Mỗi Khi Nói Dối, Tôi Có Thể Biến Nó Thành Sự Thật
Chương 33: Bằng Chứng Tự Sinh Ra
Chương 33

Bằng Chứng Tự Sinh Ra

Ngày thứ hai sau bản tin, Khải Minh bắt đầu phủ nhận.

Không phải phủ nhận lớn. Không phải nói dối. Chỉ là những câu nhỏ, trong đầu, lặp đi lặp lại: *Tao không giết ai. Tao không giết ai. Câu nói dối đó không tạo ra ai chết.*

Hắn biết phủ nhận trong đầu khác phủ nhận thành lời. Dị năng cần người nghe, cần miệng mở, cần âm thanh rời khỏi cổ họng và chạm vào không khí giữa hai người. Nghĩ không đủ. Nghĩ an toàn.

Nhưng vào buổi chiều ngày thứ hai, khi Nhược Vy đặt điện thoại lên bàn, màn hình mở, trang báo mạng, Khải Minh đọc và không kiềm được.

– Tôi không giết ai.

Nói thành lời. Trước mặt Nhược Vy. Trong phòng có bốn người.

Nhược Vy nhìn hắn, mắt hẹp.

– Anh vừa nói gì?

– Tôi... tôi chỉ nói sự thật. Tôi không giết ai.

– Anh vừa nói điều đó thành lời, trước mặt người nghe.

Im lặng. Khải Minh nhìn cô, rồi nhìn xuống tay mình. Hiểu. Hắn vừa nói dối, vì câu "tôi từng giết người" đã trở thành sự thật trong hiện thực này, và "tôi không giết ai" bây giờ là lời nói dối. Và lời nói dối của hắn tạo ra sự thật mới.

– Tôi... không cố ý.

– Tôi biết. Nhược Vy đóng sổ, đứng dậy. Nhưng hiện thực không phân biệt cố ý hay không. Anh vừa phủ nhận một lời nói dối đang có hiệu lực. Tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Chuyện xảy ra vào tối hôm đó.

---

Thành Nam gõ cửa phòng tắm, giọng khẩn:

– Mày. Ra đây. Coi tin.

Tivi mở, kênh thời sự. Cùng phóng viên hôm trước, cùng cầu Bình Lợi, nhưng thêm chi tiết.

*"Liên quan đến vụ thi thể nam giới tại cầu Bình Lợi, công an đã xác định hung khí là một vật tày kim loại, được tìm thấy trong bụi rậm cách hiện trường 20 mét. Trên hung khí có dấu vân tay. Ngoài ra, một camera an ninh tại tiệm tạp hóa gần đó đã ghi lại hình ảnh một nam thanh niên rời khỏi khu vực dưới chân cầu vào khoảng 4 giờ 30 chiều ngày xảy ra vụ việc."*

Khải Minh đứng giữa phòng, tóc ướt, khăn trên vai. Nhìn màn hình. Hình ảnh camera mờ, đen trắng, góc cao nhìn xuống, một bóng người đi nhanh qua khung hình, mũ lưỡi trai, áo tối, dáng gầy.

Dáng đó giống hắn.

– Hung khí xuất hiện, Nhược Vy nói, giọng thấp. Camera xuất hiện. Anh vừa phủ nhận chiều nay.

– Tôi nói "tôi không giết ai." Lẽ ra phủ nhận phải xóa bằng chứng, không phải tạo thêm.

– Phủ nhận một lời nói dối đang có hiệu lực không giống xóa. Anh nhớ vụ Mẫn Nhi không? Anh nói "tôi không làm," bằng chứng mờ một phần nhưng thêm bằng chứng khác xuất hiện. Phủ nhận không triệt tiêu, nó tạo mâu thuẫn, và hiện thực vá mâu thuẫn bằng cách thêm bằng chứng cho phía nào mạnh hơn.

– Phía nào mạnh hơn?

– Phía nào có nhiều người tin hơn. Công an đang điều tra, phóng viên đang đưa tin, mẹ nạn nhân đang chờ. Họ tin có vụ giết người. Anh là người duy nhất tin mình vô tội. Một chống lại tất cả.

Khải Minh ngồi xuống giường, khăn rơi, tóc nhỏ nước xuống gối. Hắn nhìn tay mình, sạch, khô, không máu, nhưng trên màn hình tivi, bóng người giống hắn bước đi trong đêm, rời khỏi nơi có người nằm chết.

Thành Nam tắt tivi. Quay lại, mặt trắng.

– Vân tay trên hung khí... là vân tay mày?

– Có thể. Hiện thực đã có vân tay tao trong hệ thống từ vụ Mẫn Nhi. Nó chỉ cần sao chép.

– Copy?

– Dị năng không tạo mới. Nó lấy từ nơi khác. Vân tay tao đã tồn tại trong hồ sơ công an, hiện thực chỉ cần đặt nó lên hung khí.

Thành Nam ngồi xuống sàn, lưng tựa tường, chân duỗi. Hắn nhìn trần nhà, lâu.

– Vậy mày sẽ bị bắt.

– Có thể.

– Vì một câu nói dối.

– Vì tao nói dối rồi phủ nhận. Hai lần.

---

Ngày thứ ba.

Nhược Vy ra ngoài từ sáng sớm, mang theo máy tính xách tay và sổ. Cô về lúc hai giờ chiều, mặt khác bình thường. Không phải sợ, mà gần với sự chắc chắn, kiểu người đã tìm thấy thứ cô không muốn tìm.

Cô mở máy tính, xoay về phía Khải Minh.

Trên màn hình: một đoạn ghi hình. Camera trước, góc nhìn ngang, chất lượng trung bình. Nền: bờ sông, cỏ, cọc bê tông, ánh chiều nhạt. Giữa khung hình, một người đàn ông quỳ, tay trên đầu gối, nhìn thẳng vào ống kính.

Khải Minh.

Hoặc người giống hắn đến từng chi tiết: mắt, miệng, tóc, cách nghiêng đầu, vết sẹo nhỏ trên cằm trái mà hắn có từ hồi lớp mười khi ngã xe.

Người trong ghi hình mở miệng. Giọng rõ, đều, không run:

*"Tôi giết anh ta. Tại đây. Chiều nay. Tôi dùng thanh sắt, đánh từ phía sau, anh ta ngã, tôi đánh thêm một lần. Anh ta không kháng cự nhiều. Tôi không biết tên anh ta."*

Ghi hình dừng. Màn hình đen.

Khải Minh nhìn. Nhìn lại. Lần ba. Khuôn mặt trên màn hình là khuôn mặt hắn nhìn trong gương mỗi sáng. Giọng nói là giọng hắn. Vết sẹo đúng vị trí. Áo hắn đang mặc tuần trước, xám, cổ tròn, sờn ở vai phải.

Nhưng hắn không ở cầu Bình Lợi chiều hôm đó. Hắn ở tầng năm, Phú Nhuận, nằm trên giường, mắt mở, nhìn trần. Thành Nam nằm cạnh, Mẫn Nhi trên chiếu. Nhược Vy ghi chép ở bàn. Bốn người, cả chiều, không ai rời phòng.

– Anh tìm thấy ở đâu? hắn hỏi, giọng bằng phẳng, chỉ vì hắn không cho phép nó run.

– Trong hệ thống lưu trữ tòa soạn. Tôi kiểm tra vì phản xạ nghề nghiệp, tìm tài liệu liên quan vụ cầu Bình Lợi. Đoạn ghi hình này nằm trong thư mục "Nguồn tin nặc danh," gửi đến tòa soạn hai giờ sáng nay. Không tên, không nguồn, không dữ liệu mô tả.

– Hiện thực tạo ra nó.

– Hiện thực tạo ra nó, và gửi đến đúng tòa soạn tôi làm việc. Như muốn tôi tìm thấy.

Im lặng. Quạt trần quay. Mẫn Nhi ngồi trên chiếu, mắt nhìn màn hình laptop đã tối, không nói.

Nhược Vy đóng laptop, chậm.

– Tôi đã xóa tập tin khỏi hệ thống tòa soạn. Nhưng nếu hiện thực muốn nó tồn tại, nó sẽ xuất hiện lại. Hoặc ở nơi khác. Tôi không kiểm soát được.

– Kỳ Sơn có tập tin này chưa?

– Chưa biết. Nếu có, ông ấy đã có lý do bắt anh.

Khải Minh đứng dậy, đi ra cửa sổ, nhìn xuống. Mái tôn, dây phơi, tiếng chợ chiều tàn. Thế giới bình thường, không biết rằng trong căn phòng tầng năm này, một người đàn ông vừa xem chính mình thú tội một vụ giết người mà mình không thực hiện.

*Tao nhìn thấy tao giết người. Giọng tao. Mặt tao. Áo tao. Vết sẹo tao. Nhưng không phải tao.*

*Hoặc phải tao. Ở một phiên bản khác. Ở một timeline mà "tôi từng giết người" là sự thật, và hiện thực kéo phiên bản đó về đây, gán lên tao.*

Hắn quay lại. Nhìn Nhược Vy.

– Nạn nhân. Tên Trần Đức Vĩnh. Có ai kiểm tra anh ta là ai chưa?

Nhược Vy mở sổ, lật, dừng ở trang viết sáng nay.

– Tôi kiểm tra rồi. Trần Đức Vĩnh, hai mươi tám tuổi, quận 3. Có hồ sơ, có mẹ, có giấy tờ. Nhưng hồ sơ bảo hiểm chỉ bắt đầu từ tháng 3. Không có lịch sử thuế trước 2025. Không có ảnh trên bất kỳ mạng xã hội nào trước tháng 4.

– Giống Mẫn Nhi.

– Giống Mẫn Nhi. Nhưng khác một chỗ: Mẫn Nhi bị lời nói dối lấy đi, lỗ hổng để lại dấu. Trần Đức Vĩnh được lời nói dối tạo ra, lấp vào một vai trò: nạn nhân. Anh ta tồn tại để chết.

Câu cuối treo trong phòng. Mẫn Nhi nắm gối thỏ chặt hơn.

– Chị, cô bé nói, nhìn Nhược Vy. Anh ta có biết mình không có thật không?

Nhược Vy nhìn cô bé, ba giây, rồi nói:

– Tôi không biết. Nhưng giấy tờ của anh ta sạch, mới, không trầy. Giống đồ vừa in.

Mẫn Nhi gật, chậm.

– Giống em. Hồi em mới quay lại, quần áo em cũng mới. Không phải mới mua, mà mới tạo. Vải chưa kịp có mùi người.

Khải Minh nhìn em gái. Nhìn laptop đã tắt. Nhìn tay mình, sạch, không vết máu, không bao giờ có vết máu, nhưng trên một đoạn ghi hình ở đâu đó trong hệ thống, hắn đang quỳ trước ống kính và nói: "Tôi giết anh ta."

Hắn mở sổ, viết, chậm, nét chữ nặng: *Ngày thứ ba. Video thú tội xuất hiện trong hệ thống tòa soạn NV. Phủ nhận chiều qua → tạo thêm bằng chứng: hung khí + camera + video. Quy luật: phủ nhận lời nói dối đang có hiệu lực = mâu thuẫn hiện thực → hiện thực vá bằng cách tăng cường phía mạnh hơn.*

Hắn viết thêm, dưới cùng, gạch chân: *Không nói thêm gì. Không phủ nhận. Không sửa. Mỗi lần mở miệng là thêm một lớp.*

Rồi đóng sổ. Đặt trên ngực. Nằm xuống. Nhắm mắt.

Ngoài cửa sổ, trời tối dần. Tiếng xe máy thưa. Tiếng chim cuối ngày. Và ở đâu đó trong thành phố, bằng chứng mới đang hình thành, chậm, chắc chắn, kiên nhẫn, như nước dâng.

Ch.33/81
1.679 từ