Mỗi Khi Nói Dối, Tôi Có Thể Biến Nó Thành Sự Thật
Chương 57: Thành Nam Phản Bội
Chương 57

Thành Nam Phản Bội

Thành Nam bị bắt vào thứ ba, tuần 23, lúc bảy giờ sáng.

Hắn vừa mở cửa căn hộ tầng hai để đi mua cà phê. Hai người đứng ngoài, sơ mi đen dài tay, quần tối, giày da. Không phù hiệu, không thẻ tên, mặt trung tính. Kiểu mặt của người không cần giải thích mình là ai.

– Nguyễn Thành Nam?

– Ai?

– Đi với chúng tôi.

Không dùng từ "bắt." Không dùng từ "cảnh sát." Không giải thích. Chỉ mở rộng đường đi, một người phía trước, một người phía sau, và Thành Nam hiểu: hắn không có lựa chọn nào khác ngoài bước theo.

Xe bốn chỗ kính tối đậu dưới đường. Hắn ngồi giữa, hai đặc vụ hai bên. Mùi da ghế mới, máy lạnh mát quá mức, kiểu lạnh có chủ đích, lạnh để người bên trong không nghĩ nổi. Xe chạy qua thành phố lúc bảy giờ sáng, qua kẹt xe, qua người đi làm, qua quán cà phê mở cửa. Thành Nam nhìn ra ngoài kính. Một ông già đẩy xe bán bánh mì dừng ở ngã tư, mặt nhẫn nại, tay lau trán. Đời thường. Bên ngoài cửa kính tối, đời thường vẫn tiếp tục mà không cần biết hắn đang ở đâu.

Hắn có thể la lên, đập cửa, gọi cứu. Nhưng hắn biết: loại người này không bắt người ở nơi có nhân chứng trừ khi nhân chứng sẽ không nhớ.

Xe dừng trước tòa nhà cũ ở quận Ba. Không biển hiệu, tường xám, cửa sắt. Tầng hầm. Hành lang dài, đèn huỳnh quang, mùi ẩm. Phòng nhỏ, bàn, hai ghế, đèn trắng, tường trơn. Cửa đóng.

Thành Nam ngồi. Đợi lâu đến mức tiếng quạt thông gió trở thành nhịp thở của phòng.

Kỳ Sơn vào phòng mười phút sau.

Tóc ngắn hơn lần cuối Thành Nam thấy (ở sở cảnh sát, khi hắn và Khải Minh bị mời "xác minh"). Mặt gầy hơn, mắt trũng hơn, kiểu người thiếu ngủ nhiều tuần. Nhưng lưng vẫn thẳng, bước vẫn chắc, tay cầm một thùng giấy nhỏ.

– Nguyễn Thành Nam. Hai mươi hai tuổi. Đại học bỏ dở. Đang làm quán cà phê. Bạn thân Lâm Khải Minh từ cấp ba.

Kỳ Sơn đặt thùng lên bàn. Mở nắp. Bên trong: hồ sơ, ảnh, giấy in, USB.

– Anh biết Lâm Khải Minh có dị năng, Kỳ Sơn nói, giọng đều, không phải câu hỏi. Anh biết từ tối ở quán ốc hẻm Vạn Kiếp. Anh biết từ khi anh có hai bộ ký ức. Anh biết từ khi anh nhớ mình chết trên xe buýt tuyến năm mươi ba.

Thành Nam không đáp. Tim đập nhanh hơn, nhưng mặt giữ phẳng. Hắn học được điều đó từ Khải Minh: không bao giờ cho người khác thấy mình sợ.

Kỳ Sơn lấy từ thùng ra một tập giấy. Đặt trước Thành Nam.

– Đây là timeline của anh, ông nói. Phiên bản hiện tại.

Thành Nam nhìn xuống. Trang đầu: sơ yếu lý lịch, ảnh, ngày sinh, trường, nghề. Đúng. Mọi thứ đúng.

Kỳ Sơn đặt thêm một tập. Rồi thêm. Rồi thêm. Bốn tập, mỗi tập dày bằng ngón tay, mỗi tập có ảnh Thành Nam ở trang đầu, mỗi tập là một phiên bản khác.

– Bốn phiên bản, Kỳ Sơn nói. Bốn timeline mà anh từng sống. Trong phiên bản thứ hai, anh chết trên xe buýt. Phiên bản thứ ba, anh không bao giờ gặp Lâm Khải Minh, anh học kiến trúc, anh cưới vợ năm hai mươi lăm. Phiên bản thứ tư, anh sống ở Đà Lạt, không bao giờ rời.

Thành Nam nhìn bốn tập hồ sơ. Bốn cuộc đời. Bốn ông Thành Nam, mỗi người có mặt khác, cách sống khác, kết thúc khác.

Hắn lật trang. Phiên bản ba: kiến trúc, Đại học Bách Khoa, tốt nghiệp năm hai mươi ba, cưới vợ năm hai mươi lăm, vợ tên Ngọc Trâm, tóc ngang vai, cười hay nheo mắt. Hắn nhớ mùi giấy vẽ kỹ thuật, nhớ cảm giác thước kẻ chạm bàn tay lúc bốn giờ sáng, nhớ người phụ nữ ngủ nghiêng trên giường nhỏ trong căn hộ tập thể. Nhớ rõ đến mức hắn biết cô ấy dị ứng tôm, biết cô ấy hay gõ bút vào cằm khi nghĩ. Nhưng hắn chưa bao giờ gặp cô ấy. Ở timeline này, cô ấy có thể không tồn tại.

Phiên bản bốn: Đà Lạt, mưa, sương, con đường dốc qua nhà thờ. Hắn nhớ mùi thông ẩm buổi sáng, nhớ quán cà phê nhỏ hắn mở cùng một người bạn tên Quốc, nhớ tiếng chuông nhà thờ mỗi chiều sáu giờ. Cuộc đời bình yên đến mức nhạt, và chính cái nhạt đó khiến hắn đau. Vì nó thật. Hoặc đã từng thật, ở đâu đó, trong một phiên bản mà hắn sống mà không biết mình đang sống thay ai.

Và hắn nhớ thanh sắt xe buýt đập vào thái dương, nhớ máu ấm chảy qua lông mày, nhớ tối.

Hắn nhớ tất cả. Vì hắn đã sống tất cả.

– Anh biết vì sao có bốn phiên bản không? Kỳ Sơn hỏi.

Thành Nam biết. Vì mỗi lần Khải Minh nói dối, hiện thực sửa, và khi sửa đủ lớn, nó kéo mảnh từ timeline khác sang, và Thành Nam ở gần tâm chấn, nên hắn bị ảnh hưởng mạnh nhất. Mỗi lần sửa, hắn thêm một bộ ký ức, thêm một cuộc đời không phải của hắn, thêm một cái chết không xảy ra. Và hắn không chọn được bộ nào là thật.

– Chúng tôi có thể giúp anh, Kỳ Sơn nói. Ổn định. Chọn một phiên bản. Xóa phần còn lại. Anh sẽ chỉ có một cuộc đời, một bộ ký ức, một câu chuyện.

Im lặng. Đèn huỳnh quang vo vo. Thành Nam nghe rõ tiếng thở của chính mình, nghe rõ tiếng máy lạnh rì rì sau tường, nghe rõ từng giây trôi qua trong căn phòng không cửa sổ này. Ông Kỳ Sơn ngồi đối diện, kiên nhẫn, kiểu kiên nhẫn của người đã hỏi câu này nhiều lần và biết câu trả lời luôn giống nhau.

– Đổi lại cái gì? Thành Nam hỏi.

Kỳ Sơn nhìn hắn. Lâu.

– Lâm Khải Minh.

Hai ngày.

Thành Nam ở trong phòng hai ngày. Có giường gấp, có đèn tắt được, có cơm ba bữa đựng trong hộp xốp trắng, người mang vào không nói gì. Không có điện thoại, không có cửa sổ, không có âm thanh ngoài tiếng quạt thông gió và bước chân ngoài hành lang. Hắn không biết ngày hay đêm, chỉ đoán qua số lần đèn ngoài hành lang đổi từ sáng sang mờ.

Kỳ Sơn không quay lại. Không ai thẩm vấn thêm. Họ để hắn ngồi với bốn tập hồ sơ, bốn cuộc đời, và câu hỏi mà hắn đã biết trước câu trả lời từ phút đầu.

Nhưng biết không có nghĩa là chấp nhận.

Hắn đọc hồ sơ. Từng tập. Phiên bản hai: xe buýt, tuyến năm mươi ba, ghế sau gần cửa sổ. Phanh gấp, đầu đập thanh sắt, máu, tối. Hắn nhớ cảm giác đó, nhớ rõ, nhớ cả mùi kim loại ấm ở thái dương, nhớ cả giọng ai đó gọi "cứu, có người bị thương." Ký ức đó thật. Cái chết đó thật. Ở một timeline nào đó, hắn chết thật.

Nhưng ở đây hắn còn sống. Vì Khải Minh nói dối gì đó, ở đâu đó, và hiện thực sửa, và kéo hắn từ timeline chết sang timeline sống, và bây giờ hắn có bốn cuộc đời chồng lên nhau và hắn không biết cuộc nào là thật.

Hắn muốn một cuộc đời. Chỉ một. Không cần tốt, không cần hoàn hảo, chỉ cần một. Một bộ ký ức, một câu chuyện, một quá khứ duy nhất mà hắn biết là thật. Hắn không muốn nhớ mình chết. Hắn không muốn nhớ mình cưới vợ ở phiên bản khác rồi mất vợ khi hiện thực sửa. Hắn không muốn thức dậy mỗi sáng và phải chọn mình là ai.

Hắn nghĩ đến Khải Minh. Bạn thân từ cấp ba. Người duy nhất hắn gọi lúc hai giờ sáng khi ký ức lớp sáu trồi lên, khi hắn nhớ cảnh xe buýt mà hắn chưa bao giờ đi. Khải Minh nghe, im lặng, rồi nói: "Mày không điên, Nam. Tao biết." Và Thành Nam tin, không phải vì câu trả lời, mà vì giọng Khải Minh lúc đó giống giọng người đang giấu thứ gì đó nặng hơn cả điều hắn kể.

Nhưng bây giờ, trong phòng tầng hầm với bốn tập hồ sơ, Thành Nam nhìn bốn cuộc đời và hiểu: mỗi cuộc đời là một lần Khải Minh nói dối. Mỗi bộ ký ức chồng thêm là một lần hiện thực sửa, và hắn, ở gần tâm chấn, hứng trọn. Bạn thân không hại hắn. Bạn thân chỉ sống, chỉ dùng dị năng, chỉ nói dối. Và mỗi lời nói dối đó đẻ ra một Thành Nam mới ở đâu đó, rồi kéo mảnh ký ức sang.

Không ai có lỗi. Nhưng hắn vẫn muốn một cuộc đời.

Ngày thứ hai, chiều, Kỳ Sơn quay lại.

– Anh quyết định chưa?

Thành Nam nhìn ông. Nhìn lâu. Rồi nói:

– Tao chỉ muốn một cuộc đời duy nhất.

Kỳ Sơn gật. Đặt điện thoại lên bàn.

– Gọi cho hắn.

Khải Minh nhận cuộc gọi lúc bốn giờ chiều.

Hắn ngồi trên sàn căn hộ Nhược Vy, Mẫn Nhi vẽ cạnh, Nhược Vy viết ở bàn bếp. Điện thoại rung. Số Thành Nam. Số mà hắn gọi mười hai lần trong chín ngày qua, không ai bắt máy.

Hắn bắt máy.

– Mày.

Giọng Thành Nam. Giọng bình thường, không run, không gấp, không giấu. Giọng của người gọi điện bình thường cho bạn, hỏi thăm, hẹn gặp.

– Nam. Khải Minh nói. Mày ở đâu? Tao gọi hoài mày không bắt.

– Bận. Giọng Thành Nam đều. Bận chuyện riêng. Nghe nè, ra gặp tao đi. Có chuyện quan trọng.

– Chuyện gì?

– Gặp nói. Quán ốc Vạn Kiếp. Tối nay. Tám giờ.

Im lặng. Nhược Vy ngẩng lên khỏi sổ, nhìn hắn. Mắt cô sắc, mắt của người nhận ra có gì đó sai trước khi nó sai.

– Tám giờ, Khải Minh nói. Ừ.

Hắn tắt máy. Màn hình tối, mặt hắn phản chiếu trên kính, nhạt, mép hơi mờ ở phía trái. Hắn không biết mình trông như thế nào trong mắt Thành Nam nữa. Ở đầu dây, giọng bạn thân bình thường, nhưng cái bình thường đó giả.

Hắn nhìn Nhược Vy.

– Thành Nam, hắn nói. Gọi hẹn gặp. Quán ốc Vạn Kiếp. Tối nay.

Nhược Vy nhìn hắn.

– Chín ngày không liên lạc, cô nói. Rồi gọi đột ngột. Hẹn ở quán quen, chỗ công khai, buổi tối.

– Cô nghĩ gì?

– Tôi nghĩ Cục bắt Thành Nam từ lâu rồi. Nhược Vy đóng sổ. Và cuộc gọi này không phải của Thành Nam. Đó là cuộc gọi của Cục dùng Thành Nam.

Khải Minh nhìn cô. Rồi nhìn điện thoại trong tay. Rồi nhìn Mẫn Nhi, đang vẽ, mắt nhìn xuống giấy, tai nghe.

Hắn biết Nhược Vy nói đúng. Chín ngày im lặng, rồi đột ngột gọi, giọng bình thường quá mức, hẹn ở quán quen, chỗ dễ theo dõi. Mọi dấu hiệu đều chỉ về một hướng.

Nhưng giọng Thành Nam ở đầu dây. Giọng của bạn thân từ cấp ba. Giọng của người từng khóc hỏi "Tại sao tao có hai ký ức?" Giọng của người biết Khải Minh từ trước khi có dị năng, trước khi có lời nói dối, trước mọi thứ.

– Tao đi, Khải Minh nói.

– Anh biết đó là bẫy.

– Tao biết. Nhưng đó là Thành Nam.

Nhược Vy nhìn hắn. Mắt cô không giận, không sợ, không ngạc nhiên. Mắt của người hiểu rằng có những quyết định không dựa trên logic, và có những mối liên kết mà dù mất cảm xúc yêu, dù mất ký ức, dù cơ thể đang mờ dần, vẫn không bỏ được.

– Tôi đi cùng, cô nói.

– Không.

– Tôi đi cùng, cô nói lại, giọng không đổi. Và tôi đứng xa. Anh không biết tôi ở đâu. Nhưng tôi ở đó.

Khải Minh nhìn cô. Rồi gật.

Mẫn Nhi ngẩng lên.

– Anh cẩn thận, cô bé nói. Giọng nhỏ, nhưng rõ, kiểu giọng của người đã quen với việc nói lời cuối trước khi ai đó bước ra cửa.

Hắn nhìn em gái. Gật.

– Anh về.

Cô bé nhìn hắn. Mắt cô bé không tin. Nhưng cô bé gật, rồi quay lại bức vẽ, cầm bút chì lên, tay trái che nửa tờ giấy như giấu thứ gì đó chưa muốn ai thấy.

Ngoài cửa sổ, chiều muộn, nắng nhạt, trời đang chuyển mây. Khải Minh đi đến tủ, lấy mũ, lấy áo khoác mỏng. Tay phải hắn run nhẹ khi kéo dây khóa, ngón giữa vẫn hơi co vào lòng bàn tay theo thói quen cũ, thói quen từ lúc nắm tay một người mà bây giờ hắn không còn biết vì sao mình từng nắm.

Hắn mở cửa. Hành lang chung cư chiều muộn, ánh sáng xám, mùi cơm ai đó nấu từ căn bên cạnh. Hắn bước ra, và nghĩ: ở trụ sở Cục quận Ba, trong phòng đèn huỳnh quang, Thành Nam đang ngồi cạnh Kỳ Sơn, mắt nhìn sang bên phải, nơi đặc vụ đang chờ. Và bạn thân từ cấp ba đang nghĩ điều duy nhất mà một người có bốn cuộc đời có thể nghĩ: Tao chỉ muốn một.

Khải Minh bước xuống cầu thang. Không quay lại.

Ch.57/81
2.313 từ