Mỗi Khi Nói Dối, Tôi Có Thể Biến Nó Thành Sự Thật
Chương 79: Người Bình Thường
Chương 79

Người Bình Thường

Hắn bước qua vết rách, và đứng đối diện phiên bản bình thường.

Gần. Hai bước. Đủ gần để thấy rõ: cùng khuôn mặt, cùng chiều cao, cùng cách đứng hơi nghiêng trọng lượng sang chân trái. Nhưng khác. Phiên bản bình thường có da sáng hơn, mắt trong hơn, vai rộng hơn một chút, kiểu người ăn đủ ngủ đủ, kiểu người không bị hiện thực mài mòn hai mươi hai năm. Và mười ngón tay đầy đủ. Không co. Không mất. Không trong suốt.

– Mày là phiên bản nào? hắn hỏi.

– Phiên bản không có gì xảy ra, người đó nói. Giọng giống hắn, nhưng nhẹ hơn, kiểu giọng người không quen nói những câu nặng. Phiên bản mà Bạch Dữ chưa từng nói dối. Phiên bản mà mẹ vẫn sống, nhưng tao không biết bà ở đâu vì bà bỏ đi khi tao mười tuổi. Phiên bản mà tao không có dị năng, không có Mẫn Nhi, không có Nhược Vy, không có ai.

– Mẹ bỏ đi?

– Bỏ đi. Phiên bản bình thường nhún vai. Không giải thích. Không quay lại. Tao lớn lên với bà ngoại ở Quận 12, tốt nghiệp, viết nội dung thuê, sống một mình. Bình thường.

Im lặng. Xung quanh, các tầng hiện thực vẫn chồng, vẫn rung, vẫn trượt trên nhau. Tiếng xe từ nhiều phiên bản trộn lẫn, tiếng rao, tiếng nước biển, tiếng xe đạp, tiếng xe hơi, tất cả cùng lúc, kiểu đài phát thanh mở nhiều kênh.

– Mày biết tại sao mày ở đây không? hắn hỏi.

– Vì thế giới gãy. Phiên bản bình thường nhìn quanh, nhìn các tầng xuyên qua nhau, nhìn Phiên An phía dưới, Sài Gòn phía trên, và các phiên bản khác ở giữa. Vì ranh giới vỡ, và tất cả phiên bản lộ ra. Kể cả tao.

– Mày không sợ?

– Sợ gì? Phiên bản bình thường nghiêng đầu, kiểu hắn nghiêng đầu khi nghĩ, cùng góc, cùng cách. Tao không có gì để mất. Không có dị năng nên không bị xóa. Không có ký ức giả nên không bị chồng. Không có ai nói dối tạo ra tao nên tao không phụ thuộc ai. Tao chỉ là đứa con trai bình thường, hai mươi hai tuổi, viết nội dung, ăn mì gói. Và nếu thế giới gãy, tao gãy theo, bình thường, giống mọi người khác.

Hắn nhìn phiên bản đó. Nhìn sự bình thản. Nhìn cách hắn đứng, tay trong túi, lưng hơi gù, dép lê mòn, áo thun có vết ố cà phê ở ngực. Bình thường. Hoàn toàn bình thường. Và bình thường đó, lần đầu tiên, không phải cám dỗ. Không phải thứ hắn muốn. Mà là tấm gương.

– Mày hạnh phúc không? hắn hỏi.

Phiên bản bình thường im. Lâu. Nghĩ. Kiểu nghĩ thật, không phải đáp cho có.

– Không biết, phiên bản đó nói. Không nghĩ nhiều về hạnh phúc. Có ngày vui, có ngày buồn, có ngày không vui không buồn. Bình thường. Nhưng tao biết: cuộc đời tao là thật. Không ai tạo ra nó. Không ai sửa. Không ai xóa. Mẹ bỏ đi là thật. Bà ngoại nuôi tao là thật. Viết nội dung thuê giá rẻ là thật. Mì gói hai bữa là thật. Tất cả là thật. Và vì thật nên tao không sửa được. Và vì không sửa được nên nó có giá trị.

Hắn im. Nghe.

– Không có cuộc đời nào hoàn hảo, phiên bản bình thường nói. Nhưng cuộc đời thật thì không sửa được. Chính vì không sửa được nên nó có giá trị. Mày hiểu không? Mày đã sống hai mươi hai năm trong cuộc đời có thể sửa. Nói dối, hiện thực sửa. Nói dối nữa, hiện thực sửa nữa. Mẹ mất, tạo mẹ mới. Bạn phản bội, xóa bạn. Tình yêu đau, xóa tình yêu. Mày sửa hết. Và vì sửa được nên không gì có giá trị. Vì nếu mất thì tạo lại. Vì nếu đau thì xóa đi.

Im lặng. Gió. Tiếng nhiều thế giới cùng thở.

– Nhưng cuộc đời tao, phiên bản bình thường nói, giọng nhẹ, mẹ bỏ đi là mãi mãi. Bà ngoại mất là mãi mãi. Bài viết bị chê là mãi mãi. Mì gói lúc nửa đêm vì hết tiền là mãi mãi. Tao không sửa được. Không ai sửa cho tao. Và vì vậy, mỗi buổi sáng tao dậy, pha cà phê, ngồi viết, tao biết: ngày hôm nay là thật. Không ai lấy đi. Không ai thay thế. Ngày hôm nay, dù dở, dù nhạt, dù không có gì đặc biệt, là của tao.

Hắn nhìn phiên bản bình thường. Nhìn lâu. Và hiểu.

Hiểu rằng hắn đã sống hai mươi hai năm trong cuộc đời có thể sửa, và vì sửa được nên không gì có giá trị. Mẹ mất, tạo mẹ mới, nên cái chết mẹ không có trọng lượng. Bạn phản bội, xóa bạn, nên sự phản bội không để lại vết. Tình yêu đau, xóa tình yêu, nên nỗi đau không dạy hắn gì. Hắn sống trong thế giới không có hậu quả vĩnh viễn. Và thế giới không có hậu quả vĩnh viễn là thế giới không có ý nghĩa.

Lời thật tuyệt đối. Hắn chưa biết nó là câu gì. Nhưng bây giờ hắn biết nó ở đâu. Nó ở chỗ mà cuộc đời không sửa được. Nó ở chỗ mà mất là mất, đau là đau, và không ai nói dối để bù đắp.

– Tao phải đi, hắn nói.

Phiên bản bình thường gật.

– Tao biết, phiên bản đó nói.

– Mày sẽ ra sao? hắn hỏi. Khi thế giới hết gãy. Khi các tầng đóng lại.

– Tao sẽ biến mất, phiên bản bình thường nói. Vì tao thuộc phiên bản gốc. Nếu mày nói lời thật tuyệt đối, hiện thực gốc trở lại, tất cả phiên bản khác đóng, và tao trở về phiên bản tao. Tao sẽ không nhớ cuộc nói chuyện này. Tao sẽ không nhớ mày. Tao sẽ dậy sáng mai, pha cà phê, ngồi viết, và nghĩ hôm qua chắc mơ gì lạ.

– Mày không sợ quên?

Phiên bản bình thường mỉm cười. Nhẹ, mệt, buồn, kiểu cười mà hắn đã quên. Cười kiểu người không có gì đặc biệt, không có dị năng, không có bi kịch, nhưng vẫn có thứ gì đó mà hắn không có: sự chấp nhận.

– Tao quên thì không mất gì, phiên bản đó nói. Vì tao không có gì để mất. Nhưng mày, mày có thứ để giữ. Cô gái viết sổ. Đứa trẻ vẽ tranh. Ông già tóc bạc. Cả cái thế giới hỏng này, nó là của mày. Dù giả, dù nứt, dù sắp gãy. Nó là của mày vì mày đã sống trong nó. Và sống là thật, dù cuộc đời là giả.

Hắn nghe. Ngón giữa co. Và lần đầu tiên, ngón giữa co không phải vì ký ức cơ bắp, không phải vì bàn tay ai đó mà hắn không nhớ. Ngón giữa co vì hắn muốn giữ. Giữ cuộc nói chuyện này. Giữ khuôn mặt phiên bản bình thường. Giữ nụ cười mệt. Giữ câu "cuộc đời thật không sửa được nên có giá trị."

– Sống đi, phiên bản bình thường nói. Đừng sửa nữa.

Rồi mờ đi. Chậm. Từ mép, từ rìa, từ dép lê, từ tay trong túi, từ vết ố cà phê trên áo thun. Mờ như sương. Mờ như khói. Mờ như ký ức quá xa.

Nụ cười cuối cùng. Nhẹ. Rồi không còn.

Hắn đứng một mình. Giữa vết rách. Giữa bảy tầng hiện thực đang chồng.

Xung quanh, thành phố vẫn gãy. Phiên An vẫn hiện. Các phiên bản vẫn chồng. Chín triệu người vẫn nhìn thấy thứ không thể giải thích rồi quên. Tần số mười tám vẫn rung trong ngực hắn, nhanh hơn, mạnh hơn, kiểu đồng hồ đếm ngược mà kim đã gần số không.

Nhưng hắn không sợ. Lần đầu tiên. Không phải vì hắn dũng cảm. Mà vì hắn đã hiểu: lời thật tuyệt đối không phải câu thần chú. Không phải mật mã. Không phải thứ ai đó dạy hoặc ai đó cho. Lời thật tuyệt đối là sự chấp nhận. Chấp nhận mất mát không bù đắp. Chấp nhận đau không xóa. Chấp nhận cuộc đời không sửa được, và vì không sửa được nên có giá trị.

Hắn biết mình phải nói gì.

Không phải bây giờ. Không phải ở đây. Cần về. Về Phú Nhuận. Về căn hộ tầng năm. Về chỗ Nhược Vy và Mẫn Nhi. Vì khi hắn nói, tất cả sẽ thay đổi, và hắn muốn ở cạnh họ khi thay đổi. Muốn nhìn họ. Muốn nhớ.

Hắn bước đi. Qua vết rách. Qua Phiên An. Qua các tầng hiện thực chồng lên nhau. Bước trên mặt đường nứt, qua nhà mái tôn chồng tòa nhà cao tầng, qua xe đạp chồng xe hơi, qua quán phở chồng cửa hàng tiện lợi. Bước qua thế giới đang vỡ, về nhà.

Ngón giữa co. Nhưng lần này, không phải giữ. Mà là sẵn sàng buông.

Ch.79/81
1.542 từ