Người Chết Đang Sống
Ký ức đến vào ban đêm.
Nhược Vy nằm, nhắm mắt, và thấy: con đường nhỏ ở Phiên An, hàng phượng vĩ đỏ, một cô bé đang chạy. Cô bé là cô. Nhưng không phải cô bây giờ. Là cô mười chín tuổi, tóc ngắn, áo trắng, chạy về phía ai đó mà cô không thấy mặt.
Cô mở mắt. Tim đập nhanh. Phòng tối. Không phải Phiên An.
Đó là ký ức thật. Ký ức của người đã chết.
Cô ngồi dậy, đi ra cửa sổ, nhìn ra đường. Đêm khuya, phố vắng, đèn đường vàng nhạt. Đâu đó trong thành phố này, có những vết nứt mà cô bắt đầu nhìn thấy, vết nứt để ký ức thật rò rỉ vào.
Cô không sợ.
Cô là người đã chết đang sống lại trong lời nói dối của người yêu cô. Và cô chọn ở đây. Không vì sợ không có nơi khác. Mà vì đây là nơi cô thấy mình thật nhất. Dù mình là giả.
Thật và giả, cuối cùng, không phải câu hỏi quan trọng nhất. Câu hỏi quan trọng nhất là: mình chọn gì khi biết sự thật?
Cô chọn ở đây.