Tôi Quen Người Đó
Buổi gặp mặt ngành tổ chức ở một quán cà phê trên đường Phạm Ngọc Thạch, quận 3, tầng hai, khu vực riêng cho sự kiện. Khải Minh đến vì một tin nhắn từ khách hàng quen, người từng đặt bài ba trăm nghìn, giờ rủ đi "mở rộng mối quan hệ". Hắn không thích buổi gặp mặt kiểu này, đám đông nói chuyện về thành công bằng giọng vừa đủ to để người bên cạnh nghe thấy. Nhưng khách hàng này có thể giới thiệu thêm việc, và hắn cần việc.
Tầng hai có khoảng bốn mươi người, đứng thành nhóm nhỏ, tay cầm ly nước, miệng trao đổi danh thiếp. Khải Minh đứng ở góc gần ban công, cầm một ly trà đá, quan sát. Hắn không biết ai ở đây ngoài khách hàng đã rủ, và người đó đang bận nói chuyện với một nhóm khác, chưa quay sang chào hắn.
Một người đàn ông đi ngang, dừng lại, nhìn hắn.
— Em là Khải Minh đúng không? Viết nội dung?
— Dạ.
— Anh Tuấn, bên Truyền Thông Bắc Đẩu. Nghe tên em nhiều nhưng giờ mới gặp.
"Nghe tên em nhiều." Khải Minh mỉm cười lịch sự, cái cười mà hắn giữ sẵn cho những tình huống xã giao. Anh Tuấn nói thêm vài câu, hỏi hắn đang làm cho ai, có muốn nhận thêm dự án không, rồi đi. Cuộc trò chuyện kéo dài chưa đầy hai phút, không để lại gì ngoài một tấm danh thiếp hắn nhét vào túi quần.
Hắn quay lại vị trí cũ, uống trà đá. Đá đã tan gần hết, nước chỉ còn vị đường loãng. Hắn nhìn đám đông và thấy mình đang ở bên ngoài của nó, như luôn luôn. Những buổi gặp mặt này giống một vở kịch mà ai cũng thuộc vai trừ hắn, và hắn phải đứng ở cánh gà, đoán lời thoại bằng cách nhìn miệng người khác.
Ở phía bên kia phòng, một nhóm bốn năm người đang vây quanh một người phụ nữ. Hắn nhận ra bà ấy, không phải nhận ra khuôn mặt, mà nhận ra cái cách mọi người đứng quanh bà, hơi nghiêng về phía trước, gật đầu nhiều hơn nói. Trương Phương Liên, giám đốc sáng tạo của một công ty quảng cáo lớn, người mà hắn đã đọc bài phỏng vấn trên tạp chí ít nhất ba lần. Bà ấy là kiểu người mà dân viết thuê như hắn nhìn từ xa và nghĩ: "Nếu mình quen người đó, mọi thứ sẽ khác."
Anh Tuấn quay lại, đứng cạnh hắn, cũng nhìn về phía nhóm đó.
— Chị Liên đó. Khó tiếp cận lắm. Em quen không?
Câu hỏi đơn giản. Câu trả lời đúng là "không". Khải Minh chưa bao giờ gặp Trương Phương Liên, chưa bao giờ nói chuyện, chưa bao giờ được giới thiệu. Bà ấy sống ở một tầng khác của ngành, nơi mà người viết bài ba trăm nghìn không đặt chân đến.
Nhưng miệng hắn mở, và một câu khác trượt ra.
— Quen. Tôi quen chị Liên.
Bốn từ. Hắn nghe chính mình nói xong mới nhận ra mình đã nói. Không phải phản xạ phòng thủ như khi đối phó bà Tám. Lần này khác. Lần này hắn nói vì muốn xem điều gì xảy ra. Vì ở đâu đó trong đầu, trong cái phần mà hắn chưa dám mở ra kiểm tra, hắn đang bắt đầu nghi ngờ rằng lời nói dối của hắn không chỉ là lời nói dối.
Hắn nói bằng giọng bình thản, không nhấn, không do dự. Như nói một sự thật hiển nhiên, dù ba giây trước sự thật đó không tồn tại. Anh Tuấn ngước lên, mắt hơi sáng.
— Thật á? Giới thiệu anh với.
— Để khi khác. Hôm nay chị ấy đang bận.
Anh Tuấn gật đầu, không nghi ngờ. Hắn bước đi, và Khải Minh đứng lại, ly trà đá trong tay, nhìn Trương Phương Liên qua đám đông.
Hắn vừa nói dối. Biết rõ là nói dối. Cảm nhận được trọng lượng của câu nói dối trên lưỡi, nhẹ hơn sự thật, trơn hơn, dễ nuốt hơn. Giống mọi lần. Hắn đã nói dối hàng nghìn câu trong đời, từ những câu nhỏ như "em ăn cơm rồi" đến những câu lớn hơn như "con đang ổn". Mỗi câu đều có cùng một kết cấu: nói xong, đợi, không bị phát hiện, tiếp tục sống. Lời nói dối là công cụ sinh tồn, giống như hắn dùng bàn phím kiếm tiền, dùng nụ cười để người ta không hỏi thêm.
Nhưng lần này, lời nói dối cảm giác khác. Nặng hơn một chút. Như thể nó có quán tính, có hướng đi, có đích đến.
Và hắn nhớ lại hợp đồng Vĩnh An.
Hắn nhớ lại câu nói dối với bà Tám, "tôi vừa nhận hợp đồng lớn", và sáng hôm sau năm mươi triệu nằm trong tài khoản. Hắn nhớ bản thảo hai mươi trang viết bằng giọng của hắn mà hắn không viết. Nhớ ông Bảo kể chuyện mua nước cam.
Nếu lần đó là trùng hợp, thì lần này...
Điện thoại rung trong túi.
Hắn lấy ra, nhìn màn hình. Một số không lưu gọi đến. Hắn bình thường không nghe số lạ, nhưng hôm nay, ngay lúc này, một phần trong hắn đã biết ai đang gọi trước khi bấm nút.
— A lô?
— Khải Minh hả? Liên đây. Em ở buổi gặp mặt đúng không? Chị thấy tên em trong danh sách khách mời mà chưa thấy em qua chào.
Giọng bà Liên rõ ràng, ấm nhưng nhanh, giọng của người quen ra lệnh hơn là hỏi thăm. Khải Minh đứng im, nhìn qua phòng. Trương Phương Liên đang cầm điện thoại, quay lưng về phía đám đông, nói chuyện với hắn.
— Dạ, em ở đây. Gần ban công.
— Ở đó chi, qua đây ngồi với chị.
Bà gác máy. Khải Minh hạ điện thoại, nhìn màn hình tắt đi. Bà Liên vừa gọi cho hắn. Biết tên hắn. Biết hắn có ở buổi gặp mặt. Gọi hắn bằng giọng quen thuộc, không phải giọng nói chuyện với người mới gặp.
Hắn mở danh bạ. Tìm tên "Liên". Số điện thoại nằm ở đó, có tên đầy đủ "Chị Liên, Bắc Đẩu Creative", lưu từ bốn tháng trước. Hắn không nhớ mình lưu số này. Nhưng số nằm đó, sẵn sàng, như đã chờ hắn kiểm tra.
Lần này hắn không ngạc nhiên. Hoặc đúng hơn, hắn vẫn ngạc nhiên, nhưng sự ngạc nhiên đã bắt đầu có hình dạng, có viền, có quy luật. Lần trước với Vĩnh An, hắn hoảng. Lần này, hắn quan sát.
Hắn đi qua phòng, đến chỗ bà Liên. Bà quay lại, mỉm cười, tay vỗ nhẹ lên vai hắn.
— Lâu quá không gặp. Dự án lần trước kết quả tốt lắm, sếp anh khen.
— Dạ, cảm ơn chị.
Hắn đáp tự động, như cách hắn đáp ông Bảo, như cách cơ thể hắn tự biết phải nói gì dù đầu không biết. Bà Liên kéo hắn vào nhóm, giới thiệu hắn với ba người khác. "Đây là Khải Minh, viết nội dung giỏi lắm, từng làm dự án cho chị năm ngoái." Mọi người gật đầu, bắt tay. Một người hỏi hắn viết cho ngành nào, hắn trả lời mà không biết câu trả lời đến từ đâu. Một người khác nhắc đến một bài báo "hay lắm", nói đã chia sẻ trên trang cá nhân, và cảm ơn hắn. Hắn nói "không có gì" và mỉm cười, trong khi đầu óc ghi chép lại mọi thứ như một người đang lập hồ sơ về chính mình.
Trong suốt hai mươi phút tiếp theo, hắn đứng giữa một nhóm người đang nhớ về một quá khứ mà hắn không có. Và hắn diễn giỏi, vì nói dối là thứ hắn làm tốt nhất. Nhưng lần này, hắn không cần nói dối nhiều. Quá khứ giả đã nói thay hắn.
Khi buổi gặp mặt gần kết thúc, bà Liên kéo hắn ra ngoài ban công.
— Em có thời gian tuần sau không? Chị có một dự án nhỏ, cần người viết. Giá tốt hơn lần trước.
— Dạ, để em xem lịch.
— Ừ, nhắn chị. À, gửi lời hỏi thăm cô Hải nhé. Dạo này cô ấy có khỏe không?
Khải Minh dừng lại. Cô Hải. Không biết cô Hải là ai.
— Dạ, cô ấy khỏe.
Một lời nói dối nữa. Nhỏ, vô hại, chỉ để lấp khoảng trống giữa hai câu hỏi. Hắn không biết cô Hải là ai nhưng bà Liên hỏi tự nhiên, như thể hắn phải biết. Hắn sẽ tìm ra sau.
Bà Liên gật đầu, bước vào trong. Khải Minh đứng lại ở ban công, tay vịn lan can.
Đường Phạm Ngọc Thạch lúc năm giờ chiều trông giống mọi ngày. Xe máy chạy thành dòng, đèn đường chưa bật, trời vẫn còn sáng. Ở dưới kia, không ai biết rằng trên tầng hai quán cà phê này, một người vừa nói dối mình quen một người khác, và hiện thực đã chấp nhận lời nói dối đó nhanh hơn cả tốc độ hắn đi từ góc ban công sang bàn bà Liên. Thành phố cứ chạy, đèn cứ đỏ rồi xanh, và không có gì thay đổi trước mắt hắn, dù hắn biết có gì đó đã thay đổi, ở một tầng sâu hơn mà hắn chưa nhìn thấy.
Hắn lấy điện thoại ra, mở lịch sử tin nhắn với "Chị Liên, Bắc Đẩu Creative". Cuộn lên.
Tin nhắn kéo dài bốn tháng. Không nhiều như lịch sử với nhân viên Duy ở Vĩnh An, nhưng đủ dày để dựng lên một mối quan hệ có chiều sâu. Có tin nhắn về công việc, có tin chúc Tết, có một tin hắn gửi lúc nửa đêm: "Chị ơi em gửi bản sửa rồi, chị xem giúp em." Và bà Liên trả lời lúc 6 giờ sáng: "OK, chiều chị góp ý."
Có cả một đoạn trò chuyện dài mười lăm tin, vào một tối chủ nhật, về chủ đề hoàn toàn không liên quan đến công việc. Bà Liên hỏi hắn có xem một bộ phim nào đó không, hắn nói xem rồi nhưng không thích cái kết, bà Liên phản đối, hai người tranh luận ba màn hình. Kiểu trò chuyện chỉ xảy ra giữa hai người thật sự quen nhau, khi khoảng cách nghề nghiệp đã xóa nhòa đủ để nói về phim lúc mười giờ đêm.
Hắn cuộn tiếp. Tìm tin nhắn đầu tiên. Ngày 12 tháng 2. Bà Liên nhắn: "Cho chị số Zalo của em, Bảo giới thiệu."
Bảo. Trần Anh Bảo. Giám đốc Vĩnh An.
Quá khứ giả đang liên kết với nhau. Ông Bảo giới thiệu hắn cho bà Liên bốn tháng trước, sau khi hắn "cứu" ông ở buổi ra mắt sách tháng giêng. Một chuỗi sự kiện logic, có nguyên nhân, có kết quả, dẫn từ một buổi tối ở nhà sách đến tin nhắn Zalo đến hợp đồng đến bốn mươi phút trước, khi bà Liên gọi điện cho hắn.
Tất cả bắt đầu từ một câu nói dối hắn nói với bà Tám ba ngày trước. Và bây giờ, một câu nói dối nữa, nói với anh Tuấn chưa đầy một tiếng, và hiện thực đã sản xuất xong bốn tháng ký ức, hai trăm tin nhắn, một dự án hoàn thành, một mối quan hệ có chiều sâu, và một chiếc khăn nằm trên bàn bà Liên.
Hiện thực làm việc nhanh. Nhanh hơn hắn nghĩ. Và kỹ hơn.
Khải Minh nhìn xuống đường, xe máy vẫn chạy, đèn vẫn chưa bật. Hắn nghĩ đến suy luận mà hắn đã tránh trên xe buýt chiều hôm trước. Đơn giản. Ngớ ngẩn. Không thể là thật.
Mỗi khi tôi nói dối, nó trở thành sự thật.
Hắn đứng im trên ban công, ngón tay siết chặt lan can. Không phải vì sợ. Vì lần đầu tiên trong đời, một suy nghĩ xuất hiện trong đầu hắn mà hắn không dám gọi là nói dối, cũng không dám gọi là sự thật.
Điện thoại rung. Tin nhắn từ bà Liên: "Em quên khăn ở bàn chị nè. Lần sau ghé lấy."
Hắn không mang khăn nào đến buổi gặp mặt.
Hắn nhìn tin nhắn, rồi nhìn xuống tay mình. Trống. Không khăn, không túi, không gì cả. Nhưng bà Liên nói hắn quên khăn. Và ở đâu đó trên bàn bà Liên, có một chiếc khăn mà hắn chưa từng sở hữu, đang chờ hắn đến lấy.
Hắn tắt điện thoại, nhét vào túi, và đi xuống cầu thang. Cầu thang xoắn, hẹp, mỗi bước vang trên sàn gạch men. Hắn đếm bậc. Hai mươi tư bậc từ tầng hai xuống tầng trệt. Đếm vì cần đếm, cần một thứ cụ thể, chắc chắn, không thể bị sửa.
Bước ra vỉa hè, hắn quay phải, hòa vào dòng người đi bộ. Không nghĩ gì thêm. Chưa sẵn sàng để nghĩ. Hoặc đúng hơn, hắn đã nghĩ, đã biết, đã gần như chắc chắn, nhưng thừa nhận nó là một việc khác, một bước mà hắn chưa muốn bước.
Nhưng trên đường về, hắn mở lại lịch sử tin nhắn với bà Liên, cuộn đến cuối, và đếm. Hai trăm ba mươi bảy tin nhắn. Hai trăm ba mươi bảy cuộc trò chuyện giữa hắn và một người mà tám phút trước, khi hắn nói "tôi quen chị Liên" với anh Tuấn, hắn chưa từng gặp.
Hai trăm ba mươi bảy.
Mỗi tin nhắn đều có giọng của hắn.