Tội Ác Thật Và Giả
Bạch Dữ trở lại vào ngày thứ sáu.
Không gõ cửa. Cửa mở, hắn bước vào, sơ mi trắng, giày da sạch, tóc bạc, tay cầm túi vải. Đặt túi lên bàn: bên trong có trái cây, nước, một cuốn sổ mới bìa cứng đen. Nhìn quanh phòng, gật với Mẫn Nhi, rồi ngồi xuống ghế.
Nhược Vy không nhìn lên. Cô ngồi ở bàn, viết, bút bi trên giấy, không dừng. Khải Minh ngồi trên giường, chân co, sổ trên đùi. Thành Nam đứng ở cửa sổ, quay lưng.
– Cậu đã gây chuyện lớn, Bạch Dữ nói, nhìn Khải Minh.
– Tôi biết.
– Không. Cậu nghĩ cậu biết. Bạch Dữ nghiêng đầu, tay đặt trên đùi, ngón thẳng. Nhưng cậu chưa biết hết. Cậu nói dối về giết người. Hiện thực tạo nạn nhân, tạo bằng chứng, tạo vụ án. Rồi cậu phủ nhận, và hiện thực tạo thêm. Rồi cậu im, và hiện thực tự hoàn thiện. Cậu không cần nói gì thêm để vụ án này trở nên thật hơn mỗi ngày.
– Tôi biết. Bằng chứng sinh sôi.
– Không chỉ bằng chứng. Nhân chứng. Sáng nay, hai người trong khu chung cư cạnh cầu nhớ thấy cậu chiều hôm đó. Họ không nói dối, họ thật sự nhớ. Hiện thực cài ký ức vào đầu họ.
Im lặng. Nhược Vy dừng viết, nhìn lên, mắt hẹp.
– Ông biết vì sao?
– Vì ta theo dõi.
– Ông theo dõi vụ án?
– Ta theo dõi hiện thực. Ta nhìn thấy khi nó sửa. Cậu không thấy, cô không thấy, vì hai người ở bên trong. Ta đứng bên ngoài.
Bạch Dữ nhìn Nhược Vy, ba giây, rồi nhìn lại Khải Minh.
– Cậu muốn cứu anh ta không? Nạn nhân.
Khải Minh nhìn Bạch Dữ. Câu hỏi đơn giản, nhưng hắn đã học, từ chương trước, rằng câu hỏi của Bạch Dữ không bao giờ đơn giản.
– Tôi muốn. Nhưng tôi không biết cách.
– Có một cách. Bạch Dữ nói, giọng nhẹ, đều, như đọc thực đơn. Cậu nói dối rằng vụ án chưa từng xảy ra. Lời nói dối đó mạnh hơn lời nói dối ban đầu, vì nó trực tiếp phủ nhận sự tồn tại của vụ án. Hiện thực sẽ xóa vụ án, xóa bằng chứng, xóa nạn nhân.
– Xóa nạn nhân. Tức là xóa anh ta.
– Đúng. Anh ta sẽ không tồn tại nữa. Không chết, không sống. Không có. Như chưa bao giờ.
– Và ký ức anh Vĩnh gắn trong anh ta?
Bạch Dữ nhìn Khải Minh, rồi nhìn Nhược Vy. Cô ngồi yên, bút trong tay, không viết. Mắt cô nhìn Bạch Dữ, sắc, không chớp.
– Ký ức đó sẽ về nơi nó đến. Một timeline đã xóa, một kho chứa không ai mở được. Cô sẽ không nhớ anh trai mình ở phiên bản này nữa. Ký ức về anh Vĩnh mà cô đang giữ, ký ức hồi nhỏ, Vũng Tàu, bờ kè, canh chua, sẽ mờ, rồi mất.
Im lặng. Dài. Nhược Vy nhìn Bạch Dữ. Mắt cô không thay đổi, không rộng, không hẹp, nhưng tay trái, tay không cầm bút, siết mép sổ, ngón trắng.
– Cô sẽ quên anh trai mình, Bạch Dữ nói, nhìn Nhược Vy. Nhưng cô sẽ không đau. Người ta không đau vì thứ không nhớ.
– Tôi đau vì thứ không nhớ, Nhược Vy nói, giọng phẳng. Tôi đã đau mười hai năm vì một nửa ký ức về anh tôi bị giấu. Tôi biết đau vì không nhớ khác gì đau vì nhớ.
Bạch Dữ gật, nhẹ. Không phải đồng ý, mà ghi nhận.
– Vậy cô chọn gì?
– Chưa. Nhược Vy nhìn Khải Minh. Anh muốn gì?
Khải Minh nhìn cô. Câu hỏi đẩy về phía hắn, nặng, và hắn hiểu tại sao cô hỏi: vì hắn tạo ra vụ này, hắn phải là người quyết định, nhưng quyết định sẽ ảnh hưởng đến cô, đến ký ức anh trai cô, đến nỗi đau cô mang mười hai năm.
– Tôi muốn cứu anh ta mà không xóa ký ức cô.
– Không có lựa chọn đó, Bạch Dữ nói.
– Luôn có lựa chọn đó. Tôi chỉ chưa tìm ra.
Bạch Dữ nhìn hắn. Mắt bình tĩnh, nhưng ở góc, ở chỗ mà ánh sáng đèn đường vàng nhạt không đến, Khải Minh thấy thứ gì đó quen thuộc: sự mệt mỏi, kiểu người đã tìm và không tìm ra quá nhiều lần.
– Ta cũng từng nói câu đó. Bạch Dữ đứng dậy. "Luôn có cách." Ta nói câu đó bảy lần sửa trước. Mỗi lần, cách đó tạo ra mất mát mới, và ta tìm cách khác, và cách khác tạo ra mất mát khác. Không có cách nào không mất. Chỉ có chọn mất gì.
Hắn đi ra cửa. Dừng.
– Nếu cậu không quyết trong ba ngày, hiện thực sẽ quyết thay cậu. Vụ án đang hoàn thiện. Kỳ Sơn sẽ có lệnh bắt. Video thú tội sẽ đến tay ông ấy. Và khi cậu bị bắt, cậu sẽ không còn cơ hội chọn.
Rồi đi. Cửa đóng. Tiếng bước trên cầu thang, nhẹ, rồi tắt.
---
Đêm đó. Nhược Vy ngồi ở bàn, đèn bàn nhỏ, ánh vàng. Khải Minh ngồi đối diện, sổ mở, không viết.
– Anh hỏi tôi, Nhược Vy nói, không nhìn lên. Nhưng anh không nên hỏi tôi. Tôi là người mất nhiều nhất nếu anh nói dối. Tôi không khách quan.
– Tôi không cần khách quan. Tôi cần cô nói thật.
Nhược Vy nhìn hắn. Mắt cô dưới đèn bàn, sắc, mệt, quầng thâm đậm hơn tuần trước.
– Nếu anh nói dối "vụ án chưa xảy ra," tôi mất anh Vĩnh. Lần thứ hai. Lần đầu, anh ấy chết và gia đình giấu lý do. Lần này, anh ấy bị xóa khỏi ký ức tôi. Tôi sẽ không nhớ anh ấy. Sẽ không nhớ Vũng Tàu, bờ kè, canh chua, "anh ơi chờ em." Sẽ không nhớ tại sao tôi chọn nghề phóng viên.
– Và nếu tôi không nói dối?
– Anh bị bắt. Vụ án hoàn thiện. Anh ta, dù là ai, tiếp tục chết đi sống lại trong nhà xác. Và tôi giữ ký ức nhưng phải nhìn anh trai tôi bị dùng làm nạn nhân mãi mãi.
– Cả hai đều không chấp nhận được.
– Đúng.
Im lặng. Đèn bàn nhấp nháy, bóng đèn cũ, chập chờn. Rồi sáng lại, đều.
– Tôi chọn giữ ký ức, Nhược Vy nói.
– Dù đau.
– Đau là bằng chứng nó có thật. Nếu tôi không đau, anh Vĩnh chưa bao giờ tồn tại.
Cô đóng sổ. Nhìn Khải Minh, thẳng, không chớp.
– Đừng nói dối xóa vụ án. Đừng để hắn nói thay sự thật.
"Hắn" là Bạch Dữ. Nhược Vy nói "hắn" lần đầu, không phải "ông." Khoảng cách đã thay đổi.
Khải Minh gật.
– Vậy tôi phải tìm cách khác.
– Tìm cách nào mà không nói dối.
– Tôi không biết có cách nào không nói dối.
– Thì tìm. Nhược Vy tắt đèn bàn. Nhưng đừng nói dối trong lúc tìm.
Bóng tối. Đèn đường vàng nhạt qua cửa sổ. Nhược Vy nằm xuống bàn, cánh tay kê đầu, mắt nhắm. Khải Minh nằm trên giường, sổ trên ngực, mắt mở.
*Cô ấy chọn đau. Cô ấy chọn nhớ anh trai, dù ký ức đó bị biến thành vũ khí, dù nỗi đau bị dùng làm nguyên liệu. Cô ấy chọn giữ, vì giữ là cách duy nhất để chứng minh anh Vĩnh từng tồn tại.*
*Và tao không được nói dối xóa vụ án. Tao không được nói dối cứu bản thân. Tao không được nói dối nữa.*
*Nhưng tao là Người Nói Dối. Không nói dối không có nghĩa là im lặng. Im lặng không giải quyết. Bằng chứng vẫn sinh, vụ án vẫn hoàn thiện, Kỳ Sơn vẫn đến.*
*Ba ngày.*
Hắn nhắm mắt. Không ngủ, chỉ đóng mắt lại, và nghe thành phố thở bên ngoài, và đếm thời gian còn lại.