi tiết nói dối giỏi hơn lời nói.

Hắn đặt giấy xuống. Nhìn khuôn mặt thi thể. Khuôn mặt hắn, hoặc khuôn mặt người hắn thay thế, trắng xám, yên tĩnh, mắt nhắm, như đang ngủ. Như đang chờ.

– Mẫn Nhi, hắn nói, giọng khô.

Cô bé vẫn đứng ở cửa. Nhìn hắn. Không nhìn thi thể.

– Em biết không?

– Em biết có thứ gì đó ở dưới này. Cô bé nói. Nhưng em không biết là gì. Ở giữa, em thấy phòng này, nhưng không thấy bên trong. Có thứ gì đó che, kiểu màn sương, em không nhìn qua được.

Khải Minh nhìn lại thi thể. Mẫn Nhi không nhìn qua được. Ai đó đã che phòng này khỏi ký ức Mẫn Nhi. Ai đó mạnh hơn hiện thực thông thường. Bạch Dữ.

Hắn đứng bên giường, trong căn phòng dưới ba tầng hầm, bên cạnh thi thể giống hệt mình, và nghĩ: nếu hắn là bản sao, thì mọi thứ hắn nhớ, mọi thứ hắn cảm, mọi thứ hắn đã sống qua hai mươi hai năm, có thật không? Mẹ hắn có thật không? Nỗi đau khi mất mẹ có thật không? Tội lỗi khi xóa Mẫn Nhi có thật không?

Hay tất cả chỉ là bộ dữ liệu được cài vào bản thay thế để nó hoạt động giống bản gốc?

Hắn ngồi xuống sàn. Lạnh, ẩm. Lưng tựa chân giường kim loại. Đèn điện thoại chiếu lên trần, bóng hắn in trên tường, dài, méo, và hắn nhìn bóng mình, thứ duy nhất hắn chắc chắn thuộc về mình, vì bóng không cần giấy khai sinh, không cần bản ghi gốc, không cần ai xác nhận.

Mẫn Nhi bước vào phòng. Ngồi cạnh hắn. Gối thỏ trên đùi.

– Anh có thật, cô bé nói.

– Em làm sao biết?

– Vì em nhớ anh. Trước khi anh nói dối, trước khi em biến mất, em nhớ anh ở sân nhà, chiều, nắng, anh cầm que kem đưa em. Que kem chanh. Em nhớ vị chanh. Cô bé dừng. Ký ức đó không ai tạo ra. Không ai nói dối để có nó. Nó có sẵn, vì anh có sẵn.

Khải Minh nhìn cô bé. Que kem chanh. Hắn không nhớ. Nhưng lưỡi hắn nhớ, ở đâu đó rất xa, vị chanh chua ngọt, nắng chiều, tay nhỏ cầm que kem chảy.

– Nếu anh nhớ vị kem đó, cô bé nói, thì anh có thật. Bản sao không nhớ vị của thứ đã xảy ra trước khi nó được tạo.

Im lặng. Khải Minh ngồi bên cạnh em gái, lưng tựa chân giường nơi thi thể giống hệt hắn nằm yên. Đèn điện thoại chớp một lần, pin yếu. Bóng tối xung quanh đặc hơn.

Và trên giường, trong bóng tối, ngón tay thi thể khẽ động.

Ch.48/81
2.272 từ