Mỗi Khi Nói Dối, Tôi Có Thể Biến Nó Thành Sự Thật
Chương 36: Vụ Án Sống Lại
Chương 36

Vụ Án Sống Lại

Nhược Vy vào nhà xác lúc bốn giờ chiều.

Bệnh viện Nhân dân Gia Định, tầng hầm, hành lang dài, đèn huỳnh quang, mùi formalin. Cô đi qua cổng bằng thẻ phóng viên và một cú gọi cho Tuấn, kỹ thuật viên pháp y cô từng phỏng vấn hai năm trước cho bài viết về hệ thống nhận dạng tử thi. Tuấn nhớ cô, không hỏi nhiều, mở cửa phòng lạnh, nói: "Chị có mười phút."

Phòng lạnh: bốn ngăn, thép, đèn trắng, nhiệt kế trên tường ghi mười hai độ. Ba ngăn đóng. Ngăn thứ hai mở, Tuấn kéo khay ra, bạt trắng phủ, mùi hóa chất đậm.

– Trần Đức Vĩnh, Tuấn nói. Vụ cầu Bình Lợi. Chị muốn xem?

Nhược Vy gật. Tuấn kéo bạt xuống, đến ngực.

Mặt nạn nhân. Thanh tú, tóc ngắn, da xám dưới đèn trắng. Mắt nhắm, miệng khép, không biểu cảm. Không đau đớn, không sợ hãi. Như ngủ, hoặc như chưa bao giờ sống.

Nhược Vy nhìn. Nhìn lâu. Tay cô siết quai túi đeo chéo, ngón trắng bệch, nhưng mặt không đổi.

Đó không phải anh Vĩnh. Không đúng khuôn mặt anh trai cô nhớ: mắt hẹp hơn, mũi thấp hơn, cằm vuông hơn. Anh Vĩnh có nốt ruồi dưới mắt trái, người này không có. Anh Vĩnh mặt rộng, trán cao, giống bố. Người này mặt dài, trán hẹp, không giống ai cô biết.

Nhưng ở chỗ cổ, phía dưới tai phải, có một vết sẹo nhỏ, mờ, hình lưỡi liềm. Nhược Vy nhìn vết sẹo, và trong ngực cô, thứ gì đó siết lại.

Anh Vĩnh có vết sẹo đó. Bảy tuổi, ngã xe đạp ở Vũng Tàu, cạnh va vào dây thép gai, mẹ bế đi khâu ba mũi. Cô bốn tuổi, đứng ngoài phòng y tế, khóc to hơn anh.

Vết sẹo đúng vị trí. Đúng hình dạng. Trên khuôn mặt sai.

– Chị ổn không? Tuấn hỏi.

– Ổn.

Nhược Vy lấy sổ, ghi: *Mặt không giống anh Vĩnh. Nhưng vết sẹo dưới tai phải giống. Ký ức gán vào cơ thể khác, nhưng vết sẹo đi theo ký ức, không theo cơ thể.*

Cô ghi xong, nhìn lại nạn nhân. Và dừng.

Mắt anh ta mở.

Không phải từ từ, không phải chớp rồi mở. Mắt nhắm, rồi mắt mở, như ai bật công tắc. Đồng tử giãn, nhìn lên trần, không nhìn ai, không thấy gì.

Nhược Vy lùi một bước. Tuấn quay lại, miệng mở, tay giơ lên.

– Cái...

Nạn nhân ngồi dậy. Chậm, cơ thể cứng, tay chống trên thép, đầu nghiêng, mắt vẫn nhìn trần. Rồi mắt dời xuống, nhìn Nhược Vy, nhìn lâu, không chớp.

Tuấn lùi đến tường, lưng đập vào kệ, chai hóa chất rung. Anh ta nói gì đó, không rõ, có thể là chửi thề, có thể là tên thánh.

– Chị... chị ra đi, Tuấn nói, giọng run. Tôi gọi bác sĩ.

Nhược Vy không lùi. Cô đứng yên, sổ trong tay, bút trong tay kia, và nhìn người đàn ông vừa ngồi dậy trên khay thép trong phòng lạnh mười hai độ.

Anh ta nhìn cô. Rồi mở miệng. Giọng khàn, chậm, từng từ rời ra, như người lâu không nói:

– Lạnh.

Nhược Vy không trả lời. Cô nhìn vết sẹo dưới tai phải anh ta, nhìn mắt anh ta, tìm thứ gì đó quen thuộc. Mắt nạn nhân nâu, hơi xếch, không giống mắt anh Vĩnh. Nhưng cách anh ta nghiêng đầu, hơi sang trái, cằm hơi ngẩng, giống. Giống cách anh Vĩnh nghiêng đầu khi nghe cô nói.

– Anh biết tên mình không? cô hỏi.

– Vĩnh. Trần Đức Vĩnh. Anh ta nói, rồi dừng. Rồi lắc đầu. Không phải. Tôi không biết. Tên đó có trong túi tôi nhưng tôi không biết nó có phải tên tôi.

– Anh nhớ gì?

– Biển. Mùi cá. Ai đó chạy phía sau. Nhỏ hơn tôi. Gọi... gọi gì đó. Không nghe rõ.

Nhược Vy siết bút, mạnh, nhựa kêu nhẹ.

– Anh có nhớ ai đó gọi "anh ơi chờ em" không?

Anh ta nhìn cô. Mắt thay đổi, không nhiều, nhưng đủ: đồng tử co, mày nhíu, miệng mấp máy. Như cơ thể nhận ra thứ mà não chưa xử lý.

– Tôi không... Anh ta dừng. Rồi nói, chậm, giọng khác hơn, trầm hơn, mệt hơn. Tôi nhớ mình từng là anh trai của cô ấy. Nhưng tôi không biết cô ấy là ai.

Nhược Vy ghi vào sổ, chữ run, lần đầu kể từ khi cô bắt đầu ghi chép: *Nạn nhân tỉnh, nói, nhớ "từng là anh trai của cô ấy." Không nhớ "cô ấy" là ai. Vết sẹo tai phải = sẹo anh Vĩnh.*

Tuấn đứng ở góc phòng, lưng tựa tường, mặt trắng bệch, tay run. Anh ta nhìn nạn nhân, nhìn Nhược Vy, nhìn cửa.

– Tôi cần gọi bác sĩ, Tuấn nói.

– Đợi. Hai phút.

Nhược Vy nhìn nạn nhân. Anh ta ngồi trên khay thép, hai tay chống, chân buông, đầu nghiêng. Da xám, môi tái, nhưng mắt sống, mắt đang nhìn, đang nghĩ, đang cố hiểu.

– Anh có biết chuyện gì xảy ra với mình không?

– Tôi chết. Dưới cầu. Ai đó đánh tôi. Rồi tối. Rồi lạnh. Rồi lại sáng. Rồi lại tối. Tôi không biết mình sống hay chết.

– Anh đang sống, Nhược Vy nói, giọng phẳng, kiểm soát.

– Bao lâu?

– Tôi không biết.

Anh ta nhìn cô. Lâu. Rồi nghiêng đầu, sang trái, cằm ngẩng, và cô thấy anh Vĩnh trong cử chỉ đó, rõ đến đau, rõ đến mức cô phải quay mặt đi một giây trước khi quay lại.

– Cô... quen tôi? anh ta hỏi.

– Tôi không biết.

– Tôi nhớ mùi biển. Tôi nhớ ai đó chạy phía sau. Tôi nhớ mình là anh trai. Nhưng tôi không có mặt đúng. Tôi nhìn trong... trong thép đó, anh ta chỉ vào khay thép phản chiếu mờ, mặt tôi không giống người tôi nhớ mình là.

– Mặt anh thuộc về người khác. Ký ức anh thuộc về người khác. Hiện thực lắp ráp anh từ hai nguồn khác nhau.

Anh ta im lặng. Nhìn tay mình, lật, nhìn lòng bàn tay, nhìn mu tay. Tay người lạ. Cơ thể người lạ, mang ký ức không phải của mình, chết cái chết không phải của mình.

– Vậy tôi là ai?

Nhược Vy không trả lời. Cô đóng sổ. Nhìn anh ta, ba giây, bốn, rồi nói:

– Tôi sẽ quay lại.

Cô quay người, đi ra cửa, tiếng giày trên gạch, nhanh. Tuấn đuổi theo, nói gì đó, cô không nghe, hoặc nghe mà không đáp. Hành lang dài, đèn huỳnh quang, mùi formalin, rồi cầu thang, rồi ánh sáng chiều, rồi đường phố, rồi xe máy, rồi tiếng còi.

Cô đứng ở bãi xe bệnh viện, tay trên yên xe, mũ bảo hiểm trong tay kia. Đứng một phút. Hai. Rồi đội mũ, nổ máy, đi.

Không khóc. Ghi vào sổ trước khi đi, một dòng, ở đèn đỏ, bút bi trên giấy, chữ nhỏ: *Anh ta mờ dần khi tôi ra cửa. Lần sau đến sớm hơn.*

Ch.36/81
1.205 từ