Không Được Nói Dối Về Cái Chết
Khải Minh ngồi trên sàn, lưng tựa giường, sổ mở trên đùi. Đèn đường chiếu vào phòng, vàng nhạt, đủ để đọc nếu nghiêng sổ. Hắn không bật đèn.
Trang trước mặt hắn, dòng cuối: *Không nói dối. Không sửa. Không phủ nhận. Tìm cách khác mà không dùng dị năng.*
Hắn gạch chân hai lần. Rồi lật trang. Trang mới, trắng, ánh vàng từ ngoài cửa sổ phủ lên giấy, nhìn như giấy cũ.
Hắn viết:
*Nạn nhân tỉnh mỗi ngày vài giờ. Mỗi ngày ngắn hơn ngày trước. Nhược Vy nói anh ta gọi cô ấy "em" trước khi tắt. Ký ức anh Vĩnh sống trong cơ thể người lạ, và ký ức đó nhớ em gái mình, nhớ biển, nhớ mùi cá, nhớ "anh ơi chờ em."*
*Tao tạo ra anh ta. Một câu nói dối trong hẻm cụt, một phản xạ hoảng loạn, và hiện thực lắp ráp một con người từ ký ức người chết và cơ thể vô danh. Anh ta không được chọn sống. Anh ta không được chọn chết. Anh ta ở giữa, mở mắt rồi nhắm, ngồi dậy rồi nằm, nói rồi im, và mỗi chu kỳ ngắn hơn, mỗi lần tỉnh lại mờ hơn lần trước.*
*Và nếu tao nói dối xóa vụ án, anh ta sẽ không ở giữa nữa. Anh ta sẽ không có. Ký ức anh Vĩnh sẽ bị cuốn về kho chứa của thực tại, và Nhược Vy sẽ quên anh trai mình.*
Hắn dừng. Bút trên giấy, không ấn xuống, đầu bút bi chạm mặt giấy nhẹ, để lại một chấm nhỏ.
*Lời nói dối về cái chết tạo ra người chết. Người chết không thể bị xóa bằng lời nói dối khác, chỉ bị biến thành thứ khác: không chết, không sống, không có. Và cái "không có" đó tàn nhẫn hơn cái chết, vì người chết ít nhất còn được nhớ.*
Hắn nhìn ra cửa sổ. Đường phố vắng, hai giờ sáng, tiếng xe máy thỉnh thoảng, đèn đường nhấp nháy ở ngã ba. Nhược Vy ngủ ở bàn, tóc ngắn phủ cánh tay, thở đều. Thành Nam nằm ở góc phòng, chân co, mền kéo đến ngực. Mẫn Nhi ngồi trên chiếu, mắt nhắm, gối thỏ trên đùi, nhưng Khải Minh biết cô bé không ngủ, vì cô bé không bao giờ ngủ, chỉ đóng mắt và nghe.
Hắn lật trang. Viết, chữ lớn hơn bình thường, mỗi nét rõ ràng:
*LUẬT CẤM SỐ 1: Không bao giờ nói dối về cái chết.*
Rồi dừng. Nhìn dòng chữ. Gạch chân. Gạch chân lần nữa. Rồi viết thêm:
*Lý do: Nói dối về cái chết tạo ra nạn nhân. Nạn nhân mang ký ức người thật. Xóa nạn nhân xóa ký ức đó. Ký ức là bằng chứng duy nhất chứng minh một người từng tồn tại. Xóa ký ức là giết người lần hai, lần này giết luôn cả dấu vết.*
*Và: mỗi lời nói dối về cái chết buộc hiện thực phải tạo một lịch sử chết hoàn chỉnh, bao gồm cơ thể, bằng chứng, nhân chứng, ký ức. Lịch sử đó, một khi tạo ra, tự hoàn thiện theo quy luật riêng. Không kiểm soát được. Không thu hồi được.*
*Đây là khế ước. Tao ký với tao. Không có người chứng, không có chế tài. Chỉ có lời hứa của người đã phá quá nhiều lời hứa. Nhưng lời hứa này, tao giữ, vì nếu tao phá, cái giá không phải tao trả, mà Nhược Vy trả, và cô ấy đã trả đủ rồi.*
Hắn đóng sổ. Đặt bút xuống. Ngồi yên, lưng thẳng, hít thở, đếm: một, hai, ba, bốn, năm.
Mẫn Nhi mở mắt.
– Anh viết gì?
– Luật. Cho chính anh.
– Anh tự đặt luật?
– Không ai đặt cho tao, nên tao tự đặt.
Mẫn Nhi nghiêng đầu, nhìn hắn trong bóng tối, mắt lớn, trong.
– Anh có giữ được không?
Câu hỏi nhẹ, nhưng sắc, và Khải Minh không trả lời ngay. Hắn nhìn cô bé, nhìn gối thỏ trên đùi cô bé, nhìn bóng cô bé trên tường, mờ, gần như không có, vì Mẫn Nhi không phải người bình thường, cô bé là sản phẩm của lời nói dối cũ, mười năm trước, và bóng cô bé luôn nhạt hơn bóng người thật.
– Không biết. Nhưng nếu không giữ được, tao sẽ biết mình đã thua.
Mẫn Nhi gật nhẹ. Rồi nhắm mắt lại, nghiêng đầu, tựa vào tường.
---
Sáng. Bảy giờ. Nhược Vy ngồi dậy, xoay cổ, đau vai. Ngủ ở bàn suốt đêm, cánh tay kê đầu, tóc rối một bên. Cô đi rửa mặt, nước chảy lâu, rồi tắt, rồi trở lại, ngồi, mở sổ.
– Anh thức cả đêm?
– Ừ.
– Viết gì?
Khải Minh đẩy sổ về phía cô. Nhược Vy đọc, chậm, từng dòng. Đến dòng luật cấm, cô dừng. Nhìn hắn.
– Anh tự đặt luật.
– Đúng.
– Tại sao?
– Vì nếu tao không tự cấm, sẽ có lúc tao nói dối về cái chết lần nữa. Trong hoảng loạn, trong sợ hãi, trong tức giận. Lần trước tao nói "tôi từng giết người" vì bị dồn. Nếu bị dồn lần nữa, tao không chắc miệng tao sẽ nói gì.
Nhược Vy nhìn hắn. Mắt cô sắc, mệt, quầng thâm đậm, nhưng không mềm, không đồng cảm. Cô nhìn hắn kiểu phóng viên nhìn nhân chứng: đánh giá, cân nhắc, tìm chỗ không khớp.
– Luật tự đặt chỉ mạnh bằng người đặt. Anh phá luật nhiều hơn giữ.
– Tôi biết.
– Vậy cái gì khiến lần này khác?
Im lặng. Tiếng xe máy ngoài đường, tiếng quạt trần quay chậm, tiếng Thành Nam trở mình ở góc phòng.
– Cô. Khải Minh nói, nhỏ. Cô và anh ta. Anh ta gọi cô "em," và cô chọn giữ nỗi đau thay vì xóa, và tao không có quyền tạo thêm cái chết nào nữa khi cô đang mang cái chết cũ.
Nhược Vy không trả lời. Cô đọc tiếp, đến đoạn cuối, đoạn về khế ước, rồi đóng sổ. Đặt lại trước mặt hắn.
– Tôi không phải lý do để anh giữ luật. Tôi không muốn là lý do đó.
– Cô không chọn. Nhưng cô là.
– Thì tìm lý do khác. Cô đứng dậy, lấy mũ bảo hiểm. Tìm lý do trong chính anh, không phải trong tôi. Vì nếu lý do là tôi, ngày nào tôi không ở đây, anh sẽ phá.
Cô đội mũ. Đi ra cửa. Dừng.
– Tôi xuống nhà xác. Hôm nay anh ta có thể tỉnh ít hơn hai giờ. Tôi muốn ở đó khi anh ta mở mắt.
Rồi tiếng bước trên cầu thang. Tiếng xe máy nổ. Tiếng còi. Rồi im.
Khải Minh mở sổ. Viết thêm, dưới dòng luật cấm:
*Nhược Vy nói đúng. Lý do phải ở trong tao, không phải ở cô ấy, không phải ở ai. Nếu tao giữ luật vì sợ mất cô ấy, tao giữ vì ích kỷ. Nếu tao giữ vì hiểu tại sao, tao giữ vì nguyên tắc.*
*Tại sao: vì cái chết là thứ duy nhất không nên bị nói dối. Cái chết có nghĩa vì nó không thể sửa. Nếu tao nói dối về nó, tao biến nó thành thứ có thể sửa, và khi cái chết có thể sửa, nó mất ý nghĩa, và khi cái chết mất ý nghĩa, sự sống cũng mất.*
*Anh ta, nạn nhân, là bằng chứng. Anh ta không sống, không chết. Anh ta ở giữa, mở mắt rồi nhắm, nhớ rồi quên, gọi "em" rồi tắt. Đó là cái giá khi cái chết bị nói dối: không phải chết, mà tệ hơn chết.*
---
Cục Kiểm Định Hiện Thực, quận 3, tầng bốn.
Kỳ Sơn đặt hồ sơ lên bàn. Bốn tập, mỗi tập đánh dấu bằng sticker màu: vàng cho bằng chứng vật lý, xanh cho nhân chứng, đỏ cho phân tích hành vi, trắng cho phân loại mức độ nguy hiểm.
Hắn mở tập trắng. Đọc lại bản đánh giá mình viết lúc ba giờ sáng, cà phê nguội trên bàn, mắt cay vì thiếu ngủ.
*Đối tượng: Lâm Khải Minh, sinh ngày 15/8/1998.*
*Dị năng: nói dối → hiện thực tái cấu trúc để khớp.*
*Phân loại hiện tại: Mức B (có khả năng gây ảnh hưởng cục bộ).*
*Đề xuất nâng cấp: Mức S.*
Kỳ Sơn dừng. Tay trên giấy, ngón trỏ gõ nhẹ lên mép hồ sơ. Mức S. Trong mười hai năm làm việc tại Cục, hắn đề xuất mức S ba lần: một lần cho người có khả năng xóa ký ức tập thể ở Đà Nẵng (2019), một lần cho trường hợp tạo vật chất từ hư vô ở Bình Dương (2021), và một lần cho Bạch Dữ (rút lại vì thiếu bằng chứng, hoặc vì ai đó ở trên rút giúp, hắn không bao giờ biết rõ).
Lần này khác.
Hắn mở tập đỏ. Phân tích hành vi:
*Ngày 1: Đối tượng nói dối tạo nạn nhân, tạo bằng chứng, tạo vụ án giết người hoàn chỉnh. Hiện thực sinh ra cơ thể có danh tính, có giấy tờ, có ký ức. Nạn nhân mang ký ức của Trần Đức Vĩnh (đã mất 2014), cho thấy dị năng có thể can thiệp vào dữ liệu lịch sử đã đóng.*
*Ngày 3: Đối tượng phủ nhận lời nói dối. Phủ nhận KHÔNG xóa vụ án, mà tạo thêm bằng chứng bổ sung (vũ khí, camera, video thú tội). Kết luận: lời nói dối của đối tượng có tính một chiều. Khi đã kích hoạt, không thể thu hồi bằng phủ nhận đơn giản.*
*Ngày 5: Nhân chứng mới xuất hiện (hai cư dân khu chung cư cạnh cầu Bình Lợi). Họ nhớ thật sự thấy đối tượng chiều hôm đó. Ký ức được cài bởi hiện thực. Kết luận: dị năng không chỉ tạo vật chất, mà sửa ký ức người khác.*
*Ngày 8: Nạn nhân tỉnh dậy trong phòng lạnh nhà xác. Báo cáo từ kỹ thuật viên pháp y Tuấn, bệnh viện Gia Định. Nạn nhân nói chuyện, có ý thức, nhớ chết dưới cầu. Kết luận: dị năng tạo ra cái chết không hoàn chỉnh. Nạn nhân không sống cũng không chết.*
Kỳ Sơn gấp hồ sơ. Lấy thêm giấy, viết tay, bút mực xanh, chữ vuông vắn:
*Đánh giá bổ sung (Kỳ Sơn, Trưởng nhóm điều tra, mật)*
*Lâm Khải Minh có khả năng tạo lịch sử giả. Không chỉ sự kiện, mà con người, ký ức, bằng chứng vật lý. Quy mô ảnh hưởng vượt xa phân loại Mức B. Nếu đối tượng nói dối ở quy mô lớn hơn (về lịch sử, về sự kiện công cộng, về cái chết hàng loạt), hậu quả không thể kiểm soát.*
*Đặc biệt nguy hiểm: đối tượng có thể nói dối mà không cần chuẩn bị, không cần nghi thức, không cần công cụ. Chỉ cần mở miệng.*
Hắn đặt bút. Lấy con dấu từ ngăn kéo, mở hộp mực, ấn xuống, đỏ, góc phải bản đánh giá. MẬT. Rồi viết tay, dưới dấu đỏ, chữ in hoa:
**ĐỀ XUẤT: LỆNH TRUY NÃ NỘI BỘ MỨC S. BẮT SỐNG. ƯU TIÊN TỐI ĐA.**
**LÝ DO: ĐỐI TƯỢNG CÓ KHẢ NĂNG TẠO LỊCH SỬ GIẢ.**
Hắn đọc lại. Gật. Cho vào phong bì nâu, dán, viết tên người nhận: Thiên Tước, Phó giám đốc, Cục Kiểm Định Hiện Thực. Đặt phong bì lên mép bàn, chờ sáng mai gửi qua kênh nội bộ.
Rồi ngồi lại. Nhìn cà phê nguội. Uống một ngụm, đắng, lạnh.
*Hắn không phải người xấu. Hắn hoảng, hắn nói dối, hiện thực làm phần còn lại. Nhưng không phải người xấu không có nghĩa là không nguy hiểm. Người tốt cầm dao vẫn cắt được thịt.*
Kỳ Sơn đứng dậy. Tắt đèn bàn. Lấy áo khoác, ra cửa. Hành lang Cục vắng, hai giờ sáng, đèn hành lang bật tiết kiệm, cứ hai bóng tắt một. Bước chân hắn vang trên gạch, đều, chậm.
Ở tầng hai, phòng lưu trữ, ánh đèn hắt qua khe cửa. Ai đó đang làm việc. Kỳ Sơn không dừng, không nhìn, bước tiếp. Hắn biết phòng đó là phòng của An Hà, và An Hà thường làm đêm, và hắn không muốn nói chuyện với ai lúc này.
Hắn ra bãi xe. Xe máy cũ, nổ máy, ra đường. Sài Gòn hai giờ sáng, vắng, đèn vàng nhấp nháy, gió ấm. Hắn chạy về Bình Thạnh, về nhà, về căn phòng trọ nhỏ có giá sách quá nhiều hồ sơ và không đủ chỗ ngủ.
Phong bì nâu nằm trên bàn hắn ở tầng bốn. Sáng mai, nó sẽ đến tay Thiên Tước. Chiều mai, hoặc tối, Thiên Tước sẽ ký. Và khi hắn ký, Lâm Khải Minh sẽ trở thành đối tượng truy nã mức S, mức cao nhất trong hệ thống phân loại của Cục, mức chỉ dành cho những người có khả năng thay đổi hiện thực ở quy mô lớn.
Lệnh truy nã sẽ không công khai. Không trên báo, không trên hệ thống công an, không trên bất cứ cơ sở dữ liệu nào mà người ngoài truy cập được. Chỉ trong mạng nội bộ Cục, chỉ cho nhân viên cấp ba trở lên, chỉ kèm mã số, không kèm ảnh, vì ảnh có thể bị thay đổi bởi chính dị năng của đối tượng.
Kỳ Sơn về đến nhà. Khóa xe. Lên lầu. Nằm xuống giường, không thay đồ, mắt mở.
*Hắn nói dối tạo nạn nhân. Hắn phủ nhận tạo thêm bằng chứng. Hắn im lặng, vụ án tự hoàn thiện. Và bây giờ nạn nhân tỉnh dậy mỗi ngày trong nhà xác, nhớ biển, nhớ mùi cá, nhớ em gái, rồi tắt.*
*Đối tượng có khả năng tạo lịch sử giả.*
*Bắt sống. Ưu tiên tối đa.*
Hắn nhắm mắt. Không ngủ, chỉ nghỉ, và nghĩ về phong bì nâu trên bàn, và nghĩ về Khải Minh, hai mươi hai tuổi, viết content, sống tầng năm Phú Nhuận, có bạn thân, có phóng viên, có em gái ai đó mười ba tuổi, có dị năng biến lời nói dối thành sự thật.
Và nguy hiểm hơn bất cứ ai hắn từng truy nã. Không phải vì ác, mà vì không kiểm soát được. Và thứ không kiểm soát được luôn nguy hiểm hơn thứ cố tình.
---
Tầng năm, Phú Nhuận.
Khải Minh đóng sổ. Nhìn Mẫn Nhi, cô bé ngồi trên chiếu, mắt mở, nhìn hắn.
– Em nghe được gì không? anh hỏi.
– Không. Đêm nay im.
– Anh ta không nói?
– Anh ta tắt lâu hơn rồi. Mỗi ngày tỉnh ít hơn. Hôm qua chị Vy nói anh ta chỉ mở mắt bốn mươi phút.
Bốn mươi phút. Lần đầu là năm phút. Rồi dài hơn, rồi ngắn lại. Như ngọn nến cháy hết, bùng lên rồi tàn.
– Em, Khải Minh nói. Anh hứa.
Mẫn Nhi nhìn hắn. Không hỏi hứa gì. Cô bé biết.
– Em tin anh, cô bé nói, nhỏ. Rồi nghiêng đầu, tựa tường, nhắm mắt.
Khải Minh ngồi yên. Sổ trên đùi, sổ có luật cấm, luật tự đặt, khế ước tự ký. Không người chứng, không chế tài, không gì ngoài lời hứa của người đã phá quá nhiều lời hứa.
Nhưng lần này hắn nhìn thấy cái giá rõ ràng. Anh ta, nạn nhân, nằm trong nhà xác, mang ký ức anh Vĩnh, gọi Nhược Vy "em" rồi tắt. Đó là cái giá. Và giá đó quá lớn để hắn có quyền tạo thêm.
Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu sáng. Tiếng gà, tiếng xe rác, tiếng hàng rong. Sài Gòn tỉnh dậy bình thường, không biết rằng trên bàn ở tầng bốn, Cục Kiểm Định Hiện Thực, có một phong bì nâu đợi chữ ký, và trong phong bì là lệnh truy nã một người có thể biến lời nói dối thành sự thật, và người đó đang ngồi trên sàn tầng năm một nhà trọ ở Phú Nhuận, sổ trên đùi, viết luật cấm cho chính mình, trong khi em gái mười hai tuổi không phải em gái ngồi cạnh, nhắm mắt, tin anh.