Mỗi Khi Nói Dối, Tôi Có Thể Biến Nó Thành Sự Thật
Chương 52: Khi Không Ai Nhớ Mình
Chương 52

Khi Không Ai Nhớ Mình

Ngày thứ hai trong căn hộ Phú Nhuận, Khải Minh nhận ra ngón tay mình trong suốt.

Không phải khi có người nhìn. Khi có người nhìn, tay hắn vẫn đặc, vẫn có da thịt, vẫn bình thường. Nhưng khi không ai nhìn, khi hắn ngồi một mình trong phòng tắm lúc ba giờ sáng, nhìn xuống bàn tay dưới ánh đèn huỳnh quang, ngón trỏ mờ. Không mất hẳn, mà trong, kiểu kính mờ, nhìn xuyên qua thấy đường gạch sàn phía dưới.

Hắn nắm tay. Mở ra. Ngón trỏ đặc lại. Nhìn mười giây, vẫn đặc. Quay mặt đi, đếm đến mười, nhìn lại. Mờ.

Hiện thực xóa mình khi không ai xác nhận mình tồn tại.

Hắn ra khỏi phòng tắm. Mẫn Nhi ngủ trên sofa, Nhược Vy ngủ trên ghế bố, tay vẫn ôm sổ tay. Hắn ngồi xuống sàn, lưng tựa tường, nhìn hai người. Khi hai người ở đây, khi ít nhất một người biết hắn tồn tại, tay hắn đặc. Khi không ai biết, hắn bắt đầu mờ.

Hắn ngồi đến sáng, không ngủ, nhìn hai người trong căn phòng nhỏ, và nghĩ: nếu cả hai cùng quên mình lúc ngủ, mình có mất luôn không?

Sáng. Nhược Vy dậy trước, mắt đỏ, quầng thâm sâu hơn hôm qua. Cô nhìn hắn, gật. Vẫn nhớ.

– Anh không ngủ.

– Không.

– Tay anh mờ khi không ai nhìn?

Hắn nhìn cô. Không hỏi sao cô biết.

– Tôi thức lúc bốn giờ, Nhược Vy nói. Anh ngồi tựa tường, tay phải gần như trong suốt. Khi tôi nhìn, nó đặc lại. Tôi ghi vào sổ.

Cô mở sổ tay, chỉ trang viết lúc bốn giờ sáng:

"4:07. KM ngồi sàn, mắt mở, không biết tôi thức. Tay phải trong suốt ở ngón trỏ + giữa. Khi tôi chuyển tư thế (tạo tiếng động), tay đặc lại trong 2 giây. Nghĩa: sự tồn tại vật lý phụ thuộc vào ý thức người khác về hắn. Không ai nhớ → không ai nhìn → không tồn tại."

Khải Minh đọc. Gật.

– Tôi cần kiểm tra thêm, hắn nói.

– Anh muốn ra ngoài?

– Muốn biết mọi người thấy gì khi nhìn tôi. Hay không thấy gì.

Nhược Vy nhìn hắn. Lâu. Rồi gật.

– Tôi đi cùng. Khi tôi ở cạnh, tôi nhớ anh, hiện thực có ít nhất một người xác nhận. Nếu anh đi một mình...

Không cần nói hết. Cả hai đều hiểu.

Họ ra khỏi căn hộ lúc chín giờ. Mẫn Nhi ở lại, cô bé ngồi trên sofa, gối thỏ trước ngực, mắt nhìn cửa khi họ đi, không nói. Biểu cảm cô bé bình thản, nhưng tay siết gối chặt hơn.

Hẻm Phú Nhuận buổi sáng. Xe máy, tiếng chào, mùi cà phê phin, bà bán rau ngồi vỉa hè. Khải Minh đi cạnh Nhược Vy, cách nửa bước. Hắn nhìn người qua đường. Họ nhìn hắn.

Không. Họ nhìn qua hắn.

Ánh mắt người đi bộ trượt ngang, không dừng, không nhận ra, không phản xạ nhường đường. Một người đàn ông đi xe máy chạy sát vỉa hè, hắn phải bước tránh. Người đàn ông không phản ứng, không nhìn, không bóp còi, như thể vỉa hè trống.

– Anh thấy không? Nhược Vy nói nhỏ, mắt quan sát, bút sẵn trong tay.

– Họ không thấy tôi.

– Không chính xác. Nhược Vy nói. Họ thấy một vật cản, tránh bằng phản xạ, nhưng không ghi nhận anh là người. Như cái cột điện. Mắt lướt qua, não không xử lý.

Khải Minh dừng lại trước quán cà phê nhỏ. Chủ quán đứng sau quầy, đàn ông trung niên, tạp dề, tay lau ly. Hắn bước vào.

– Cho tôi một ly đen đá.

Chủ quán nhìn lên. Nhìn hắn. Mắt dừng, nửa giây, rồi nhìn sang Nhược Vy đứng phía sau.

– Chị gọi gì?

Khải Minh đứng trước quầy. Nửa mét. Nhìn thẳng mặt chủ quán.

– Tôi vừa gọi. Đen đá.

Chủ quán nhìn hắn lần nữa. Mắt chớp, kiểu người thấy thứ gì đó ở góc mắt nhưng không chắc có thấy không.

– Ờ... xin lỗi, anh nói gì?

– Đen đá. Khải Minh nói, chậm, rõ.

– Dạ. Chủ quán quay đi pha, tay hơi lúng túng, như vừa tỉnh khỏi phân tâm. Pha xong, đặt ly lên quầy, nhìn Nhược Vy: Của anh này chị.

Nhược Vy không sửa. Cầm ly, đưa cho Khải Minh, ghi vào sổ. Hai người ngồi vào bàn góc.

– Ông ấy thấy anh, Nhược Vy nói. Nhưng không ghi nhận anh là chủ thể. Tiếng anh nghe được, nhưng não ông ấy gán nguồn phát cho người gần nhất mà ông ấy nhớ, là tôi. Anh tồn tại như tiếng ồn nền.

Khải Minh uống cà phê. Đắng. Đá tan. Bình thường.

– Tôi muốn kiểm tra một thứ nữa, hắn nói.

Hắn rút điện thoại. Mở ứng dụng ngân hàng. Đăng nhập. Tài khoản mở, số dư hiện: 0 đồng. Không phải bị rút. Mà tài khoản ghi tên "Lâm Khải Minh" không còn tồn tại. Hệ thống hiện: "Tài khoản chưa được đăng ký."

Hắn mở ảnh căn cước trên điện thoại. Tập tin còn, nhưng ảnh: khung trắng. Không mặt. Không tên. Không số. Chỉ khuôn hình chữ nhật trắng trên nền xám.

Hắn mở ảnh cũ trong thư viện. Ảnh tự chụp trước gương ba tháng trước, mặc áo thun xám, phòng thuê Bình Thạnh: khuôn mặt mờ, không rõ nét, như ảnh chụp qua kính mờ. Ảnh chụp với Thành Nam ở quán Vạn Kiếp: Thành Nam rõ, bên cạnh là khoảng trống, ly bia trước khoảng trống, đũa bên cạnh, nhưng không có người.

– Tôi đang bị xóa khỏi mọi bản ghi, hắn nói, giọng phẳng.

Nhược Vy nhìn màn hình. Ghi vào sổ.

– Dữ liệu số bị sửa trước. Bản ghi giấy sau. Viết tay cuối cùng. Cô nói. Đây đúng quy luật: dữ liệu số dễ sửa nhất, viết tay khó nhất. Ảnh số = giữa. Sổ tay tôi vẫn còn.

Cô mở sổ, lật đến trang cũ nhất ghi về Khải Minh. Chữ viết tay, nét mực xanh, rõ ràng:

"Lâm Khải Minh, 22 tuổi, freelancer viết nội dung. Gặp lần đầu: quán cà phê Trần Cao Vân, 2h chiều. Mắt nhìn né sang trái khi nói dối. Tay phải có thói quen siết dọc thân khi căng thẳng."

– Vẫn rõ, Nhược Vy nói. Viết tay không bị sửa.

Khải Minh nhìn dòng chữ. Chữ của người khác mô tả mình. Bằng chứng duy nhất rằng hắn từng tồn tại ngoài ký ức của chính mình.

– Nếu cô quên, hắn nói, chậm, dòng chữ này vẫn còn. Nhưng cô sẽ không biết nó viết về ai.

Nhược Vy nhìn hắn. Không đáp ngay.

– Tôi sẽ không quên, cô nói.

– Cô đã tự xé bốn trang mà không nhớ.

Im lặng. Nhược Vy gấp sổ. Tay cô đặt lên bìa da nâu, ngón cái miết dọc gáy sổ, chậm, lặp, kiểu người đang giữ thứ gì đó mà biết có thể mất.

– Vì vậy tôi viết nhiều hơn, cô nói. Mỗi đêm. Mỗi sáng. Viết tên anh. Viết mặt anh. Viết thói quen anh. Nếu hiện thực xóa ký ức tôi, sổ tay sẽ nói lại cho tôi nghe.

– Và nếu cô đọc sổ mà không hiểu?

– Thì tôi sẽ tin sổ. Nhược Vy nhìn hắn. Tôi đã tin sổ từ khi anh Vĩnh mất. Ký ức nói anh ấy chết vì tai nạn. Sổ nói không phải. Tôi chọn sổ.

Khải Minh nhìn cô. Rồi nhìn xuống ly cà phê, đá đã tan hết, nước loãng, vị nhạt.

– Tôi không muốn là người mà cô phải cố nhớ, hắn nói.

– Anh không có quyền chọn điều đó, Nhược Vy đáp.

Im lặng. Quán cà phê xung quanh, người ra vào, tiếng muỗng khuấy, tiếng ghế kéo. Không ai nhìn bàn họ. Không ai nhìn Khải Minh.

Hắn đưa tay lên, nhìn dưới bàn, nơi bóng che. Ngón trỏ và ngón giữa mờ nhẹ ở đầu ngón, như tan vào không khí. Khi cô nhìn, đặc lại. Khi cô nhìn đi, mờ.

Nhược Vy viết tiếp vào sổ, nhanh, nét bút gấp:

"Ngày X+1. KM mờ dần khi không có người nhớ hắn nhìn. Dữ liệu số: xóa hoàn toàn. Ảnh: khuôn mặt mờ hoặc biến mất. Căn cước: trắng. Tài khoản ngân hàng: không tồn tại. Sổ tay viết tay: chưa bị ảnh hưởng. Kết luận tạm: KM đang bị hiện thực thu hồi. Không phải trừng phạt. Đây là quy trình, hiện thực thu hồi sản phẩm lỗi."

Cô dừng bút. Nhìn lên.

– Sản phẩm lỗi, Khải Minh nói.

– Tôi không chọn từ đó vì nghĩ anh là đồ vật. Nhược Vy đáp. Tôi chọn vì đó là cách hiện thực xử lý. Nó không ghét anh. Nó không phạt anh. Nó thu hồi thứ không nên tồn tại. Như cơ thể đào thải tế bào lạ.

Khải Minh gật. Chậm. Hắn hiểu. Hắn hiểu hơn cô nghĩ, vì hắn đã nhìn thi thể dưới tầng hầm, đã nghe nó nói "Bản sao," đã thấy dòng chữ trên tay nó rõ mà trên tay mình mất, và hiểu rằng trong cuộc đấu giữa bản gốc và bản thay thế, hiện thực luôn chọn phiên bản nào ít nợ hơn.

Bản gốc chết vì từ chối dùng dị năng. Bản thay thế sống vì dùng dị năng. Và bây giờ, khi dị năng yếu dần, bản thay thế cũng yếu theo.

– Mình về, hắn nói.

Họ trở về căn hộ. Mẫn Nhi đang ngồi trên sofa, tay cầm giấy, vẽ. Cô bé vẽ bằng bút chì, nét thô, hình hai đứa trẻ đứng trước cổng nhà, cây trứng cá bên phải, con mèo nằm bậc thềm.

– Em vẽ gì? Khải Minh hỏi.

– Nhà mình, Mẫn Nhi nói. Nhà hồi trước. Em sợ quên nên vẽ.

Hắn nhìn bức vẽ. Hai đứa trẻ: một cao hơn, một thấp hơn. Không mặt. Mẫn Nhi không vẽ mặt.

– Sao không có mặt?

– Em không nhớ mặt anh hồi nhỏ, cô bé nói. Em nhớ tay. Nhớ vai. Nhớ cách anh đi. Nhưng mặt thì không.

Khải Minh ngồi xuống cạnh em. Nhìn bức vẽ. Nhìn hai hình người không mặt trước cổng nhà mà hắn không nhớ.

– Anh cũng không nhớ, hắn nói.

– Vậy anh vẽ thêm đi, Mẫn Nhi đưa bút chì. Cái gì anh nhớ, anh vẽ. Cái gì em nhớ, em vẽ. Gộp lại thành một bức.

Hắn cầm bút. Tay run nhẹ ở ngón trỏ, ngón mà lúc sáng trong suốt. Hắn vẽ, chậm, thêm hàng rào thấp trước nhà, thêm chiếc xe đạp nhỏ dựa gốc cây, thêm cái gì đó ở bậc thềm mà hắn không nhớ là gì nhưng biết phải có.

Nhược Vy đứng ở cửa, nhìn hai anh em vẽ, sổ tay mở, không viết. Lần đầu tiên trong nhiều ngày, cô không ghi gì. Cô chỉ nhìn.

Tối. Khải Minh vào phòng tắm. Đóng cửa. Nhìn gương.

Gương phản chiếu khuôn mặt hắn, nhưng mờ. Không phải gương mờ. Khuôn mặt mờ. Đường viền nhòe, mắt không rõ nét, kiểu ảnh chụp bằng điện thoại cũ trong điều kiện thiếu sáng. Hắn nhìn chính mình và không nhận ra mình.

Hắn mở vòi nước. Rửa mặt. Nhìn lại. Vẫn mờ.

Hắn nhìn tay. Cả hai tay trong suốt ở đầu ngón, mờ dần về phía lòng bàn tay. Không đau. Không tê. Chỉ mất, nhẹ, êm, như sương tan.

Hắn mở cửa phòng tắm. Mẫn Nhi ngồi ngoài, chờ, mắt mở.

– Anh đừng đóng cửa lâu, cô bé nói. Khi không ai thấy anh, anh mất nhanh hơn.

Hắn nhìn em gái. Gật.

– Em biết vì em từng trải, hắn nói.

Mẫn Nhi gật. Không giải thích thêm. Cô bé đứng dậy, nắm tay hắn, và dẫn hắn ra phòng khách, nơi có ánh đèn, có Nhược Vy, có ít nhất hai người biết hắn tồn tại.

Hắn ngồi xuống. Nhìn bàn tay trong tay Mẫn Nhi: đặc, ấm, có xương và gân và mạch máu. Thật, vì có người đang giữ.

Và hắn nghĩ, lạnh, logic, kiểu Nhược Vy sẽ viết vào sổ: Tôi tồn tại vì có người nhớ. Khi không ai nhớ, tôi mất. Vậy tôi chưa bao giờ thật sự tồn tại. Tôi chỉ là ký ức của người khác, mang hình dạng người.

Ch.52/81
2.106 từ