Mai An Hạ
Nhược Vy tìm thấy An Hạ trước khi Khải Minh kịp nhắc đến tên cô.
Ngày thứ ba. Nhược Vy về căn hộ lúc bốn giờ chiều, ba lô đầy, sổ tay kẹp nách, tay cầm một phong bì giấy nâu. Cô đặt phong bì lên bàn, ngồi xuống, mở sổ.
– Tôi tìm được người này. Cô nói. Mai An Hạ. Hai mươi hai tuổi. Sống ở quận Bảy, hẻm nhỏ gần chợ Tân Mỹ. Có liên quan đến anh.
Khải Minh nhìn cái tên trên sổ tay Nhược Vy. Chữ viết tay, nét mực xanh, rõ ràng. Và hắn nhớ, tức thì, không cần cố, không cần moi: An Hạ. Mái tóc. Cách cô cười bằng mắt trước khi cười bằng miệng. Cách cô viết thư tay vì không thích nhắn tin. Cách cô nói "Cậu nói dối nhiều quá" bằng giọng không giận, chỉ mệt.
Hắn vẫn nhớ An Hạ. Trong khi cả thế giới quên hắn, hắn vẫn nhớ cô.
– Cô tìm thế nào?
– Sổ tay hồi tôi bắt đầu điều tra anh, tôi liệt kê tất cả tên liên quan đến anh trong ba tháng đầu. "Mai An Hạ, người yêu cũ, chia tay trước khi có dị năng." Nhược Vy nói, giọng đều, đọc từ sổ. Tôi tìm trên hệ thống: An Hạ vẫn tồn tại, hồ sơ đầy đủ, không bị sửa. Nghĩa là hiện thực chưa xóa cô ấy.
– An Hạ không liên quan đến dị năng. Khải Minh nói. Chúng tôi chia tay trước khi tôi có dị năng. Cô ấy không biết gì.
– Đúng. Và đó là lý do cô ấy chưa bị xóa. Nhược Vy nhìn hắn. Anh có muốn gặp cô ấy không?
Im lặng. Mẫn Nhi ngồi trên sofa, vẽ, không nhìn lên.
– Cô ấy nhớ tôi không?
– Tôi không biết. Tôi chưa gặp trực tiếp. Chỉ tìm được địa chỉ.
Khải Minh nhìn phong bì trên bàn. Rồi nhìn Nhược Vy.
– Đi. Hắn nói.
Họ đi vào lúc năm giờ. Mẫn Nhi ở lại, cô bé gật, ôm gối thỏ, mắt nhìn cửa. Nhược Vy đi trước, Khải Minh đi sau nửa bước, mũ lưỡi trai kéo thấp. Không phải giấu mặt. Mà vì khi mặt hắn lộ ra và không ai nhận ra, cảm giác đó khó chịu hơn bị nhìn.
Xe buýt. Hắn bước lên, tài xế không nhìn. Hắn đưa tiền, tài xế cầm, không nói. Nhược Vy đưa tiền sau, tài xế nói "Cám ơn chị." Hai cách đối xử. Một dành cho người. Một dành cho cái gì đó gần như không tồn tại.
Quận Bảy. Hẻm nhỏ gần chợ Tân Mỹ, nhà cấp bốn, tường vàng, cửa sắt kéo, chậu cây để ngoài hiên. Nhược Vy dừng cách mười mét.
– Anh đi vào một mình?
– Cô đi cùng.
– Nếu tôi đi cùng, An Hạ sẽ tập trung vào tôi thay vì anh. Nhược Vy nói. Tôi là người cô ấy ghi nhận. Anh có thể trở thành nền.
Khải Minh hiểu. Gật. Bước tới.
Cửa mở hé. Tiếng nhạc nhỏ từ bên trong, tiếng quạt điện, mùi cơm chiều. Hắn gõ cửa sắt. Nhẹ, ba tiếng.
Tiếng dép. Cửa mở thêm.
An Hạ đứng sau cửa. Tóc dài hơn lần cuối hắn nhớ, ngang eo, buộc lỏng. Áo thun trắng, quần dài, chân đi dép nhà. Mắt nhìn hắn. Dừng.
Không nhìn xuyên qua. Dừng.
– Anh tìm ai?
Giọng cô. Giọng hắn nhớ, dịu, không gay gắt, kiểu người quen hỏi trước khi phán xét. Nhưng mắt cô không nhận ra. Nhìn hắn như nhìn người giao hàng, người hỏi đường, người lạ gõ nhầm cửa.
– An Hạ. Hắn nói.
– Dạ?
– Mình... Hắn dừng. Từ "mình" tuột ra theo phản xạ, xưng hô cũ, cách hắn gọi cô trước khi chia tay. Hắn nuốt lại. Tôi cần nói chuyện. Với cô. Về một bức thư.
An Hạ nhìn hắn. Lâu hơn. Mắt cô không nhận ra hắn, nhưng có thứ gì đó trong ánh mắt, không phải ký ức, mà gần như phản xạ, kiểu cơ thể nhớ thứ mà não đã quên.
– Thư gì?
– Bức thư viết tay. Của tôi. Tôi gửi cô. Trước khi chúng tôi chia tay.
An Hạ nhìn hắn. Rồi nhìn xuống tay hắn, tay nắm dọc thân, ngón siết, thói quen cũ. Mắt cô chớp. Nhanh, một lần.
– Anh... cô nói, chậm, giọng thay đổi nhẹ, thấp hơn, kiểu người đang cố nhớ thứ gì đó ở rìa ý thức. Anh quen tôi?
– Tôi từng quen cô.
– Tôi không nhớ.
– Tôi biết.
Im lặng. An Hạ đứng ở cửa, tay nắm mép cửa sắt, nhìn hắn. Không sợ. Không đuổi. Chỉ nhìn, kiểu người đang cảm nhận thứ gì đó mà lý trí không xử lý được.
– Vào nhà đi, cô nói.
Hắn vào. Phòng khách nhỏ, quạt trần, bàn gỗ, kệ sách. Trên kệ: vài cuốn sách bìa mềm, khung ảnh gia đình, và một hộp thiếc nhỏ, kiểu hộp đựng bánh quy, đặt ở góc kệ.
An Hạ rót nước, đặt trước hắn. Ngồi đối diện. Tay đặt trên đùi, lưng thẳng, mắt nhìn hắn.
– Anh nói bức thư nào?
– Thư viết tay. Hắn nói. Tôi viết cho cô trước khi chia tay. Trên giấy. Bằng bút, chữ xấu, run. Tôi không gửi. Nhưng cô tìm thấy. Và cô giữ.
An Hạ nhìn hắn. Mắt cô chớp lại. Rồi cô đứng dậy, đi đến kệ sách, lấy hộp thiếc. Mở nắp. Bên trong: vài lá thư gấp, thiệp cũ, ảnh rửa. Cô lật, chậm, rồi rút ra một tờ giấy gấp tư, giấy vở học sinh kẻ ngang, nét mực xanh.
– Lá thư này? Cô hỏi.
Khải Minh nhìn tờ giấy. Nhìn nét chữ. Nét chữ của hắn, xấu, nghiêng phải, chữ "ơ" viết thiếu dấu, chữ "g" kéo đuôi dài. Nét chữ hắn đã quên mình từng có.
– Đúng.
An Hạ mở thư. Đọc, chậm, không đọc to:
"An Hạ,
Tớ không biết viết thư kiểu gì cho đúng. Tớ chưa bao giờ viết thư cho ai. Tớ toàn nhắn tin, rồi xóa, rồi viết lại, rồi gửi cái khác. Nhưng lần này tớ muốn viết tay. Vì nhắn tin thì tớ sẽ sửa, mà tớ không muốn sửa lần này.
Tớ ước gì có thể nói dối để đời mình tốt hơn. Tớ nói dối nhiều lắm, cậu biết mà. Nói dối mẹ là ổn. Nói dối sếp là xong rồi. Nói dối cậu là tớ không buồn. Nhưng nói dối không bao giờ thay đổi được gì. Sáng hôm sau mọi thứ vẫn y nguyên. Tớ vẫn nghèo. Vẫn không giỏi gì. Vẫn không xứng đáng.
Tớ muốn nói thật với cậu một lần. Tớ yêu cậu. Và tớ sợ cậu sẽ thấy tớ không đủ tốt. Nên tớ nói dối.
Tớ xin lỗi.
Khải Minh"
An Hạ đọc xong. Đặt thư xuống bàn. Nhìn hắn.
– Tôi giữ lá thư này ba năm, cô nói, giọng nhỏ, đều. Tôi tìm thấy trong ngăn kéo bàn học hôm dọn nhà. Không có tên người gửi trên phong bì. Chỉ có tên tôi.
– Cô không nhớ ai viết?
– Không. An Hạ nhìn thư. Tôi đọc đi đọc lại. Nét chữ quen, kiểu quen nhưng không nhớ ở đâu. Như bài hát nghe ở đâu đó mà không nhớ tên. Tôi giữ vì... cô dừng, tay chạm mép giấy, nhẹ, vì tôi cảm thấy thứ gì đó khi đọc. Không phải ký ức. Mà... buồn. Kiểu buồn không có lý do.
Khải Minh nhìn cô. Nhìn mắt cô, mắt không nhận ra hắn, mắt nhìn hắn như người lạ, nhưng mắt đó có thứ gì đó ở sâu, ở chỗ mà hiện thực chưa chạm tới, ở chỗ mà ký ức đã bị xóa nhưng cảm xúc chưa.
– Cô khóc khi đọc thư này? Hắn hỏi.
An Hạ nhìn hắn. Lâu.
– Có. Cô nói. Mỗi lần đọc. Không biết vì sao. Chỉ khóc.
Im lặng. Quạt trần quay, tiếng xe máy ngoài hẻm, tiếng trẻ con chạy, mùi cơm chiều từ nhà bên.
– Lá thư này viết tay, Khải Minh nói, chậm. Nó không bị sửa. Nó là bằng chứng duy nhất rằng tôi từng là người bình thường, trước khi mọi thứ thay đổi.
An Hạ nhìn hắn.
– Anh viết lá thư này? Cô hỏi.
– Tôi viết. Ba năm trước. Cho cô.
– Tôi không nhớ anh.
– Tôi biết.
– Nhưng tay anh run giống người trong thư viết. Cô nhìn tay hắn, siết dọc thân, ngón trỏ hơi co. Và cách anh nói "tôi biết"... giống cách ai đó từng nói với tôi.
Khải Minh không đáp. Hắn nhìn lá thư trên bàn. Giấy vở kẻ ngang, mực xanh, chữ xấu, run, thật. Chữ của hắn trước khi hắn có dị năng, trước khi lời nói dối trở thành sự thật, trước khi hiện thực bắt đầu vá và xóa và tạo mới. Chữ của con người thật, con người không đặc biệt, con người sợ, con người yêu và không dám nói.
– Tôi có thể giữ lá thư không? Hắn hỏi.
An Hạ nhìn hắn. Rồi lắc đầu. Nhẹ.
– Không. Cô nói. Tôi không biết anh là ai. Nhưng lá thư này là của tôi. Ai đó viết cho tôi, và tôi giữ.
Hắn nhìn cô. Rồi gật.
– Cô nói đúng. Hắn đứng dậy. Cám ơn cô.
Ở cửa, An Hạ gọi:
– Anh.
Hắn quay lại.
– Người viết lá thư này, An Hạ nói, tay nắm khung cửa, mắt nhìn hắn, trong, sâu, người đó... có ổn không?
Khải Minh nhìn cô. Cô không nhớ hắn. Không nhớ ba năm, không nhớ những buổi chiều, không nhớ lần đầu, không nhớ lần cuối. Nhưng cô hỏi "có ổn không," và câu hỏi đó, bằng cách nào đó, đau hơn nếu cô nhớ.
– Không, hắn nói. Nhưng đang cố.
Hắn đi. An Hạ đứng ở cửa, nhìn theo, tay vẫn nắm khung cửa, mắt vẫn nhìn, cho đến khi hắn rẽ vào hẻm, và cô vẫn đứng đó, nhìn khoảng trống mà hắn vừa rời, và không biết vì sao mình không muốn vào nhà.
Nhược Vy đợi ở đầu hẻm, sổ tay mở.
– Cô ấy nhớ anh không?
– Không. Khải Minh nói. Nhưng cô ấy giữ lá thư.
– Thư viết tay. Nhược Vy gật. Không bị sửa.
– Thư chưa gửi. Hắn nói. Không gửi nghĩa là hiện thực không biết nó tồn tại. Không biết thì không sửa.
Nhược Vy nhìn hắn. Viết vào sổ.
– Lá thư đó là bằng chứng cuối cùng, cô nói. Rằng anh từng là người bình thường. Trước dị năng. Trước mọi thứ.
– Không. Khải Minh nhìn về phía hẻm, nơi An Hạ đứng ở cửa. Lá thư đó là bằng chứng rằng tôi từng muốn nói thật. Và không dám.
Họ đi về trong ánh chiều muộn, qua đường, qua chợ, qua những khuôn mặt không ai nhìn hắn, không ai biết hắn tồn tại, không ai nhớ. Và hắn nghĩ về câu trong thư, câu hắn viết ba năm trước bằng tay run trên giấy kẻ ngang: "Tớ ước gì có thể nói dối để đời mình tốt hơn."
Hắn đã được điều ước. Và đời hắn không tốt hơn.