Mỗi Khi Nói Dối, Tôi Có Thể Biến Nó Thành Sự Thật
Chương 17: Nhược Vy Can Thiệp
Chương 17

Nhược Vy Can Thiệp

Tin nhắn đến lúc mười giờ sáng thứ hai.

Số lạ, nhưng giọng quen: "Anh Khải Minh. Tôi cần gặp anh. Hôm nay. Có chuyện quan trọng." Không chào, không giải thích, không hỏi có rảnh không. Kiểu nhắn tin của người quen hỏi thẳng, không lãng phí câu chữ.

Nhược Vy.

Hắn không gặp cô từ buổi chiều cô mang ba bức ảnh đến đối chất và hắn dùng dị năng xóa bằng chứng. Sáu tuần. Trong sáu tuần đó, hắn có công việc mới, quen chủ tịch quận, gặp Người Ghi Nhớ, mất mẹ, và tạo ra mẹ mới. Cô không liên lạc, hắn không tìm. Nhưng giờ cô nhắn tin, và hắn biết cô không nhắn vì nhớ.

Mẹ mới đang nấu cháo trong bếp. Hắn nghe tiếng muỗng khuấy, mùi hành phi, giọng bà hát nhỏ một bài nhạc vàng mà mẹ hắn không bao giờ hát. Hắn nhìn màn hình, nhìn tin nhắn, rồi trả lời: "Quán cà phê Trần Cao Vân. 2 giờ."

Cùng quán lần trước. Gần tòa soạn cô.

---

Nhược Vy đến sớm mười phút. Khải Minh đến đúng giờ, thấy cô đã ngồi ở bàn trong cùng, góc khuất, lưng tựa tường. Tóc cô ngắn hơn lần trước, ngang cằm, mắt có quầng thâm đậm hơn. Ba lô nhỏ để trên ghế cạnh, khóa kéo mở một phần, hắn thấy bìa sổ tay da nâu nhô ra.

Cô không đứng dậy. Nhìn hắn ngồi xuống, rồi nói:

– Tôi biết anh đã làm gì với những bức ảnh hôm đó.

Hắn không trả lời. Tay với ly nước, uống, đặt xuống. Đợi.

– Ba bức ảnh email. Tôi chụp ba thời điểm khác nhau, nội dung khác nhau. Sau khi gặp anh, về nhà, mở lại, ba bức gần giống nhau. Anh đã sửa. Tôi không biết bằng cách nào, nhưng anh đã sửa.

Cô dừng, mở sổ tay. Sổ da nâu, khóa ngăn kéo, trang đầy chữ viết tay nhỏ.

– Nhưng sổ tay tôi không bị sửa. Tôi ghi trước khi gặp anh: "Ba ảnh, ba nội dung khác nhau. Tiêu đề email: A, B, C." Sau khi gặp, ảnh trên máy giống nhau. Nhưng sổ tay vẫn ghi ba tiêu đề khác nhau.

Viết tay không bị sửa. Quy tắc mà bà Người Ghi Nhớ xác nhận. Sổ tay Nhược Vy là bằng chứng sống, nằm ngoài tầm với của dị năng.

– Anh không phải người bình thường, cô nói, giọng đều, không buộc tội, không sợ. Phát biểu sự thật.

– Cô muốn gì?

– Tôi muốn hiểu. Không phải vì anh. Vì tôi.

Cô mở ba lô, lấy ra một chiếc laptop mỏng, màn hình đã mở sẵn.

– Hai tuần nay tôi kiểm tra lại tất cả dữ liệu số liên quan đến anh. Hồ sơ công ty, bài viết cũ, ảnh trên mạng, hồ sơ thuế, đăng ký tạm trú. Tất cả đều khớp, đều hợp lý, đều sạch.

Cô quay màn hình về phía hắn.

– Nhưng tôi tìm thấy vết xước.

---

Màn hình hiện bảng so sánh. Bên trái: ảnh chụp màn hình hồ sơ nhân sự Kiến Phong Media, tên "Lâm Khải Minh", ngày vào 15/3/2024. Bên phải: ảnh chụp cùng trang, cùng mạng nội bộ, nhưng từ bản lưu đệm của trình duyệt, chụp mười ngày sau. Hai bản giống nhau, trừ một chi tiết: ngày sinh. Bản đầu ghi 15/08/1999. Bản sau ghi 15/08/2001.

– Ngày sinh anh thay đổi trong mười ngày, Nhược Vy nói, ngón tay chỉ vào hai con số. Hệ thống nhân sự không cho phép sửa ngày sinh sau khi tạo hồ sơ, trừ khi quản trị viên can thiệp. Tôi kiểm tra, không có bản ghi chỉnh sửa nào. Dữ liệu tự thay đổi.

Hắn nhìn. 1999 trong bản đầu, 2001 trong bản sau. Thật ra hắn sinh 2002. Hiện thực đã sửa tuổi hắn để khớp với hồ sơ ứng tuyển giả, nhưng sửa không kịp, sửa lệch, và bản lưu đệm giữ lại dấu vết.

– Đó là vết xước, cô nói. Dữ liệu số bị sửa để lại vết trong bản lưu đệm, trong phiên bản trước của trang web, trong ảnh chụp màn hình cũ. Hiện thực sửa bản gốc nhưng không sửa được tất cả bản sao. Giống như sơn lại tường nhưng quên sơn góc khuất.

Hắn nghe. Cô nói bằng giọng phóng viên, phân tích, không cảm xúc. Giọng của người đang trình bày bằng chứng, không phải kể chuyện.

– Tôi tìm thêm. Tìm trên hệ thống đăng ký kinh doanh, hồ sơ thuế, mạng xã hội. Mỗi nơi đều có một vài vết xước nhỏ: ngày tháng lệch, số điện thoại cũ khác số mới, ảnh profile không khớp với ảnh backup. Nhỏ, không ai để ý trừ khi tìm có chủ đích.

Cô lật sang trang tiếp trên sổ tay. Danh sách, viết tay, mười bốn mục, mỗi mục ghi ngày, nguồn dữ liệu, và chi tiết bất nhất.

– Nhưng không phải tất cả đều liên quan đến anh.

Cô dừng. Lần đầu tiên giọng cô thay đổi, nhẹ hơn, chậm hơn.

– Tôi tìm thấy vết xước của chính mình.

---

Nhược Vy mở một tab khác. Bài báo cũ, đăng trên trang tin tỉnh, tháng 8, mười năm trước. Tiêu đề: "Bé gái 8 tuổi mất tích tại khu phố Bình An, phường X, quận Y."

Bài báo ngắn, kiểu tin địa phương, viết khô, ít chi tiết. Nhưng đoạn cuối có một dòng: "Nhân chứng cuối cùng nhìn thấy bé gái cùng một bé trai tên Lâm Khải Minh, cùng khu phố."

Hắn đọc lại. Đọc chậm. "Lâm Khải Minh." Tên hắn. Mười năm trước, hắn mười hai tuổi. Bé gái tám tuổi. Mất tích.

– Tôi không tìm bài này, Nhược Vy nói. Bài này tự xuất hiện.

– Tự xuất hiện?

– Tôi đang tìm vết xước metadata của hồ sơ Kiến Phong. Mở tab mới, gõ tên anh trên công cụ tìm kiếm lưu trữ báo chí. Và bài này ở kết quả thứ ba. Nhưng tuần trước, khi tôi tìm cùng từ khóa, bài này không có. Tôi chắc chắn, vì tôi đã lưu ảnh chụp kết quả tìm kiếm tuần trước.

Cô mở ảnh chụp màn hình cũ. Cùng từ khóa, cùng công cụ tìm kiếm, tuần trước: không có bài báo nào về vụ mất tích. Tuần này: bài báo ở kết quả thứ ba, như đã tồn tại từ mười năm trước.

Hiện thực đang dựng lại quá khứ. Không phải để giúp hắn, mà để bổ sung một sự thật mà trước đó không tồn tại. Bài báo này không có mười năm trước. Nó được tạo bây giờ, và được đặt vào quá khứ, như hợp đồng Vĩnh An ghi ngày ký ba tháng trước.

Nhưng tại sao? Hắn không nói dối về vụ mất tích nào. Hắn không nhắc đến bé gái nào. Tại sao hiện thực tự tạo bài báo này?

Trừ khi lời nói dối đã xảy ra từ lâu. Từ khi hắn mười hai tuổi.

Ý nghĩ đó đến lạnh, rõ, và hắn nhớ lời Thành Nam ở quán ốc hẻm Vạn Kiếp: "Mày nói chuyện giống người đang dịch." Thành Nam nhớ hắn hay nói những câu lạ hồi nhỏ. Hắn hay khoe "tao có phép." Trẻ con nói bậy, ai tin. Nhưng nếu dị năng đã có từ đó, nếu hắn đã nói dối từ năm mười hai tuổi, và lời nói dối đó đã xóa một đứa trẻ...

– Anh biết bé gái này là ai không?

Hắn lắc đầu. Thật. Hắn không nhớ. Không có ký ức nào về bé gái tám tuổi, về khu phố Bình An, về vụ mất tích. Nhưng điều đó không có nghĩa là không xảy ra. Dị năng xóa ký ức gốc, và nếu hắn đã xóa bé gái đó, hắn cũng đã xóa ký ức về việc xóa.

– Bài báo ghi tên anh, Nhược Vy nói, đóng laptop. Và bài báo mới xuất hiện tuần này. Hiện thực đang dựng lại một quá khứ mà trước đó không tồn tại. Tại sao?

Hắn im. Cô im. Quán cà phê chiều thứ hai vắng, hai ly cà phê nguội, quạt trần quay chậm, ánh nắng xiên qua cửa kính rơi trên bàn. Hai người ngồi trong im lặng, mỗi người đang xử lý thông tin theo cách riêng: cô bằng logic, hắn bằng nỗi sợ.

– Có điều nữa, cô nói, thấp hơn. Tôi tìm thấy vết xước của mình. Ký ức tôi về anh Vĩnh, anh trai tôi, cũng đang thay đổi. Trước đây tôi nhớ anh ấy mất vì tai nạn giao thông. Nhưng tuần trước, tôi mở sổ tay cũ, sổ hồi tôi mười hai tuổi, viết tay. Trong đó tôi ghi: "Anh Vĩnh không mất vì tai nạn. Gia đình nói dối."

Cô dừng, nuốt nước bọt.

– Sổ tay viết tay. Không bị sửa. Và ký ức hiện tại của tôi nói tai nạn giao thông. Hai nguồn mâu thuẫn. Tôi tin sổ tay hơn ký ức.

Viết tay không bị sửa. Lần nữa. Quy tắc đó xuất hiện lại, xác nhận lại, từ một nguồn khác.

– Tôi không biết anh làm được gì, Nhược Vy nói, nhìn thẳng vào hắn. Nhưng tôi biết hiện thực đang thay đổi, và sổ tay viết tay là thứ duy nhất không đổi. Nếu anh muốn giữ lại bất cứ điều gì thật, hãy viết ra giấy.

Hắn nhìn cô. Cô nhìn lại, mắt sắc, không sợ, không giận, chỉ tỉnh. Cô là phóng viên điều tra, cô sống bằng bằng chứng, và cô vừa đưa cho hắn bằng chứng rằng cả hai đều đang bị hiện thực nuốt.

– Bé gái trong bài báo, hắn nói, giọng khô. Tôi không nhớ. Nhưng tôi nghĩ tôi biết ai đó có thể nhớ.

– Ai?

– Thành Nam. Bạn tôi từ hồi nhỏ.

Nhược Vy ghi vào sổ. Nhanh, gọn, bút bi xanh trên giấy vàng. "Thành Nam. Bạn thời thơ ấu. Có thể nhớ vụ mất tích."

Cô đóng sổ, đứng dậy.

– Tôi sẽ tìm thêm về bài báo. Anh hỏi Thành Nam. Gặp lại tôi khi có gì.

Cô bỏ tiền cà phê trên bàn, đeo ba lô, đi ra cửa. Không quay lại, không chào. Bước chân nhanh, dứt khoát, của người đang đi đến đâu đó quan trọng hơn nơi cô vừa rời.

Khải Minh ngồi lại, nhìn ly cà phê nguội. Bài báo. Bé gái tám tuổi. "Nhân chứng cuối cùng nhìn thấy cùng một bé trai tên Lâm Khải Minh."

Hắn mở sổ ghi chép, viết:

"Bài báo vụ mất tích bé gái, xuất hiện tuần này, không có tuần trước. Hiện thực đang dựng lại quá khứ mà tôi không nhớ. Bé gái 8 tuổi. Tôi 12 tuổi. Khu phố Bình An. NV tìm thấy. Hỏi TN."

Dưới cùng, hắn viết thêm một dòng, chậm, từng chữ:

"Có lẽ dị năng đã có từ trước. Rất lâu trước."

Ch.17/81
1.856 từ