Bản Sao Hay Bản Thật
Bạch Dữ ngồi trên ghế đá công viên Tao Đàn, hai giờ bốn mươi ba phút sáng, khi Khải Minh tìm thấy ông.
Không phải tìm kiếm. Không phải lần theo dấu vết. Khải Minh bước ra khỏi hẻm, rẽ trái, đi hai trăm mét, qua quán cà phê đóng cửa, qua tiệm tạp hóa có đèn ngủ, và nhìn thấy Bạch Dữ ngồi đó, dưới đèn đường, sơ mi trắng, tóc bạc, tay đặt trên đùi, lưng thẳng. Như đang chờ.
Ông luôn chờ ở nơi Khải Minh sẽ đến. Không phải ông biết trước. Hiện thực sắp xếp.
Khải Minh dừng ở mép công viên. Mẫn Nhi đứng sau hắn, gối thỏ ôm trước ngực, mắt nhìn Bạch Dữ, không chớp.
Bạch Dữ nhìn hắn. Rồi nhìn Mẫn Nhi. Rồi nhìn lại hắn.
– Cậu tìm thấy phòng đó.
Không phải câu hỏi. Khải Minh không gật. Chỉ đứng, tay siết dọc thân, nhìn ông. Khuôn mặt ông bình thản, mắt không lạnh nhưng không ấm, kiểu mắt đã nhìn nhiều người bằng nhiều cách và không cách nào còn tự nhiên.
– Cậu gặp hắn.
– Tôi gặp tôi. Khải Minh nói, giọng phẳng. Hoặc tôi gặp cái gì đó trông giống tôi. Hoặc tôi gặp thứ ông tạo ra để tôi tin mình là bản sao.
Bạch Dữ nghiêng đầu nhẹ. Cử chỉ nhỏ, quen thuộc, cách ông lắng nghe khi ai đó nói thứ ông đã dự đoán.
– Cậu nghĩ ta tạo ra thi thể đó?
– Ông tạo ra mọi thứ. Khải Minh đáp. Ông tạo ra Cục. Ông tạo ra Người Nói Dối. Ông tạo ra tổ chức kiểm soát hiện thực rồi để hiện thực cần kiểm soát. Tạo thêm một thi thể không khó.
Bạch Dữ nhìn hắn lâu. Rồi gật, nhẹ, một lần.
– Cậu lớn hơn ta tưởng.
– Đừng khen tôi. Tôi không phải con ông.
Im lặng. Bạch Dữ không phản bác. Không xác nhận. Ông rút tay ra khỏi túi áo. Trong tay: ba tờ giấy gấp, hồ sơ từ ngăn bảy, NND #0. Và một tờ nữa, giấy vàng hơn, kiểu chữ đánh máy cũ: bản ghi gốc của Khải Minh.
– Cậu muốn đọc?
– Tôi đã đọc. Nhược Vy chụp lại trước khi ông lấy.
Bạch Dữ nhìn hắn. Nửa giây. Rồi gấp giấy, cho lại vào túi.
– Cô gái Người Ghi Nhớ. Ông nói, giọng đều. Tay nhanh.
Khải Minh bước tới. Ba bước, bốn bước. Đứng trước ghế đá, nhìn xuống Bạch Dữ, và lần đầu tiên kể từ khi gặp ông ở tầng hầm Gò Vấp, hắn không sợ. Không vì hắn mạnh hơn. Vì hắn đã nhìn thấy khuôn mặt mình trên giường kim loại dưới ba tầng hầm và sống sót, và sau khi đã nhìn thấy cái chết của chính mình, nỗi sợ về những thứ khác nhỏ đi.
– Ông nói ông muốn kết thúc tất cả. Hắn nói. Ở Cục, với La Thiên Tước. "Kết thúc gì?" bà ấy hỏi. Ông nói "tất cả." Nghĩa là gì?
Bạch Dữ nhìn hắn. Rồi nhìn Mẫn Nhi, đứng cách ba mét, im lặng.
– Nghĩa là tất cả, ông nói. Mọi lời nói dối đã trở thành sự thật. Mọi phiên bản sai lệch. Mọi thành phố bị xóa, ký ức bị sửa, người được tạo ra hoặc bị mất. Tất cả.
– Ông muốn xóa tất cả.
– Ta muốn sửa.
– Bằng cách nào? Nói dối thêm?
Bạch Dữ nhìn hắn. Lần này lâu hơn. Mắt ông có thứ gì đó trầm hơn bình thường, kiểu mắt người đã nghĩ về câu trả lời rất lâu nhưng chưa bao giờ nói ra.
– Bằng cách cậu nói thật.
Im lặng. Gió thổi qua công viên, lá cây xào xạc, đèn đường nhấp nháy. Xa xa, xe rác chạy trên đường lớn, tiếng phanh kêu.
– Nói thật gì?
– Lời thật duy nhất có thể đảo ngược mọi lời nói dối. Bạch Dữ nói, giọng chậm. Ta đã tìm lời đó bốn mươi năm. Ta không nói được vì ta đã nói dối quá nhiều, mỗi lời thật của ta bị hiện thực nghi ngờ, bị xử lý như lời nói dối tiềm tàng. Giọng ta đã bị đánh dấu. Hiện thực không tin ta nữa.
– Và ông cần tôi nói thay.
– Cậu mang dị năng của ta, nhưng cậu chưa bị đánh dấu đến mức đó. Cậu còn nói thật được. Còn có thể nói một câu mà hiện thực chấp nhận là thật.
Khải Minh nhìn ông. Rồi nhìn xuống tay mình. Dòng chữ gần mất trên mu tay phải.
– Bản gốc từ chối nói. Hắn nói. Và ông giết nó.
Bạch Dữ không đáp ngay. Mắt ông nhìn đèn đường, ánh vàng hắt xuống ghế đá, xuống cỏ, xuống vỉa hè. Rồi nhìn lại Khải Minh.
– Ta không giết. Thi thể nói vậy?
– Hồ sơ ghi "tử vong do lời phủ nhận gốc." Ông nói "Đứa trẻ đó chưa từng tồn tại." Bản gốc chết. Ông tạo tôi.
– Hồ sơ đánh máy. Bạch Dữ nói, giọng đều. Cậu biết hồ sơ đánh máy có thể bị sửa.
– Viết tay cũng có thể bị sửa nếu người viết bị sửa ký ức trước.
Bạch Dữ nhìn hắn. Gật nhẹ.
– Cậu thật sự lớn hơn ta tưởng.
– Ngừng nói thế. Khải Minh nhìn ông. Ông bảo tôi nói thật. Thì ông nói thật trước. Ông tạo ra tôi?
Im lặng. Lâu. Gió thổi, lá bay, đèn đường nhấp nháy. Mẫn Nhi đứng im, mắt nhìn cả hai, không nói.
Bạch Dữ mở miệng. Rồi đóng lại. Mở lại.
– Ta nói "Đứa trẻ đó chưa từng tồn tại." Ông nói, nhỏ, giọng khác, giọng không giống giọng Bạch Dữ mà Khải Minh đã quen, không lạnh, không tính toán, mà mệt. Mệt kiểu người đã gánh thứ gì đó quá lâu. Ta nói vì ta muốn bảo vệ. Ta nghĩ nếu đứa trẻ "chưa từng tồn tại," không ai tìm được nó, không ai làm hại nó. Ta nói để giấu. Nhưng hiện thực xử lý bằng cách triệt để nhất: nó xóa bản gốc. Rồi tạo bản thay thế ở nơi khác, với ký ức mới, với mẹ mới, với tuổi thơ mới. Xa ta. An toàn. Hoặc ta tưởng an toàn.
Khải Minh đứng im.
– Ta không giết. Bạch Dữ nói. Ta nói dối để cứu. Và lời nói dối của ta giết thay.
– Bảo vệ khỏi gì?
Bạch Dữ không đáp. Nhìn Mẫn Nhi. Rồi nhìn lại Khải Minh.
– Khỏi ta.
Im lặng. Khải Minh nhìn ông. Nhìn mắt ông, mệt, sâu, và lần đầu tiên có thứ gì đó không phải tính toán. Có thể là thật. Có thể là lời nói dối giỏi nhất ông từng nói, lời nói dối mặc áo thành thật để qua mặt người đã quen bị lừa.
– Tôi không tin ông, Khải Minh nói.
– Ta biết.
– Thi thể nói "Đừng tin Bạch Dữ."
– Thi thể nói nhiều thứ. Bạch Dữ đáp. Thi thể được bảo quản bằng lời nói dối của ta. Mọi thứ nó nói đều bị lọc qua lời nói dối đó. Cậu tin lời của xác chết ta giữ sống, hay tin lời của ta?
– Cả hai đều có thể đang nói dối.
Bạch Dữ gật.
– Đúng. Và đó là vấn đề thật sự. Ông đứng dậy. Cao hơn Khải Minh nửa đầu, sơ mi trắng nhàu nhẹ, mùi thuốc lá mỏng. Trong thế giới này, không ai phân biệt được thật giả. Không ta, không cậu, không Cục, không Người Ghi Nhớ. Cách duy nhất để kết thúc là nói một câu thật tuyệt đối, câu mà hiện thực không thể biến thành lời nói dối vì nó đã là sự thật.
– Câu gì?
– Ta không biết. Bạch Dữ nói. Ta đã tìm bốn mươi năm. Ta biết nó tồn tại. Ta biết cậu là người duy nhất nói được. Nhưng ta không biết nó là câu gì. Nếu ta biết, ta đã tìm cách nói từ lâu.
Khải Minh nhìn ông. Ông đứng trước hắn, dưới đèn đường, cao, gầy, tóc bạc, mắt mệt. Và hắn nghĩ: ông có thể đang nói thật. Hoặc ông có thể đang nói dối giỏi đến mức chính ông cũng tin mình đang nói thật. Và hắn, Khải Minh, bản thay thế hoặc bản gốc hoặc sản phẩm hoặc con người, không có cách nào biết.
– Tôi cần thời gian, hắn nói.
– Cậu không có nhiều thời gian. Bạch Dữ đáp. Tần số thứ mười tám đang mạnh lên. Nó sẽ đạt ngưỡng trong vài tuần. Khi ngưỡng bị phá...
– Phiên An.
– Lớn hơn Phiên An. Bạch Dữ nói. Phiên An là 2.3 triệu. Tần số của ta trong cậu đã tích lũy hai mươi hai năm. Nếu nó phát, ông dừng, nhìn Khải Minh, không thành phố nào đủ lớn.
Gió thổi. Lá rơi. Đèn đường nhấp nháy rồi sáng ổn định.
Khải Minh nhìn Mẫn Nhi. Cô bé nhìn hắn, mắt lớn, trong, tay ôm gối thỏ. Không sợ. Không giận. Chỉ nhìn, kiểu người đã thấy mọi phiên bản của tương lai và biết phiên bản nào cũng đau.
– Em đi với anh, cô bé nói.
Khải Minh gật. Quay lại nhìn Bạch Dữ.
– Ông nói ông muốn bảo vệ tôi. Thì để tôi yên.
Bạch Dữ nhìn hắn. Không gật, không lắc.
– Ta sẽ để cậu yên. Ông nói. Cho đến khi tần số không cho phép nữa.
Ông quay đi. Bước đi, chậm, sơ mi trắng trong đêm, tay trong túi. Không nhìn lại.
Khải Minh đứng ở mép công viên, nhìn ông đi. Nhìn đến khi bóng ông lẫn vào bóng cây, lẫn vào đêm, lẫn vào khoảng trống mà hiện thực dành cho những người nó không muốn ai nhớ.
Rồi hắn quay sang Mẫn Nhi.
– Mình đi tìm Nhược Vy. Rồi tìm Thành Nam.
Hắn không biết Thành Nam ở đâu kể từ đêm bị bắt. Không biết Cục có giữ nó không, hay nó trốn được, hay nó đang ngồi ở căn hộ Phú Nhuận chờ tin. Sáu ngày không liên lạc, và trong thế giới này, sáu ngày đủ để ai đó bị xóa khỏi ký ức mọi người.
Hai anh em bước đi trong hẻm Sài Gòn ba giờ sáng, đèn vàng, gió ấm, mùi mưa sắp đến. Hắn không biết mình là bản gốc hay bản sao. Không biết Bạch Dữ nói thật hay dối. Không biết tần số thứ mười tám sẽ phá hủy bao nhiêu khi nó đến ngưỡng. Hắn chỉ biết: dòng chữ trên tay hắn đang mờ, dòng chữ trên tay thi thể vẫn rõ, và sự khác biệt đó có thể là bằng chứng hắn đang dùng dị năng quá nhiều, hoặc bằng chứng hắn đang sống trong khi bản kia thì không, và sống, dù dưới bất kỳ dạng nào, cũng đồng nghĩa với mòn.