Mỗi Khi Nói Dối, Tôi Có Thể Biến Nó Thành Sự Thật
Chương 66: Bạch Dữ Muốn Gì?
Chương 66

Bạch Dữ Muốn Gì?

Bạch Dữ ngồi trên bậc thềm chùa Giác Lâm, lưng tựa cột gỗ, mắt nhìn sân trước. Sáu giờ sáng, chùa mở cửa, mùi nhang, mùi gỗ ẩm, tiếng chuông nhỏ từ chánh điện. Ông ngồi ở đó từ đêm, không ai hỏi, không ai đuổi, vì ông trông giống người đến cầu nguyện sớm, tóc bạc, mặt bình thản, tay đặt trên đùi.

Nhưng ông không cầu nguyện. Ông đợi.

Hắn đến lúc bảy giờ.

Hắn đi bộ từ Phú Nhuận sang Tân Bình, mất gần hai tiếng, vì không có tiền xe và không nhớ có thẻ xe buýt. Chân dẫn, giống cách chân dẫn hắn về căn hộ Nhược Vy ba ngày trước, nhưng lần này chân dẫn về hướng khác, và hắn để chân quyết định.

Hắn dừng ở cổng chùa. Nhìn vào. Thấy Bạch Dữ.

Ông không ngạc nhiên. Chỉ gật nhẹ, kiểu người đã đợi và biết người mình đợi sẽ đến.

– Ngồi, Bạch Dữ nói.

Hắn ngồi xuống bậc thềm, cách ông một khoảng, đủ gần để nói nhỏ, đủ xa để đứng dậy bỏ đi.

– Ông biến đi đâu?

– Kiểm tra vết nứt. Bạch Dữ nhìn ra sân, nhìn cây bồ đề, nhìn ánh nắng sớm trên lá. Có bảy vết nứt lớn ở quận Ba. Mười hai vết nhỏ rải rác Phú Nhuận, Gò Vấp, quận Năm. Hiện thực đang mỏng.

– Vì cô gái gọi tên cũ của tao.

– Vì nhiều thứ. Bạch Dữ quay nhìn hắn. Mắt ông lạnh nhưng mệt, kiểu mắt người thức nhiều đêm không phải vì lo mà vì không dám ngủ. Cô ấy gọi tên cũ, vết nứt lan. Nhưng vết nứt đã có từ trước. Hai mươi hai năm tích lũy. Tần số mười tám trong cậu không ngừng mạnh lên. Mỗi lời nói dối cậu nói, mỗi lời nói dối ta nói, mỗi lần hiện thực vá lại, nó mỏng thêm. Bây giờ nó gần rách.

Im lặng. Tiếng chuông chùa. Mùi nhang.

– Ông muốn gì? hắn hỏi.

Bạch Dữ không trả lời ngay. Ông nhìn tay mình. Tay già, xương, gân nổi, da mỏng, nhưng vẫn rõ nét, vẫn đầy đặn, không mờ như tay hắn. Ông nhìn lâu, kiểu người nhìn thứ quen thuộc nhưng đang thay đổi.

– Ta muốn sống trong thế giới có cô ấy, ông nói.

Hắn chờ. Bạch Dữ nói chậm, từng câu, như thể mỗi từ có trọng lượng riêng và ông đang cân nhắc có nên đặt xuống hay không.

– Cậu biết lời nói dối đầu tiên của ta, ông nói. "Cô ấy vẫn sống." Ba mươi năm trước. Cô ấy chết vì bệnh, bệnh thường, không ai cứu được, và ta không chấp nhận. Ta nói "cô ấy vẫn sống" và hiện thực nghe. Lần đầu tiên hiện thực nghe lời nói dối.

– Và cô ấy sống lại.

– Không. Bạch Dữ lắc đầu, nhẹ, mắt không rời tay mình. Hiện thực kéo một phiên bản cô ấy từ timeline khác. Phiên bản đó sống, đi lại, nói chuyện, cười. Nhưng cô ấy không nhận ra ta. Cười với ta như cười với người lạ trên phố. Ba mươi năm, và ta chưa bao giờ ngừng cố.

Ông ngừng. Hít một hơi, chậm, sâu.

– Ta tạo bao nhiêu phiên bản? Hắn hỏi.

– Mười bảy, Bạch Dữ nói, giọng phẳng, kiểu đếm. Mười bảy phiên bản cô ấy. Mỗi phiên bản sống, mỗi phiên bản giống, nhưng không phiên bản nào nhận ra ta. Không phiên bản nào nhớ đêm cuối cùng, khi cô ấy nắm tay ta và nói "đừng nói dối em." Đó là câu cuối cô ấy nói. Và ta nói dối ngay sau khi cô ấy nhắm mắt.

Im lặng. Tiếng chim trong sân chùa. Nắng lên cao hơn, bóng cây bồ đề ngắn lại.

– Mười bảy phiên bản, ông nói. Mỗi lần, ta lấy từ timeline khác, mỗi lần, hiện thực mỏng hơn. Lần thứ tư, ta mất cả thành phố. Lần thứ bảy, ta mất khả năng nhớ khuôn mặt cô ấy, chỉ còn giọng nói. Lần thứ mười hai, ta biến mất bốn mươi hai ngày. Và mỗi lần quay lại, cô ấy vẫn không nhận ra ta.

Hắn nhìn ông. Nhìn khuôn mặt già, tóc bạc, mắt sâu, đường hàm giống hắn. Nhìn bàn tay đặt trên đùi, ngón thẳng, cách ngồi thẳng lưng tựa cột. Và lần đầu từ khi mất danh tính, hắn cảm nhận gì đó giống thương. Không phải thương, vì hắn mất khả năng cảm. Nhưng gần. Gần lắm.

– Vậy ông muốn gì? hắn hỏi lại, lần này chậm hơn.

– Ta muốn viết lại. Bạch Dữ nói, và giọng ông thay đổi, lần đầu hắn nghe, không còn phẳng mà thấp hơn, gần hơn, kiểu giọng người nói thứ giấu kín rất lâu. Ta muốn tạo hiện thực mới, từ đầu, không có lời nói dối nào, không có dị năng, không có Cục, không có vết nứt. Thế giới sạch. Và trong thế giới đó, cô ấy sống, cô ấy nhớ ta, và ta không cần nói dối nữa.

– Thế giới sạch.

Hắn nhìn ông. Ông nói "thế giới sạch" kiểu người nói "nhà" hoặc "nước." Đơn giản, cụ thể, như thứ đã hình dung nhiều lần trong đầu đến mức thành quen thuộc. Hắn cố hình dung: thế giới không có lời nói dối nào phá vỡ hiện thực. Không có Cục Kiểm Định, không có Phòng Trắng, không có tần số mười tám, không có người mờ dần ở mép, không có mẹ mới nấu sườn ngọt thay vì mặn. Thế giới mà mọi người nói dối bình thường và lời nói dối chỉ làm đau, không phá vỡ.

Thế giới mà Mẫn Nhi mô tả. Thế giới gốc.

– Cái giá?

– Xóa mọi thứ hiện tại. Mọi timeline. Mọi phiên bản. Mọi người.

Hắn ngồi im. Hai phút, hoặc năm phút, hoặc lâu hơn, hắn không đếm. Tiếng chuông chùa ngân, rồi tắt, rồi ngân lại. Mùi nhang nhạt dần khi gió thay đổi hướng.

– Mọi người, hắn nói. Cô gái viết sổ tay, đứa trẻ vẽ tranh, ông thợ sửa xe đầu hẻm, bà bán xôi cuối chợ. Tất cả.

– Tất cả. Bạch Dữ gật. Vì tất cả đều là sản phẩm của hơn bảy lần sửa. Không ai thật sự nguyên bản nữa. Kể cả ta. Kể cả cậu. Kể cả Mẫn Nhi, dù cô bé giữ ký ức gốc, cô bé vẫn bị ảnh hưởng, vẫn mắc kẹt giữa các phiên bản.

– Ông nói "kể cả cậu." Nếu tao bị xóa, ông mất gì?

Bạch Dữ nhìn hắn. Lâu. Và lần này, hắn thấy thứ mà ông giấu kỹ hơn tất cả: mệt. Không phải mệt cơ thể, mà mệt ba mươi năm nói dối, ba mươi năm sửa, ba mươi năm nhìn mười bảy phiên bản cười với mình như người lạ.

– Ta mất cách duy nhất để kết thúc, ông nói. Vì cậu là người duy nhất có thể nói lời thật tuyệt đối. Ta không nói được, giọng ta bị hiện thực đánh dấu. Mỗi câu ta nói, hiện thực nghi. Nhưng cậu, cậu mới, cậu chưa bị đánh dấu hoàn toàn. Cậu có thể nói một câu thật, và hiện thực sẽ nghe.

– Câu gì?

– Câu đảo ngược mọi lời nói dối.

– Câu nào đảo ngược mọi lời nói dối?

Bạch Dữ im. Nhìn ra sân. Nắng chiếu lên cây bồ đề, lá xanh, rễ buông, bóng dài trên sân gạch.

– Ta không biết, ông nói. Chậm, thật, kiểu người thừa nhận thứ mình không muốn thừa nhận. Ba mươi năm ta tìm câu đó. Thử nhiều cách. Không câu nào đủ. Vì "lời thật tuyệt đối" không phải câu nói dối ngược lại. Không phải "cô ấy đã chết." Không phải phủ nhận. Mà là thứ gì đó khác. Thứ gì đó tôi chưa tìm ra.

Hắn nhìn ông. Và hiểu, lần đầu, rằng Bạch Dữ không phải kẻ biết tất cả. Ông là người nói dối lâu nhất, xa nhất, mất nhiều nhất, và vẫn chưa tìm được cách dừng lại. Ông dạy hắn kiểm soát không phải vì ông giỏi kiểm soát, mà vì ông muốn hắn làm thứ ông không làm được.

Ba mươi năm. Hắn thử hình dung ba mươi năm nói dối. Ba mươi năm nhìn mười bảy phiên bản người mình yêu cười với mình như người lạ. Ba mươi năm mất dần, mất thành phố, mất ký ức, mất khuôn mặt cô ấy, mất khả năng biết chắc mình có đang tồn tại hay không. Và vẫn tiếp tục. Vẫn nói dối thêm. Vì ngừng lại có nghĩa là chấp nhận cô ấy đã chết, và ông không chấp nhận được, ba mươi năm rồi vẫn không chấp nhận được.

Hắn không cảm thương. Không có khả năng. Nhưng hắn nhận ra: ông giống hắn. Hoặc hắn giống ông. Cả hai đều nói dối vì mất mát, đều tạo phiên bản thay thế, đều trả giá bằng ký ức và quan hệ. Chỉ khác quy mô: hắn mất mẹ, mất bạn, mất người yêu. Ông mất thành phố, mất ba mươi năm, mất mười bảy phiên bản.

Ông là phiên bản tương lai của tao. Hoặc tao là phiên bản trẻ hơn của ông.

– Ông muốn tao nói lời thật để ông có thể viết lại thế giới, hắn nói, không phải hỏi. Tao nói thật, hiện thực xóa sạch, ông tạo hiện thực mới có cô ấy.

– Đúng.

– Và mọi người khác biến mất.

– Đúng.

– Cô gái viết sổ biến mất.

Bạch Dữ không trả lời.

– Đứa trẻ vẽ tranh biến mất.

Bạch Dữ vẫn không trả lời.

– Ông nói mọi người. Ông nói "kể cả Mẫn Nhi." Cô bé mười năm ở giữa không có gì, trở lại, giữ ký ức mọi phiên bản, nhớ mẹ kho sườn mặn và bài hát ru. Cô bé đó cũng mất.

Bạch Dữ nhìn hắn. Tay ông siết nhẹ lên đùi, ngón trỏ gõ một lần rồi dừng, kiểu người kiềm chế phản ứng bằng thói quen. Mắt ông ướt, không phải nước mắt, nhưng ướt hơn bình thường, hơi bóng, hơi nhòe, kiểu mắt người đang nhìn thứ gì đó rất xa hoặc rất cũ.

Gió thổi qua sân chùa. Lá bồ đề rơi, chạm gạch, lăn nhẹ rồi dừng. Ông nhìn lá, rồi nhìn lại hắn, và hắn thấy: ông không giống người đang thuyết phục. Ông giống người đang cầu xin. Không bằng lời, vì ông không biết cầu xin bằng lời. Bằng mắt, bằng cách ngồi im lâu hơn cần thiết, bằng cách nói chậm hơn bình thường, bằng cách để giọng mình lọt ra ngoài lớp kiểm soát mà ông giữ suốt ba mươi năm.

– Ta chỉ muốn sống trong thế giới có cô ấy, ông nói, lần đầu giọng không lạnh, không phẳng, không kiểm soát. Cậu có hiểu không? Mất một người duy nhất mà cả thế giới vẫn tiếp tục. Ba mươi năm thế giới tiếp tục, và ta không tiếp tục được.

Im lặng. Dài. Tiếng chuông ngân lần nữa, rồi tắt.

Hắn đứng dậy.

– Tao không biết tao là ai, hắn nói. Không nhớ tên, không nhớ quá khứ, không nhớ ai ngoài đứa trẻ và cô gái ở tầng năm. Ông tạo ra tao, ông dạy tao, ông bỏ đi rồi quay lại. Và bây giờ ông muốn tao phá tất cả để ông được gặp lại một người.

Bạch Dữ nhìn lên, nhìn hắn, không đứng dậy.

– Tao không nói. Chưa. Hắn nhìn ông, mắt không lạnh, không giận, chỉ trống, kiểu mắt người không có đủ cảm xúc để giận. Tao cần biết thêm. Tao cần biết cô ấy là ai. Tao cần biết lời nói dối đầu tiên thật sự là gì. Và tao cần biết nếu tao nói lời thật, ai sẽ ở lại.

Bạch Dữ nhìn hắn, lâu. Rồi gật, nhẹ.

– Ngày mai, ông nói. Ta sẽ cho cậu xem ký ức. Không phải kể. Xem. Cậu sẽ thấy cô ấy. Sẽ thấy lần đầu ta nói dối. Sẽ thấy hiện thực méo mó đầu tiên. Rồi cậu tự quyết định.

Hắn gật. Quay lưng. Bước ra cổng chùa, ra đường, ra nắng, ra thành phố đang mỏng dần mà không ai biết.

Trên đường về, hắn đi qua ngã tư Lý Thường Kiệt, qua quán cà phê góc đường, qua tiệm may, qua sạp báo. Thành phố buổi sáng sống bình thường, xe chạy, người đi, tiếng rao, tiếng còi. Nhưng hắn nhìn kỹ hơn, nhìn thứ mà trước đây hắn không thấy hoặc không để ý. Vỉa hè trước tiệm thuốc tây có một vết nứt dài chạy từ gốc cây ra lòng đường, mới, bê tông trắng lộ ra. Bức tường rào bệnh viện có vệt rạn mảnh từ trên xuống, chưa ai sơn lại. Kính cửa hàng điện thoại có đường nứt nhỏ ở góc dưới, kiểu nứt không phải do va đập mà do nền đất dịch chuyển.

Vết nứt. Ở khắp nơi. Không chỉ căn hộ Phú Nhuận. Mà cả thành phố.

Hắn dừng ở trạm xe buýt, nhìn xuống vỉa hè. Một vết nứt chạy từ dưới chân hắn ra đường, dài hơn một mét, mảnh, mới. Hắn cúi xuống, sờ. Bê tông lạnh, giòn, vụn dưới ngón tay. Và từ bên trong khe nứt, mùi quen. Mùi biển. Mùi muối. Mùi Phiên An.

Thành phố đang rách. Từ bên trong.

Hắn đứng dậy, bước tiếp, về phía Phú Nhuận. Ngón giữa co trong túi áo. Thói quen cuối cùng. Lý do duy nhất hắn chưa nói "có."

Ch.66/81
2.312 từ