Mỗi Khi Nói Dối, Tôi Có Thể Biến Nó Thành Sự Thật
Chương 30: Cha Tôi Là Ai?
Chương 30

Cha Tôi Là Ai?

Nhóm chuyển đến nơi ẩn náu thứ hai trong ba ngày.

Lần này Nhược Vy tìm được phòng trên tầng năm một tòa nhà cũ ở Phú Nhuận, gần khu chợ chiều, cầu thang xoắn ốc, tường bong sơn. Chủ nhà cho thuê ngắn hạn, không hỏi giấy tờ, nhận tiền mặt. Nhược Vy trả trước hai tuần.

Phòng nhỏ, cửa sổ nhìn ra mái tôn nhà đối diện, quạt trần quay chậm, giường đơn, chiếu trải sàn. Thành Nam và Mẫn Nhi ngủ dưới sàn. Nhược Vy ngồi bàn ghi chép. Khải Minh nằm trên giường, mắt mở, nhìn trần.

Hắn không ngủ được từ sáng. Tờ giấy khai sinh viết tay vẫn trong sổ, kẹp giữa trang ghi chép tuần 11 và tuần 12. Hắn đã đọc hai lần. Chữ bà Sương rõ ràng, nét chắc, bút bi đen. Tên cha: Bạch Dữ. Hai chữ, không mờ, không nhòe.

Nhưng Nhược Vy nói đúng. Viết tay giữ chữ, không giữ sự thật. Nếu bà Sương chép từ ký ức đã bị sửa, thì tờ giấy chỉ là lời nói dối được bảo quản tốt.

Câu hỏi không phải Bạch Dữ có phải cha hắn hay không. Câu hỏi là: có cách nào biết không.

---

Bạch Dữ đến lúc chín giờ tối.

Không gõ cửa. Cửa mở, hắn bước vào, như người trở về phòng mình. Tay cầm túi nhựa, bên trong hai hộp cơm, chai nước. Đặt lên bàn, nhìn quanh phòng, gật nhẹ với Nhược Vy, rồi ngồi xuống ghế duy nhất.

Thành Nam đứng dậy, lùi một bước, lưng tựa tường. Mẫn Nhi ngồi yên trên chiếu, gối thỏ trên đùi, mắt nhìn Bạch Dữ, không sợ, không gần.

Nhược Vy đóng sổ, đặt bút xuống, nhìn Bạch Dữ.

– Ông tìm được chúng tôi nhanh.

– Ta nói rồi. Ta không tìm theo dấu vết.

– Ông mang cơm đến, Nhược Vy nói, giọng phẳng. Như người thân.

Bạch Dữ nhìn cô, ba giây, rồi nhìn Khải Minh.

– Cậu có câu hỏi.

Khải Minh ngồi dậy trên giường. Chân đặt xuống sàn, dép nhựa, gạch lạnh. Hắn nhìn Bạch Dữ. Áo sơ mi trắng, giống hôm qua, tóc bạc, mắt bình tĩnh. Khuôn mặt không giống hắn, hoặc giống, ở những chỗ hắn không muốn nhìn: đường hàm, cách mắt nheo khi im lặng, tay đặt trên đùi ngón tay thẳng.

– Ông có phải cha tôi không?

Câu hỏi rơi vào phòng. Quạt trần quay. Tiếng chợ chiều đã tắt, chỉ còn tiếng xe máy xa, tiếng tivi nhà ai dưới tầng.

Bạch Dữ không trả lời ngay. Hắn nhìn Khải Minh, lâu, không phải đánh giá, mà gần với sự cân nhắc, kiểu người đang chọn giữa hai phiên bản của sự thật.

– Tại sao cậu hỏi?

– Vì bà Sương ghi tôi là con ông. Vì ông Tư nói tôi là "người thứ hai ông tạo ra." Vì giấy khai sinh viết tay ghi tên cha là Bạch Dữ.

– Cậu tin những thứ đó?

– Tôi không biết. Nhược Vy nói bà Sương có thể nhớ sai, hoặc nhớ thứ ông muốn bà nhớ. Viết tay giữ chữ, không giữ sự thật nếu nguồn đã bị sửa.

Bạch Dữ gật, nhẹ. Không phải đồng ý, mà ghi nhận.

– Cô ấy đúng. Bà Sương nhớ giỏi, nhưng bà nhớ cái ta để cho bà nhớ. Ta không sửa ký ức bà, nhưng ta sửa thực tại xung quanh bà, và bà nhớ thực tại đã sửa. Khác nhau ở chỗ nào, cậu hiểu không?

Khải Minh im lặng. Hiểu. Bạch Dữ không đụng vào đầu bà Sương, nhưng đổi thế giới bà Sương nhìn thấy, và bà ghi lại thế giới đã đổi, tin rằng đó là sự thật. Viết tay giữ chữ, nhưng chữ phản ánh thế giới giả.

– Vậy ông không phải cha tôi.

– Ta không nói vậy.

– Vậy ông là cha tôi.

– Ta cũng không nói vậy.

Im lặng. Thành Nam nhìn qua nhìn lại giữa hai người, mặt trắng, không nói. Nhược Vy mở sổ, ghi, bút bi di trên giấy, chữ nhỏ.

Bạch Dữ nghiêng người về phía trước, khuỷu tay đặt trên đầu gối, hai tay chắp lại.

– Câu hỏi của cậu sai. Cậu hỏi "ông có phải cha tôi không" như thể câu trả lời là có hoặc không. Nhưng trong thế giới này, trong thế giới đã qua bảy, tám, mười lần sửa, "cha" không còn là khái niệm đơn giản. Ở timeline nào? Phiên bản nào? Trước hay sau lần sửa thứ mấy?

Hắn ngừng. Mắt nhìn Khải Minh, và lần đầu tiên, Khải Minh thấy trong mắt Bạch Dữ thứ gì đó không phải bình tĩnh. Không phải buồn, không phải hối hận. Gần hơn với sự mệt mỏi, kiểu người đã mang một thứ quá nặng quá lâu.

– Nếu ta nói ta là cha cậu, Bạch Dữ nói chậm, ngày mai cậu sẽ tin hay thế giới sẽ tin?

Câu hỏi treo trong phòng. Khải Minh nghe, và hiểu, không phải bằng lý trí mà bằng bản năng của Người Nói Dối: nếu Bạch Dữ nói "ta là cha cậu," câu đó có thể trở thành sự thật. Không phải vì nó đúng, mà vì lời nói dối của Bạch Dữ đủ mạnh để viết lại hiện thực, kể cả giấy khai sinh, kể cả ký ức, kể cả xương máu.

Hắn không trả lời vì hắn không biết. Hoặc hắn biết, nhưng nếu hắn nói, câu trả lời sẽ trở thành sự thật, và sự thật đó sẽ thay thế phiên bản gốc, và không ai, kể cả hắn, sẽ biết phiên bản nào có trước.

– Ông đang nói rằng chính ông cũng không biết, Khải Minh nói.

– Ta đang nói rằng ở cấp độ của ta, biết và nói không thể tách rời. Khi ta nói, thế giới nghe. Và khi thế giới nghe, nó sửa. Nên ta phải rất cẩn thận với những gì ta nói, đặc biệt là về cậu.

– Đặc biệt là về tôi.

– Vì cậu cũng là Người Nói Dối. Nếu ta nói dối về cậu, và cậu tin lời nói dối đó, rồi cậu nói dối dựa trên nó, hai lớp chồng lên nhau, hiện thực rách ở chỗ hai lời nói dối va nhau. Ta đã thấy chuyện đó xảy ra. Với người thứ ba.

– Ai?

– Không còn tồn tại để nhắc đến.

Bạch Dữ đứng dậy. Lấy túi nhựa, đặt hai hộp cơm trước mặt Mẫn Nhi và Thành Nam. Mẫn Nhi nhìn hộp cơm, nhìn Bạch Dữ, rồi nhìn Khải Minh. Khải Minh gật nhẹ. Cô bé mở hộp, ăn, chậm.

Bạch Dữ đi ra cửa. Dừng lại, tay trên nắm cửa.

– Có một thứ ta có thể nói mà không làm hiện thực sửa. Một thứ đúng ở mọi phiên bản, mọi timeline, trước và sau mỗi lần sửa.

Hắn quay lại. Nhìn Khải Minh.

– Ta tạo ra cậu. Bằng cách nào, có chủ ý hay không, cha hay không cha, đó là chuyện của ngôn ngữ. Nhưng cậu tồn tại vì ta. Và ta chịu trách nhiệm cho điều đó.

Rồi đi. Cửa đóng, tiếng bước chân trên cầu thang xoắn ốc, nhẹ, đều, rồi tắt.

---

Đêm đó Khải Minh không ngủ.

Hắn nằm trên giường, mắt mở, trần nhà vàng ệch dưới ánh đèn đường lọt qua cửa sổ. Thành Nam ngáy nhẹ dưới sàn. Mẫn Nhi nằm cuộn, gối thỏ kê đầu, thở đều. Nhược Vy ghi chép đến mười hai giờ rồi đóng sổ, kéo chăn, nằm nghiêng, lưng quay ra.

Hắn nghĩ về câu hỏi của Bạch Dữ. "Ngày mai cậu sẽ tin hay thế giới sẽ tin?" Không phải câu hỏi. Là cảnh báo. Bạch Dữ đang nói: nếu ta trả lời, câu trả lời sẽ trở thành hiện thực, và cậu sẽ không bao giờ biết nó có đúng từ đầu hay không.

Tao không biết ông là ai. Tao không biết tao là ai. Tao chỉ biết mỗi lần có người nói dối, thế giới mất thêm một mảnh thật.

Hắn lấy sổ, lật đến trang kẹp tờ giấy khai sinh viết tay. Nhìn. Tên cha: Bạch Dữ. Hai chữ. Bút bi đen, giấy vàng. Bà Sương viết. Bà Sương nhớ thế giới đã sửa, và ghi lại, và chữ trên giấy không thay đổi, nhưng thế giới bà nhìn thấy để ghi có thể không phải thế giới gốc.

Hắn gấp giấy, cất vào sổ, đặt sổ lên ngực.

Ba giờ sáng. Bốn giờ. Tiếng gà ở đâu, xa, rồi tiếng xe rác, rồi tiếng hàng rong đầu tiên. Hắn nhắm mắt, không ngủ, chỉ nằm trong bóng tối và nghe thế giới bên ngoài tỉnh dậy.

---

Sáng.

Nhược Vy dậy trước, đi mua cà phê, sữa hộp, bánh mì. Mẫn Nhi ngồi gấp chăn, tóc rối, mắt ngái. Thành Nam rửa mặt, nước bồn chảy, tiếng xối.

Khải Minh ngồi dậy. Sổ vẫn trên ngực. Hắn mở, lấy tờ giấy khai sinh viết tay ra, nhìn lại. Không thay đổi. Tên cha: Bạch Dữ. Chữ bà Sương.

Hắn gấp lại, nhét vào túi áo, rồi lấy điện thoại. Không nhắn tin ai, không gọi ai. Hắn mở trình duyệt, gõ: "tra cứu giấy khai sinh trực tuyến."

Trang Sở Tư pháp TP.HCM. Hắn nhập tên, ngày sinh, mã số. Hệ thống tải, chậm, vòng tròn xoay. Hắn nhìn màn hình, tim không đập nhanh hơn, tay không run.

Kết quả hiện ra.

Giấy khai sinh số 2847/ĐKKS. Họ tên: Lâm Khải Minh. Giới tính: Nam. Ngày sinh: 15/08/2002. Nơi sinh: Bệnh viện Từ Dũ, TP.HCM. Dân tộc: Kinh. Quốc tịch: Việt Nam.

Tên mẹ: Lâm Thị Hương.

Tên cha:

Bạch Dữ.

Hắn nhìn. Nhìn lại. Lần ba. Tên cha: Bạch Dữ. Trên hệ thống. Trên giấy khai sinh chính thức. Không phải bản viết tay của bà Sương, mà bản số, trong cơ sở dữ liệu Sở Tư pháp, con dấu đỏ, mã vạch, ngày đăng ký.

Hôm qua, tên cha để trống. Hắn đã kiểm tra nhiều lần trước đó, mỗi lần đều giống nhau: tên cha để trống, luôn để trống, từ lúc hắn biết đọc giấy tờ. Giờ không trống nữa.

Hắn đặt điện thoại xuống. Nhìn ra cửa sổ. Mái tôn, dây điện, trời xám sáng, tiếng chợ bắt đầu dưới tầng. Thế giới bình thường. Thế giới vừa sửa xong.

Hắn không nói hắn là cha tao. Hắn hỏi: "Nếu ta nói ta là cha cậu, ngày mai cậu sẽ tin hay thế giới sẽ tin?" Và hắn không nói. Nhưng hiện thực vẫn sửa.

Hoặc hắn nói. Và câu hỏi chính là lời nói dối. "Nếu ta nói", hắn đã nói, chỉ gói trong giả thuyết, và giả thuyết đó đủ mạnh để hiện thực xử lý như lời nói dối thật.

Nhược Vy trở về, đặt cà phê lên bàn. Nhìn mặt Khải Minh. Dừng.

– Gì?

Hắn đưa điện thoại cho cô. Nhược Vy nhìn màn hình. Đọc. Mắt cô dừng ở dòng "Tên cha." Cô đặt điện thoại xuống, chậm, rồi ngồi, rồi mở sổ, rồi viết, ba dòng, nhanh. Gấp sổ.

– Hắn nói khi nào? cô hỏi, giọng thấp.

– Tối qua. Hắn không nói hắn là cha tôi. Hắn hỏi: "Nếu ta nói ta là cha cậu, ngày mai cậu sẽ tin hay thế giới sẽ tin?"

– Câu hỏi giả thuyết.

– Giả thuyết đủ gần với lời khẳng định để hiện thực không phân biệt được.

Nhược Vy nhìn hắn. Ba giây. Bốn.

– Hoặc hắn đúng là cha anh, và hiện thực chỉ cập nhật thứ đã đúng sẵn.

– Hoặc hắn nói dối và hiện thực vừa viết lại quá khứ tôi.

– Hoặc cả hai. Cả hai đúng cùng lúc.

Im lặng. Thành Nam đứng sau lưng, tay cầm khăn mặt, nước nhỏ xuống sàn.

– Giấy khai sinh mày đổi à? Thành Nam hỏi.

– Ừ. Tên cha: Bạch Dữ.

Thành Nam nhìn hắn. Rồi nhìn Nhược Vy. Rồi nhìn Mẫn Nhi, đang ngồi trên chiếu, gối thỏ trên đùi, mắt nhìn cửa sổ.

– Tức là... mày có cha. Thành Nam nói, chậm, giọng cố bình thường.

– Tức là giấy tờ ghi tao có cha. Chưa chắc đó là sự thật.

– Nhưng cũng chưa chắc là nói dối.

Khải Minh không trả lời. Hắn lấy cà phê, uống, đắng, nóng. Nhìn điện thoại trên bàn, màn hình tối, giấy khai sinh mới phản chiếu trong bóng tối.

Mẫn Nhi đi từ chiếu đến bàn. Cô bé nhìn điện thoại, rồi nhìn Khải Minh, rồi nói, nhỏ:

– Anh, nếu ông ấy là cha, tức là ông ấy cũng là cha em.

Khải Minh nhìn cô bé. Lần đầu nghĩ đến điều đó. Nếu Bạch Dữ là cha hắn, và Mẫn Nhi là em gái hắn, thì Bạch Dữ cũng là cha Mẫn Nhi. Người xóa cả thành phố khỏi ngôn ngữ là cha của đứa bé hắn từng xóa khỏi hiện thực.

Gia đình. Người tạo ra lời nói dối, người được tạo ra bởi lời nói dối, và đứa trẻ bị lời nói dối lấy đi.

Hắn không nói gì. Chỉ đặt tay lên đầu Mẫn Nhi, nhẹ, rồi buông.

Nhược Vy đứng dậy, nhìn ra cửa sổ, đếm mái tôn, dây phơi, xe đỗ. Kiểm tra. Rồi quay lại.

– Anh ghi lại. Mọi thứ Bạch Dữ nói tối qua. Từng câu. Tôi cần so sánh với ghi chép sáng qua.

– Tôi nhớ.

– Ghi ra. Viết tay. Ký ức thay đổi, giấy không đổi.

Khải Minh mở sổ. Viết. Bút bi xanh, chữ nhỏ, nhanh. Từng câu Bạch Dữ nói: "Tại sao cậu hỏi?" "Ta không nói vậy." "Câu hỏi của cậu sai." "Nếu ta nói ta là cha cậu, ngày mai cậu sẽ tin hay thế giới sẽ tin?" "Ta tạo ra cậu."

Hắn viết xong, đóng sổ. Ngoài cửa sổ, trời đã sáng hẳn. Tiếng chợ rõ, tiếng người gọi nhau, tiếng dao chặt thịt trên thớt gỗ, tiếng xe ba gác chở rau. Thế giới vừa được sửa thêm một lần nữa, và không ai biết, và mọi thứ vẫn bình thường, và giấy khai sinh của hắn giờ có tên cha.

Bạch Dữ.

Mực chưa ráo trong cơ sở dữ liệu. Chữ đã khô trên giấy bà Sương. Và ở đâu đó giữa hai phiên bản đó, sự thật nằm, hoặc không nằm, và Khải Minh chưa biết cách phân biệt.

Ch.30/81
2.440 từ