Mỗi Khi Nói Dối, Tôi Có Thể Biến Nó Thành Sự Thật
Chương 75: Đối Mặt Bạch Dữ
Chương 75

Đối Mặt Bạch Dữ

Hắn đến vết rách lớn nhất lúc năm giờ chiều.

Ngã tư Pasteur và Lê Thánh Tôn, góc công viên nhỏ, ghế đá dưới cây sao. Nơi hắn ngồi nói thật lần đầu, hai ngày trước. Nơi hiện thực im lặng nghe. Nhưng hôm nay nơi này khác.

Vết rách không còn mỏng như lưỡi dao. Nó rộng ra, bằng hai bàn tay, bằng một bước chân, và đang rộng thêm, chậm, đều, kiểu vải bị kéo hai đầu, sợi bung từng sợi. Qua khe rách, Phiên An không còn nhạt. Sắc hơn, rõ hơn, gần hơn. Hắn thấy mặt đường bên kia, thấy cây cột điện bằng gỗ, thấy quán phở mở cửa, hơi bốc lên, khách ngồi ghế nhựa, ăn, xì xụp, bình thường. Hai triệu ba trăm nghìn người, mười bảy năm sau khi bị xóa, vẫn sống, vẫn ăn phở, vẫn bình thường, ở phía bên kia một vết rách đang mở dần giữa lòng Sài Gòn.

Bạch Dữ ngồi trên ghế đá, chờ sẵn.

Tóc bạc, áo sơ mi trắng nhàu, tay đặt trên đùi, lưng thẳng. Ông ngồi bình thản, kiểu người ngồi chờ ở sân bay, kiểu chờ có thời gian, có kiên nhẫn, có ba mươi năm nói dối để học cách chờ. Mắt ông nhìn vết rách, nhìn Phiên An, nhìn quán phở phía bên kia, và trong mắt ông có thứ hắn chưa thấy trước đó: mệt.

Không phải mệt thể xác. Mệt sâu hơn, mệt ở chỗ mà ba mươi năm nói dối đã mài mòn, chỗ mà mười bảy phiên bản Bảo Ngọc cười với ông như người lạ đã đục rỗng, chỗ mà ông giữ kín bằng giọng nhẹ nhàng và vẻ bình tĩnh mà bây giờ, trong ánh chiều xiên qua tán cây sao, không che được nữa.

– Cậu đến, ông nói. Không quay lại, không nhìn hắn. Giọng nhẹ, đều, kiểu luôn luôn.

Hắn đứng cách ông ba bước. Nhìn. Ngón giữa co.

– Ông muốn gì? hắn hỏi.

– Ta đã nói, Bạch Dữ đáp. Viết lại thế giới. Tạo hiện thực mới. Cậu và ta, cùng nhau. Cậu có tần số mười tám, ta có ba mươi năm kinh nghiệm. Cùng nhau, chúng ta có thể tạo thế giới không vết nứt. Thế giới có Bảo Ngọc. Thế giới có mẹ cậu.

Hắn im. Nhìn vết rách. Phiên An phía bên kia, quán phở, cột điện gỗ, trẻ con chạy trên đường, xe đạp leng keng. Hai thế giới cách nhau một bước chân.

– Ông không biết lời thật tuyệt đối là câu gì, hắn nói. Ông nói rồi. Lần trước, ở chùa.

– Không biết. Bạch Dữ gật, nhẹ. Nhưng ta biết cách không cần nó. Nếu cậu không nói lời thật, hiện thực sẽ tự gãy, và trong khoảnh khắc gãy, ta có thể viết lại. Tạo phiên bản mới. Tốt hơn. Không có nứt. Không có giá.

– Không có giá?

Bạch Dữ quay lại nhìn hắn. Mắt ông, lần đầu từ khi hắn gặp ông, không bình thản. Có gì đó ở đáy, sâu, nặng, kiểu đáy giếng mà ánh sáng không tới.

– Không có giá mà cậu phải trả, ông nói. Ta sẽ trả. Ba mươi năm, ta đã quen.

Im lặng. Gió chiều. Mùi hoa sao rơi nhẹ trên ghế đá.

Rồi ông đưa tay ra. Lòng bàn tay ngửa, hướng về phía vết rách. Và không khí thay đổi.

Không phải gió. Không phải nhiệt. Mà là mật độ. Không khí đặc hơn, nặng hơn, kiểu không khí trong căn phòng nhiều người thở cùng lúc, kiểu nén. Và từ vết rách, một hình dáng bước ra.

Người phụ nữ. Khoảng năm mươi. Tóc dài, buộc đuôi, sợi bạc lẫn sợi đen. Áo bà ba xanh nhạt, quần đen, dép mỏng. Mặt nhỏ, mắt sáng, miệng hơi mỉm cười, kiểu cười quen, kiểu cười bà luôn cười khi nhìn hắn, kiểu cười chỉ mẹ mới cười.

Hắn đứng im. Tay buông. Ngón giữa co chặt đến đau.

– Con, bà nói. Giọng nhẹ, ấm, đúng. Đúng tần số, đúng độ cao, đúng kiểu cách mà hắn không nhớ nhưng cơ thể nhớ, nhớ bằng xương, bằng da, bằng phần sâu nhất mà ký ức không chạm tới nhưng ký ức cơ bắp giữ.

Bà bước đến. Gần. Mùi tóc: dầu bưởi, nhẹ, thoảng. Mùi đúng. Hắn không biết vì sao hắn biết mùi đúng, vì hắn không nhớ mẹ, không nhớ mùi tóc mẹ, nhưng khi mùi đó chạm mũi hắn, ngực hắn nặng, kiểu nặng mà hắn không có tên để gọi, kiểu nặng của đứa trẻ bảy tuổi nằm trong lòng mẹ nghe hát ru.

– Về nhà đi, bà nói. Con mệt rồi.

Giọng đúng. Nhịp đúng. Cả cách bà nghiêng đầu khi nói cũng đúng, kiểu nghiêng mà hắn không biết mình nhớ cho đến khi thấy lại.

Hắn nhìn bà. Nhìn kỹ. Nhìn mắt, mũi, miệng, tay, cách bà đứng, cách bà đặt trọng lượng lên chân trái nhiều hơn chân phải, cách tay bà đan trước bụng. Tất cả đúng. Tất cả hoàn hảo. Bạch Dữ đã tạo phiên bản mẹ hoàn hảo nhất, hoàn hảo hơn mẹ mới kho sườn ngọt, hoàn hảo hơn bất kỳ phiên bản nào. Biết bài hát ru. Biết mùi tóc. Biết cách nghiêng đầu.

Và hắn biết.

Chính vì mọi thứ đúng, nên nó là giả.

Vì mẹ thật không hoàn hảo. Mẹ thật có ngày mệt, ngày cáu, ngày quên nấu cơm, ngày nhìn con mà không cười. Mẹ thật có lúc nghiêng đầu sang phải thay vì trái. Mẹ thật có mùi mồ hôi lẫn dầu bưởi, không chỉ dầu bưởi. Mẹ thật có vết chai ở tay, có móng tay gãy, có mắt thâm vì mất ngủ. Mẹ thật không hoàn hảo. Mẹ thật là người.

Bà trước mặt hắn hoàn hảo. Và hoàn hảo là giả.

– Mẹ, hắn nói, giọng thấp. Bài hát ru.

Bà hát. Nhẹ, đúng giai điệu, đúng lời, đúng cách mẹ hắn hát khi hắn bảy tuổi. Hắn nghe. Nghe hết. Và biết: bài hát đúng. Giọng đúng. Nhưng mẹ thật không hát bài này. Mẹ thật hát bài khác, bài mà hắn không nhớ lời, chỉ nhớ giai điệu lõm bõm, nhớ sai, nhớ mờ. Bạch Dữ không biết bài đó. Ông lấy bài hát ru từ ký ức cơ bắp của hắn, nhưng ký ức cơ bắp chỉ giữ cảm giác, không giữ lời. Nên ông phải chọn bài phổ biến nhất, bài mà nhiều bà mẹ hát, bài đúng mà sai.

Hắn nghe hết bài. Rồi lắc đầu.

– Sai bài, hắn nói.

Bạch Dữ nhìn hắn. Lần đầu, mặt ông thay đổi. Nhẹ, mỏng, kiểu đường nứt trên mặt kính, không vỡ nhưng đã rạn.

– Cậu nhớ bài nào? ông hỏi.

– Không nhớ, hắn đáp. Chỉ biết không phải bài này. Chỉ biết mẹ tôi không hát bài này. Chỉ biết mẹ tôi không hoàn hảo.

Ông im. Bà đứng trước hắn, vẫn mỉm cười, vẫn hoàn hảo, vẫn đúng mọi thứ trừ một bài hát mà hắn không nhớ lời. Và sai đó, sai nhỏ, sai mà hắn không chứng minh được, không kể được, chỉ cảm, sai đó là thứ chia cắt thật và giả. Vì giả không biết nó sai ở đâu. Giả chỉ biết sao chép. Và sao chép hoàn hảo vẫn là sao chép.

Bà mờ dần. Từ mép, từ rìa, từ chân, từ tay, mờ vào không khí chiều, mờ như sương, như khói, như ký ức đang phai. Mùi dầu bưởi mờ theo. Giọng hát mờ theo. Và hắn đứng đó, nhìn bà biến mất, nhìn mẹ hoàn hảo tan vào khe rách giữa hai thế giới, và không khóc.

Không phải vì hắn không muốn. Mà vì hắn đã mất khả năng cảm. Nước mắt thuộc phần đã bị xóa. Hắn chỉ đứng, ngón giữa co, mắt khô, nhìn nơi bà vừa đứng, nhìn khoảng không, nhìn gió chiều thổi qua chỗ trống.

Bạch Dữ ngồi trên ghế đá. Lưng vẫn thẳng. Tay vẫn trên đùi. Nhưng mắt ông nhắm, một giây, hai giây, rồi mở. Mệt. Ba mươi năm mệt.

– Cậu từ chối, ông nói. Không phải câu hỏi.

– Tôi từ chối, hắn đáp.

– Vì sai bài hát?

– Vì hoàn hảo, hắn nói. Vì mẹ tôi không hoàn hảo. Vì thế giới ông muốn tạo cũng sẽ không hoàn hảo, vì ông không biết đâu là thật, ông chỉ biết sao chép cái ông muốn thấy. Và Bảo Ngọc trong thế giới đó cũng sẽ sai bài hát. Sai kiểu nghiêng đầu. Sai cách nhìn. Và ông sẽ biết, vì ông nhớ cô ấy rõ hơn tôi nhớ mẹ. Ông sẽ biết cô ấy giả. Và ông sẽ tạo phiên bản mười tám. Rồi mười chín. Rồi hai mươi.

Bạch Dữ im. Lâu. Gió chiều. Mùi Phiên An qua khe rách, nhạt dần.

– Cậu giống ta, ông nói, giọng thấp hơn bình thường.

– Tôi biết, hắn đáp. Nhưng tôi không nhớ. Và vì tôi không nhớ, tôi có thể chọn khác.

Ông nhìn hắn. Lâu. Rồi đứng dậy. Chậm, kiểu ông già, kiểu người ba mươi năm dùng lời nói dối và bây giờ cơ thể trả giá, kiểu mệt mà không nghỉ được.

– Ta sẽ chờ, ông nói. Nếu cậu không tìm được lời thật tuyệt đối trước khi thành phố gãy, ta sẽ viết lại. Dù cậu đồng ý hay không.

Rồi ông đi. Về phía vết rách. Bước qua. Biến mất vào Phiên An, vào thành phố hai triệu ba trăm nghìn người, vào quán phở, cột điện gỗ, xe đạp leng keng.

Hắn đứng lại. Nhìn vết rách. Nhìn nơi mẹ hoàn hảo đã đứng. Nhìn ghế đá nơi Bạch Dữ đã ngồi.

Và nhìn tay mình. Ngón út mất. Ngón áp út trong suốt. Ngón giữa co. Ba ngón còn lại nhạt. Bàn tay đang biến mất, và hắn không biết còn bao nhiêu thời gian.

Nhưng hắn biết bài hát ru sai. Và đó là đủ. Đủ để biết giả từ thật. Đủ để từ chối thế giới hoàn hảo. Đủ để tiếp tục tìm.

Hắn quay lưng. Đi về Phú Nhuận. Ngón giữa co. Gió chiều mang mùi hoa sao.

Ch.75/81
1.728 từ