Mỗi Khi Nói Dối, Tôi Có Thể Biến Nó Thành Sự Thật
Chương 31: Lời Nói Trong Cơn Giận
Chương 31

Lời Nói Trong Cơn Giận

Họ tìm được hắn ở đầu hẻm Trần Huy Liệu.

Khải Minh đang mua cà phê, một quán nhỏ, mái bạt xanh, bà chủ lớn tuổi, mắt kém, tay chậm. Hắn đợi ly cà phê sữa đá, lưng quay ra đường, mũ lưỡi trai kéo thấp. Tám ngày kể từ khi chuyển đến Phú Nhuận. Tám ngày không ra đường một mình, đến khi Nhược Vy nói hắn cần mua thêm sổ viết tay và cô không muốn hắn dùng sổ cũ của cô.

Hai người đàn ông. Áo sơ mi tối, quần tây, giày kín mũi, đứng cách mười lăm mét, phía bên kia đường, giả vờ nhìn điện thoại. Khải Minh nhận ra không phải vì trông họ khả nghi, mà vì một trong hai người đeo đồng hồ kiểu quân đội, mặt số ngược, giống hệt cái Khải Minh từng thấy trên cổ tay La Thiên Tước trong tầng hầm.

Hắn lấy cà phê, quay người, bước nhanh vào hẻm.

Hẻm Trần Huy Liệu dài, hẹp, uốn hai khúc, xe máy đỗ nghiêng hai bên, dây phơi giăng ngang, mùi nước thải nhẹ. Hắn đi nhanh, không chạy, dép nhựa lẹp kẹp trên xi măng. Phía sau, tiếng bước chân, nhanh hơn, hai đôi giày kín mũi trên mặt đường cứng.

Hắn rẽ phải, vào hẻm phụ, hẹp hơn, tường gạch hai bên cao đến vai, mùi ẩm, quần áo phơi chạm đầu. Rẽ trái. Hẻm cụt.

Tường xi măng, cao ba mét, phía trên dây thép gai. Cửa nhà khóa. Không ai.

Hắn quay lại. Hai người đàn ông đứng đầu hẻm, không vội, không rút vũ khí. Một người nói vào tai nghe, giọng thấp, không nghe rõ. Người kia nhìn Khải Minh, tay thả dọc thân, đứng yên.

– Lâm Khải Minh.

Hắn không trả lời.

– Anh biết chúng tôi là ai.

Hắn biết. Cục Kiểm Định Hiện Thực. Đặc vụ. Không phải cảnh sát, không thuộc hệ thống nào trong sổ sách, không ai biết họ tồn tại ngoài những người đã đụng phải vết nứt.

– Đi cùng chúng tôi. Không gây rối, không có vấn đề gì.

Giọng đều, không đe dọa. Giống người đọc quy trình, không phải người đang bắt giữ.

Khải Minh nhìn quanh. Tường hai bên. Cửa khóa. Dây thép gai phía trên. Phía sau hai người, hẻm thông ra đường, xa, tiếng xe máy, tiếng bà bán vé số ngoài đường lớn. Thế giới bình thường, cách hắn hai mươi mét, nhưng hai mươi mét đó có hai người chặn giữa.

Hắn nghĩ về Mẫn Nhi, đang ở tầng năm, gối thỏ trên đùi, mắt nhìn cửa sổ. Nghĩ về Nhược Vy, đang ghi chép ở bàn, bút bi di trên giấy. Nghĩ về Thành Nam, đang nằm dưới sàn, mắt thâm quầng, ngáy nhẹ.

Nếu hắn bị bắt, Mẫn Nhi không có ai bảo vệ. Cục gọi cô bé là "lỗi mức 7." Thứ cần tiêu hủy.

– Tôi không đi.

– Anh không có lựa chọn.

Người thứ hai bước tới, chậm, tay vẫn thả dọc thân nhưng ngón tay đã siết. Khoảng cách còn tám mét. Bảy.

Khải Minh lùi, lưng chạm tường. Cà phê trong tay, đá tan, nước ngưng đọng trên ly nhựa. Tay run, không nhiều, nhưng đủ để nước nhỏ xuống.

Sáu mét. Năm.

*Tao không có gì. Không vũ khí, không bạn bè, không lối thoát. Chỉ có lời nói dối.*

Và hắn biết, rõ hơn bao giờ hết, rằng lời nói dối trong lúc hoảng là thứ nguy hiểm nhất. Không kiểm soát, không đo lường, không biết hiện thực sẽ vá bằng gì. Bạch Dữ từng nói: "Đừng nói dối khi cậu sợ." Không phải lời khuyên, là cảnh báo.

Bốn mét.

Người đầu tiên dừng. Nhìn Khải Minh, nghiêng đầu nhẹ, như đánh giá.

– Anh đang nghĩ gì, Khải Minh?

– Tôi đang nghĩ các anh nên lùi lại.

– Vì sao?

Và Khải Minh, lưng tựa tường, tay run, cà phê nhỏ giọt, nhìn hai đặc vụ bước tới, nhìn hẻm cụt, nhìn dây thép gai, nhìn trời xám qua khe tường, và cảm thấy thứ gì đó bật lên trong ngực, không phải sợ, không còn sợ, mà giận. Giận vì hắn đã mất mẹ, mất ký ức, mất mười năm của em gái, bị truy đuổi bởi tổ chức do chính người có thể là cha hắn tạo ra, và giờ hai người lạ mặt bước đến trong hẻm cụt đòi dẫn hắn đi như dẫn vật nuôi.

Giận, nóng, và miệng mở trước khi đầu kịp ngăn.

– Vì tôi từng giết người còn đáng sợ hơn các anh.

Câu đó rơi ra. Không tính toán. Không nhắm. Chỉ là cơn giận, lời đe dọa rẻ tiền kiểu côn đồ hẻm, thứ mà một người bình thường nói ra rồi quên, không ai tin, không ai nhớ.

Nhưng Khải Minh không phải người bình thường.

Hắn cảm thấy nó, ngay lập tức. Không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong, quen thuộc, ghê tởm, chắc chắn: hiện thực tiếp nhận câu nói, xử lý, bắt đầu vá. Không khí trong hẻm đặc lại một nhịp, như nước đổ đầy bình mà bình chưa tràn. Ánh sáng nhạt đi, hoặc hắn tưởng thế. Bức tường phía sau lưng lạnh hơn.

Hai đặc vụ dừng. Không phải vì sợ. Người thứ nhất nhìn xuống tay mình, rồi nhìn lên, mắt chớp nhanh. Người thứ hai lùi nửa bước, không tự chủ, tay với lên tai nghe.

– Báo cáo. Đối tượng vừa kích hoạt. Hiện trường đang thay đổi.

Khải Minh đứng yên. Cà phê trong tay, đá tan hết, chỉ còn nước nâu nhạt. Hắn nghe giọng mình vọng lại trong đầu, từng chữ, rõ, chậm: *"Tôi từng giết người còn đáng sợ hơn các anh."*

*Tao nói gì.*

Hai đặc vụ nhìn nhau. Một giây. Hai. Rồi cả hai lùi, không quay lưng, mắt vẫn nhìn Khải Minh, nhưng chân bước ngược, về phía đầu hẻm. Người thứ nhất nói vào tai nghe, giọng thấp, nhanh:

– Rút. Cần đội xử lý cấp hai. Đối tượng vừa tạo sự kiện. Lặp lại, đối tượng vừa tạo sự kiện.

Họ biến mất ở đầu hẻm. Tiếng giày trên xi măng, nhanh, rồi tắt. Tiếng xe máy nổ, rồi chỉ còn tiếng bà bán vé số, tiếng chim, tiếng quạt máy nhà ai.

Khải Minh đứng một mình trong hẻm cụt, lưng vẫn tựa tường, cà phê trong tay, và biết, chắc chắn, rằng câu nói vừa rồi sẽ trở thành sự thật. Không biết khi nào, không biết bằng cách nào, nhưng hiện thực đã nghe, và hiện thực không bao giờ nghe mà không vá.

---

Hắn về đến tầng năm mười lăm phút sau. Đi đường vòng, qua chợ, qua con hẻm khác, leo cầu thang xoắn ốc ba tầng rồi quay xuống rồi lại lên, kiểm tra không ai theo.

Nhược Vy nhìn mặt hắn, đặt bút xuống.

– Gì?

Hắn kể. Ngắn, từng sự kiện, không thêm cảm xúc. Hai đặc vụ, hẻm cụt, câu nói. Nhược Vy nghe, không ngắt, mắt hẹp dần.

– Anh nói gì?

– "Tôi từng giết người còn đáng sợ hơn các anh."

Im lặng. Quạt trần quay. Mẫn Nhi ngồi trên chiếu, gối thỏ kẹp nách, mắt nhìn Khải Minh, không chớp.

– Anh biết cái gì sẽ xảy ra, Nhược Vy nói, không phải câu hỏi.

– Tôi biết.

– Hiện thực sẽ tạo ra vụ giết người.

– Hoặc tìm một vụ từ timeline khác. Kéo về. Gán cho tôi.

Nhược Vy đứng dậy, đi ra cửa sổ, nhìn xuống. Mái tôn, dây phơi, xe đỗ. Kiểm tra phản xạ, mắt quét từ trái sang phải, rồi quay lại.

– Khi nào?

– Không biết. Lần trước, với Kiến Phong, mất một ngày. Với ông Thụy, mất vài giờ. Càng lớn thì càng nhanh, hoặc càng lâu, tôi chưa tìm ra quy luật.

– Lần trước anh chưa nói dối về giết người.

– Chưa.

Thành Nam ngồi ở góc phòng, lưng tựa tường, chân co. Hắn nhìn Khải Minh, mặt trắng.

– Mày... mày nói mày từng giết người?

– Tao nói dối. Trong lúc hoảng.

– Nhưng nó sẽ thành thật.

Khải Minh không trả lời. Thành Nam cũng không cần câu trả lời.

Mẫn Nhi buông gối thỏ, đứng dậy, đi đến cạnh Khải Minh, đứng yên, nhìn lên.

– Anh nói "từng." Tức là hiện thực sẽ tìm một người đã chết, hoặc tạo một người rồi giết.

Giọng cô bé bình tĩnh. Mười hai tuổi, nhưng mắt già hơn mười hai năm. Khải Minh nhìn em gái, và biết cô bé đúng.

– Hoặc kéo ai đó từ timeline khác về. Người đó sẽ chết, hoặc đã chết, và bằng chứng sẽ chỉ về tôi.

---

Bản tin đêm.

Thành Nam mở tivi, kênh thời sự, âm lượng nhỏ. Tin thể thao, tin thời tiết, tin kinh tế. Rồi tin thành phố.

*"Phát hiện thi thể nam giới dưới chân cầu Bình Lợi, quận Bình Thạnh, vào khoảng 5 giờ chiều nay. Nạn nhân chưa được xác nhận danh tính. Công an quận đã phong tỏa hiện trường. Nguyên nhân tử vong đang được điều tra."*

Bốn người ngồi trong phòng. Tivi sáng, phản chiếu trên gạch. Quạt trần quay. Không ai nói.

Khải Minh nhìn màn hình. Cầu Bình Lợi. Hắn từng đi qua cầu đó mỗi ngày khi còn ở Bình Thạnh, đi bộ ra quán cà phê, nhìn sông Sài Gòn chảy chậm dưới chân cầu, nước đục, lục bình trôi.

Giờ có người chết dưới chân cầu đó. Người mà sáng nay có thể chưa tồn tại.

Hắn tắt tivi. Tay run, không nhiều, nhưng ngón tay phải siết điều khiển quá chặt, nhựa kêu răng rắc.

Nhược Vy không nhìn hắn. Cô mở sổ, ghi, chữ nhỏ, nhanh. Ngày, giờ, nội dung bản tin, tên cầu, quận. Rồi gấp sổ, đặt bút, và nói, giọng phẳng:

– Đừng nói gì thêm. Từ giờ đến khi chúng ta biết rõ chuyện gì đã xảy ra, anh không được nói dối. Không một câu.

Khải Minh gật. Không nói. Đặt điều khiển xuống, nằm trên giường, mặt úp gối.

Mẫn Nhi quay về chiếu, nằm xuống, gối thỏ kê đầu. Mắt cô bé mở, nhìn trần, lâu, rồi nhắm. Rồi mở lại.

– Anh.

– Gì.

– Người đó đang khóc. Em nghe thấy.

Khải Minh không hỏi cô bé nghe bằng cách nào. Hắn biết. Mẫn Nhi nghe được những người bị tạo ra, những thực thể hiện thực vá vào để lấp lời nói dối. Cô bé nghe họ khóc trong khoảng trống giữa các phiên bản thực tại.

Hắn nhắm mắt. Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn sáng đèn, xe vẫn chạy, người vẫn đi. Và ở đâu đó dưới chân cầu Bình Lợi, một người đàn ông nằm chết vì một câu nói dối trong hẻm cụt, và không ai biết, và mọi thứ vẫn bình thường.

Ch.31/81
1.853 từ