Tình Yêu Bị Phủ Nhận
Họ bị theo dõi từ lúc rời nhà An Hạ.
Khải Minh nhận ra ở ngã ba hẻm. Một chiếc xe bốn chỗ đậu sát lề, kính tối, máy nổ, không ai xuống. Loại xe không hợp với hẻm nhỏ quận Bảy, loại xe của người không cần giải thích mình đang ở đâu. Nhược Vy cũng thấy, sổ tay khép lại, bước nhanh hơn nửa nhịp.
– Cục. Cô nói, không quay đầu.
– Tôi biết.
– Từ lúc nào?
– Không chắc. Có thể từ trước khi ta đến.
Họ đi tiếp, qua chợ Tân Mỹ, quẹo vào đường lớn, bắt xe buýt ở trạm kế. Khải Minh ngồi sau, mũ kéo thấp. Nhược Vy ngồi cách hai ghế, mắt nhìn cửa kính. Xe chạy, phố trôi qua, không ai theo lên xe. Nhưng hắn biết cái xe kia không theo hắn. Nó đậu ở hẻm. Gần nhà An Hạ.
Về đến căn hộ Nhược Vy lúc chín giờ tối. Mẫn Nhi ngủ trên sofa, gối thỏ đè dưới cằm, chân co. Nhược Vy đặt ba lô xuống, mở sổ, ngồi ở bàn bếp, viết. Khải Minh đứng ở cửa sổ, nhìn xuống đường, tìm chiếc xe. Không thấy. Nhưng không thấy không có nghĩa không có.
– Họ theo dõi An Hạ, Nhược Vy nói, không ngẩng. Không phải theo dõi anh. Anh đã gần như bị xóa, Cục không cần theo anh nữa. Nhưng An Hạ giữ thứ gì đó thuộc về anh, và Cục muốn biết cái gì.
– Bức thư.
– Hoặc cô ấy. Nhược Vy ngẩng lên. Cô ấy là mối liên kết cuối cùng. Nếu Cục phát hiện An Hạ giữ bằng chứng viết tay của anh, họ sẽ thu hồi. Và An Hạ sẽ bị thẩm vấn.
Im lặng. Tiếng quạt trần. Tiếng Mẫn Nhi thở đều trong giấc ngủ.
– Cô ấy không biết gì. Khải Minh nói.
– Điều đó không quan trọng với Cục. Nhược Vy nhìn hắn. Anh biết họ làm gì với người liên quan. La Thiên Tước không quan tâm người ta biết gì, bà ấy quan tâm người ta có thể biết gì. An Hạ giữ thư viết tay của anh, thư không bị hiện thực sửa. Đó là bằng chứng cấp cao nhất trong hệ thống phân loại của Cục.
Khải Minh nhìn tay mình. Ngón trỏ hơi trong suốt ở mép, chỗ ánh đèn huỳnh quang xuyên qua. Hắn nắm lại, cảm giác tay vẫn còn, xương vẫn cứng, da vẫn ấm. Nhưng mắt nói khác.
– Có cách nào bảo vệ cô ấy không?
– Di chuyển cô ấy. Nhược Vy nói. Đưa đi chỗ khác, đổi số, giấu thư. Nhưng Cục tìm bằng hệ thống, không bằng mắt. Họ có hồ sơ, camera, dữ liệu dân cư. An Hạ không thể biến mất.
– Trừ khi cô ấy không còn liên quan đến tôi.
Nhược Vy dừng viết. Nhìn hắn.
– Anh đang nghĩ gì?
Khải Minh không nhìn cô. Nhìn ra cửa sổ, nhìn đêm, nhìn những ô cửa sáng của tòa nhà đối diện, nơi có người đang sống những cuộc đời không ai can thiệp.
– Nếu tôi chưa từng yêu cô ấy, hắn nói, chậm, từng chữ, thì cô ấy không liên quan. Bức thư không thuộc về tôi. Không có mối liên kết. Cục không có lý do theo dõi cô ấy.
Im lặng kéo dài. Nhược Vy đặt bút xuống.
– Luật cấm thứ hai, cô nói. Không nói dối về tình yêu.
– Tôi biết.
– Anh tự đặt luật đó. Sau khi mất mẹ. Sau khi biết nói dối về người mình yêu tạo ra thứ gì đó không thể sửa.
– Tôi biết.
– Và anh vẫn muốn phá.
Khải Minh quay lại nhìn cô. Mắt hắn không hoảng, không đau, không giận. Mắt của người đã tính xong mọi con số và biết chỉ có một đáp án.
– An Hạ không đáng bị kéo vào chuyện này, hắn nói. Cô ấy không biết tôi là ai, không biết dị năng là gì, không biết Cục tồn tại. Cô ấy chỉ giữ một bức thư vì nó khiến cô ấy khóc. Nếu tôi không làm gì, trong vài ngày, Cục sẽ gõ cửa nhà cô ấy. Và cô ấy sẽ không hiểu vì sao mình bị thẩm vấn về một người mình không nhớ.
Nhược Vy nhìn hắn. Lâu.
– Anh có chắc không? Cô hỏi.
– Không.
– Nhưng anh vẫn sẽ làm.
– Vì không có lựa chọn khác.
Nhược Vy gấp sổ. Đứng dậy, đi đến cửa sổ, đứng cạnh hắn. Hai người nhìn xuống đường, cùng hướng, cùng im lặng. Gió đêm thổi qua khe cửa, mang mùi mưa sắp đến.
– Anh cần người nghe, cô nói. Dị năng cần ai đó tin.
– Tôi biết.
– Anh sẽ nói với ai?
– Không nói với cô. Hắn nhìn cô. Không phải vì không tin, mà vì cô là Người Ghi Nhớ. Nếu cô nghe, cô sẽ nhớ cả phiên bản trước lẫn phiên bản sau. Hai bộ ký ức chồng lên nhau sẽ đau.
Nhược Vy không đáp. Cô biết hắn nói đúng. Mỗi lần hiện thực sửa xung quanh cô, đầu cô đau thái dương trái, nhức buốt, kéo dài vài giờ. Nếu hắn nói dối về tình yêu, về An Hạ, về mối quan hệ dài ba năm, thì lượng ký ức bị sửa sẽ lớn hơn bất kỳ lần nào trước. Cô sẽ nhớ cả An Hạ của trước và An Hạ của sau. Hai cô gái cùng một người, một nhớ và một không.
– Vậy anh sẽ nói với ai?
– Người đi đường. Khải Minh nói. Bất kỳ ai. Chỉ cần họ nghe và tin, dù chỉ một giây.
Nhược Vy gật. Rồi bước ra khỏi phòng, đóng cửa, để hắn một mình.
Khải Minh ra đường lúc mười một giờ đêm.
Phố vắng nhưng không trống. Quán nhậu cuối hẻm còn sáng, vài người ngồi bàn nhựa, bia lon, đĩa đậu phộng. Xe máy lác đác. Một ông già đẩy xe rác ở đầu ngõ, bánh xe rít trên nhựa đường.
Hắn đi về phía quận Bảy. Không biết vì sao. Chân tự đi, theo lộ trình hắn vừa đi chiều nay, qua những con đường hắn vừa đi cùng Nhược Vy, qua trạm xe buýt, qua chợ Tân Mỹ đã đóng cửa, vào hẻm.
Nhà An Hạ tắt đèn. Cửa sắt kéo, chậu cây ngoài hiên, quạt điện im. Chiếc xe bốn chỗ không còn. Nhưng hắn nhìn kỹ hơn: ở đầu hẻm bên kia, cách bốn mươi mét, một chiếc xe máy đậu sát tường, người ngồi trên xe mặc áo khoác tối, mũ bảo hiểm chưa tháo. Không hút thuốc, không nhìn điện thoại. Chỉ ngồi.
Đặc vụ. Hắn nhận ra kiểu chờ đó: im, tĩnh, mắt mở, cơ thể sẵn sàng mà không căng.
Hắn đi về phía đầu hẻm bên này, nơi có quán tạp hóa đã đóng, mái hiên thấp, bóng tối đủ che một người. Đứng đó. Nhìn nhà An Hạ từ xa, nhìn cửa tối, nhìn chậu cây, nhìn tường vàng.
Ba năm. Hắn nhớ ba năm. Mắt An Hạ khi cười, bằng mắt trước khi bằng miệng. Tay An Hạ khi viết, nghiêng bút, nét chữ tròn. Giọng An Hạ khi nói "Cậu nói dối nhiều quá," không giận, chỉ mệt. Cách An Hạ ngồi đọc sách, chân gấp trên ghế, tóc rủ xuống che mặt, và hắn ngồi đối diện, giả vờ viết bài, thực ra nhìn cô.
Hắn yêu cô. Đó không phải lời nói dối. Đó là thứ ít ỏi trong đời hắn mà hắn chắc chắn là thật.
Và hắn sắp xóa nó.
Hắn nhìn ông già đẩy xe rác quay lại từ cuối hẻm. Ông đi chậm, dép lê kéo trên mặt đường, mồ hôi lấm tấm trên trán. Ông sẽ đi ngang hắn trong ba mươi giây.
Khải Minh bước ra khỏi bóng tối.
– Chú ơi.
Ông già dừng lại. Nhìn hắn. Nhìn lướt qua hắn, rồi dừng lại, chậm, như mắt đang điều chỉnh để nhìn thấy thứ gì đó gần như không có ở đó.
– Ờ?
– Cháu hỏi thăm. Hẻm này có ai tên An Hạ không?
Ông già nhìn hắn. Rồi nhìn vào hẻm, nhà tường vàng.
– An Hạ... ờ, con nhỏ nhà tường vàng. Biết, nó ở đây mấy năm rồi. Sống một mình, hiền lắm.
Ông nhớ An Hạ. Tốt. Ông sẽ nghe. Ông sẽ tin.
Khải Minh nuốt nước bọt. Miệng khô. Tim không đập nhanh, mà chậm lại, kiểu tim của người đang bước ra mép vực và biết sẽ bước tiếp.
– Cháu từng quen cô ấy.
– Ờ.
– Nhưng mà... hắn dừng. Hít vào. Tôi chưa từng yêu cô ấy.
Câu ngắn, trần trụi, không thừa một chữ.
Ông già nhìn hắn. Không hiểu vì sao người lạ nói câu đó giữa đêm trong hẻm. Nhưng ông nghe. Và ông tin, theo cách người ta tin những câu nói không có lý do để nghi ngờ.
Hiện thực nghe.
Khải Minh cảm nhận nó ngay lập tức. Không phải tiếng gì. Không phải ánh sáng hay bóng tối. Mà là thứ gì đó bên dưới, dưới mặt đường, dưới tường, dưới da, thứ gì đó dịch chuyển như nền đất chùng xuống rồi nén lại. Hiện thực đang sửa.
Hắn cảm nhận ký ức bị kéo. Không đau, mà trống. Như ai đó rút một cuốn sách ra khỏi kệ và để lại khoảng trống giữa hai cuốn khác. Ba năm với An Hạ. Buổi chiều đầu tiên ở thư viện quận, cô ngồi bàn bên, hắn mượn nhầm sách cô đang tìm. Lần đầu ăn cơm cùng, quán bún bò gần trường, cô gắp thịt bỏ vào tô hắn, không nói gì. Lần đầu nắm tay, trên xe buýt, giờ cao điểm, mồ hôi, hắn nắm và cô không rút ra.
Ký ức đó vẫn ở đó. Nhưng cảm xúc đang bị lột ra, từ từ, như lớp sơn bị cạo khỏi tường. Hắn nhớ mình ngồi đối diện An Hạ nhưng không nhớ vì sao muốn ngồi đó. Nhớ cô cười nhưng không nhớ vì sao tim đập nhanh. Nhớ bức thư nhưng không nhớ vì sao tay run khi viết.
Hiện thực không xóa sự kiện. Nó xóa ý nghĩa. Ba năm vẫn tồn tại trong dòng thời gian, nhưng giờ chỉ là hai người quen biết, không hơn, không kém, kiểu bạn cùng lớp gặp nhau vài lần rồi mất liên lạc.
Ông già đã đi. Hắn không nhớ ông đi lúc nào. Đứng một mình trong hẻm, tay bám mép tường, chân hơi chùng. Không phải vì mệt. Mà vì bên trong hắn có thứ gì đó vừa bị tháo ra, và cơ thể chưa kịp cân bằng lại.
Trong nhà tường vàng, đèn bật.
Cửa sổ sáng, bóng ai đó đi qua, nhanh. Rồi cửa sắt kéo, tiếng kim loại. An Hạ bước ra hiên, tóc xõa, áo ngủ, mắt nhìn vào hẻm. Mắt hoang, kiểu người vừa tỉnh giấc vì tiếng động mà không tìm thấy nguồn.
Cô nhìn về phía hắn.
Mắt lướt qua. Không dừng. Không chớp. Không có cái nhìn chiều nay, cái nhìn nhận ra thứ gì đó ở rìa ý thức, cái nhìn của cơ thể nhớ thứ mà não đã quên. Không còn. Mắt An Hạ nhìn hắn như nhìn cái cột điện, mép tường, bóng đêm. Không đăng ký. Không ghi nhận. Hắn không tồn tại trong mắt cô, không phải vì cô quên, mà vì chưa bao giờ có gì để nhớ.
An Hạ đứng ở hiên thêm vài giây. Nhìn hẻm, nhìn trời, nhìn chậu cây. Rồi quay vào, kéo cửa, tắt đèn.
Khải Minh đứng trong bóng tối.
Hắn thử nhớ. An Hạ. Tên đó vẫn ở trong đầu, vẫn phát âm được, vẫn có hình ảnh đi kèm: tóc dài, mắt dịu, tay viết nghiêng bút. Nhưng khi hắn cố nhớ vì sao mình yêu cô, câu trả lời là khoảng trống. Không phải quên. Mà là không có. Như mở ngăn kéo và thấy trống, không phải vì ai lấy đồ đi, mà vì ngăn kéo đó chưa bao giờ chứa gì.
Bức thư. Hắn nghĩ đến bức thư trong hộp thiếc. Thư viết tay, giấy kẻ ngang, mực xanh, chữ xấu, run. Thư ghi: "Tớ yêu cậu." Hiện thực có sửa bức thư đó không? Thư viết tay không bị sửa, đó là quy tắc. Nhưng lần này hắn nói dối về tình yêu, không phải về sự kiện. Hắn không biết quy tắc nào áp dụng cho thứ ở giữa.
Hắn bước đi. Chân nặng. Không phải vì cơ thể mờ, mà vì bên trong nhẹ hơn trước, nhẹ theo cách sai. Mất ký ức là mất cân. Mỗi lần xóa thứ gì đó, hắn nhẹ đi một chút, và sự nhẹ đó không phải tự do mà là trôi.
Hắn đi ngang nhà tường vàng. Cửa tối. Im. Bên trong, An Hạ đang ngủ, và hắn biết rằng khi cô tỉnh dậy sáng mai, cô sẽ mở hộp thiếc, thấy bức thư, đọc lại câu "Tớ yêu cậu," và không cảm thấy gì. Không khóc. Không buồn. Chỉ thắc mắc vì sao mình giữ lá thư của người lạ.
Hoặc cô sẽ vứt nó đi.
Ở đầu hẻm, chiếc xe máy đặc vụ đã biến mất. Hiện thực xóa mối liên kết, và Cục mất lý do theo dõi. An Hạ an toàn, bằng cách duy nhất có thể: trở thành người không liên quan.
Khải Minh đi bộ về trong đêm. Qua chợ, qua đường, qua những con hẻm không tên. Tay trong túi áo, ngón co, thói quen cũ. Hắn không nhớ thói quen đó từ đâu. Trước, hắn biết: từ An Hạ, từ lần đầu nắm tay trên xe buýt, ngón co vì sợ cô rút tay. Giờ hắn không biết. Chỉ là ngón co, không có câu chuyện, không có nguồn gốc.
Luật cấm thứ hai. Không nói dối về tình yêu. Hắn đã phá. Và cái giá không phải mất ký ức, không phải cơ thể mờ thêm, không phải đau. Cái giá là hắn vẫn nhớ mọi thứ, vẫn nhớ mặt An Hạ, vẫn nhớ ba năm, nhưng không còn biết vì sao điều đó quan trọng. Như người xem ảnh gia đình mà không nhận ra ai. Sự kiện vẫn ở đó. Ý nghĩa biến mất.
Hắn dừng lại ở trạm xe buýt, ngồi xuống ghế chờ, ngồi một mình, hai giờ sáng, không xe, không người. Nhìn đường. Nhìn đèn. Nhìn tay mình, vẫn còn, vẫn cứng, vẫn ấm, nhưng ở mép ngón trỏ, chỗ ánh đèn đường hắt vào, hắn thấy lớp da hơi nhạt, gần như trong, gần như không.
Hắn đã bảo vệ An Hạ. Và hắn đã mất An Hạ. Không phải mất kiểu chia tay, không phải mất kiểu quên, mà mất kiểu chưa từng có. Hiện thực không xóa An Hạ khỏi đời hắn. Nó xóa tình yêu khỏi cả hai, và để lại hai người ngồi ở hai đầu thành phố, mỗi người một cuộc đời không có dấu vết của người kia.
Điện thoại rung. Nhược Vy.
"Anh ở đâu?"
Hắn nhìn tin nhắn. Rồi nhìn đường. Rồi gõ:
"Xong rồi."
Không giải thích thêm. Nhược Vy sẽ hiểu.
Hắn ngồi ở trạm xe buýt cho đến khi trời sáng. Chiếc xe đầu tiên chạy qua lúc năm giờ, đèn vàng, trống, tài xế ngáp. Hắn không lên xe. Chỉ ngồi. Nhìn thành phố tỉnh dậy xung quanh mình, nhìn người đi làm sớm, nhìn xe rác, nhìn quán cà phê mở cửa, nhìn mọi thứ tiếp tục, bình thường, không ai biết có gì vừa bị xóa.
Trong túi áo, tay hắn vẫn co, ngón trỏ cong vào lòng bàn tay, theo thói quen của người từng yêu ai đó rất sâu. Hắn không nhớ vì sao. Nhưng tay vẫn co. Cơ thể nhớ thứ mà hiện thực đã lấy, và sẽ tiếp tục nhớ, cho đến khi nào hắn còn có tay để co.