Mỗi Khi Nói Dối, Tôi Có Thể Biến Nó Thành Sự Thật
Chương 67: Người Phụ Nữ Trong Bản Ghi
Chương 67

Người Phụ Nữ Trong Bản Ghi

Bạch Dữ đặt cuốn sổ tay cũ lên bàn gỗ. Phòng kho đường Trần Hưng Đạo, sáng sớm, ánh nắng xiên qua cửa sổ chiếu lên bìa sổ da nâu sẫm, mép sờn, dây đánh dấu đỏ lòi ra. Cuốn sổ ba mươi năm trước, trang ố vàng, mực xanh ngả nâu. Viết tay, tiếng Việt, lề ghi tiếng Pháp.

– Đặt tay lên trang đầu, Bạch Dữ nói. Ông đứng cạnh cửa sổ, lưng quay, nhìn ra mái tôn. Và đừng cố điều khiển. Chỉ xem.

Hắn ngồi trước bàn, nhìn cuốn sổ, rồi nhìn ông.

– Xem bằng cách nào?

– Viết tay giữ ký ức. Không chỉ chữ. Cả cảm giác của người viết, cả hình ảnh họ thấy khi viết. Cậu đặt tay lên, tần số trong cậu sẽ đọc. Giống cách cậu đọc ký ức cơ bắp của chính mình, nhưng lần này là ký ức của ta.

Hắn nhìn cuốn sổ. Ba mươi năm. Trang giấy ố vàng, mực xanh ngả nâu, chữ viết tay nhỏ dày, xếp đều từng dòng. Hắn đã thấy cuốn sổ này trước đây, đã đọc dòng đầu về bốn mươi hai ngày biến mất. Nhưng lần này ông bảo hắn chạm, không đọc.

Hắn đặt tay lên trang đầu. Ngón giữa co, chạm giấy, chạm mực. Giấy lạnh dưới ngón tay, lạnh hơn nhiệt độ phòng, kiểu lạnh từ bên trong giấy, từ mực, từ ký ức ba mươi năm nén lại trong nét viết tay.

Và hắn thấy.

Không phải mơ. Không phải nhớ. Mà xem, rõ ràng, từng chi tiết, như đứng trong phòng nhìn qua ô cửa.

Căn phòng nhỏ. Tường trắng, cửa sổ gỗ mở, rèm vải mỏng bay nhẹ. Nắng chiều. Giường đơn, ga trắng, gối trắng. Trên giường, một người phụ nữ nằm, mắt nhắm, tóc đen dài xõa trên gối, da xanh hơn bình thường nhưng vẫn đẹp, kiểu đẹp mà bệnh không lấy đi được, chỉ làm mỏng hơn, trong hơn, giống kính mờ.

Bạch Dữ ngồi cạnh giường. Trẻ hơn ba mươi năm. Tóc đen, mặt gầy, mắt sáng, kiểu mắt người chưa biết mình sẽ nói dối bao nhiêu lần. Tay ông nắm tay cô, chặt, ngón đan ngón, kiểu nắm của người sợ buông.

Cô mở mắt. Nhìn ông. Mắt cô tỉnh, sáng, không mờ, không mệt, kiểu mắt người biết mình sắp đi nhưng chưa đi nên vẫn ở đây, vẫn nhìn, vẫn thấy.

– Anh nói dối mấy lần hôm nay? cô hỏi.

Giọng cô nhẹ, khàn, nhưng rõ. Giọng người quen hỏi câu này, hỏi mỗi ngày, hỏi không trách mà chỉ hỏi, kiểu thói quen giữa hai người.

– Hai lần, Bạch Dữ trẻ nói, cười nhẹ. Nói với bác sĩ em ổn. Nói với mẹ em khỏe hơn.

– Ba lần, cô nói, mắt nheo, kiểu biết rõ hơn hắn biết. Anh còn nói với chính mình rằng em sẽ khỏi.

Im lặng. Tay nắm chặt hơn.

– Đừng nói dối em, cô nói. Giọng nhẹ hơn, chậm hơn, nhưng mỗi từ rõ. Em biết. Em luôn biết. Anh nói dối giỏi, nhưng em đọc được, vì anh không giấu được tay. Tay anh siết mỗi khi anh nói dối.

Bạch Dữ trẻ nhìn tay mình nắm tay cô. Và nhận ra: đúng. Ông đang siết.

– Đừng nói dối em, cô nói lần nữa. Lần này giọng thấp hơn, gần thì thầm. Và khi em đi rồi, đừng nói dối về em. Đừng nói em vẫn sống. Đừng nói em ổn. Để em đi. Để em thật sự đi.

Ông nhìn cô. Mắt ông ướt, lần đầu trong ký ức này, nước mắt không chảy nhưng đọng, bóng, lấp lánh dưới nắng chiều.

– Tên em là gì? ông hỏi, kiểu hỏi để nghe cô nói, không phải vì không biết.

– Bảo Ngọc, cô nói, cười nhẹ. Anh biết rồi. Anh hỏi mỗi ngày.

– Vì mỗi ngày anh muốn nghe em nói.

Cô cười. Nhẹ, nhưng cười, kiểu cười của người biết mình yêu và được yêu, và điều đó đủ, dù mọi thứ khác đang mất.

Rồi cô nhắm mắt. Tay cô siết tay ông một lần, nhẹ, yếu, rồi buông dần. Ông nhìn mặt cô. Mặt bình thản, kiểu bình thản của người không sợ đi, chỉ sợ người ở lại không biết sống. Cô thở một hơi, rồi thở thêm, và mỗi hơi thở dài hơn hơi trước, khoảng cách giữa hai hơi dài hơn, cho đến khi khoảng cách kéo dài mãi và không có hơi tiếp theo.

Bạch Dữ ngồi im. Nghe. Chờ hơi thở tiếp theo mà không đến. Một phút. Hai phút. Năm phút. Ông ngồi, tay nắm tay cô, và hiểu rằng cô đã đi, và ông ở lại, và thế giới tiếp tục quay dù nó không nên tiếp tục quay khi cô không còn ở trong đó.

Đó là khoảnh khắc ông quyết định. Không phải quyết định bằng lý trí. Bằng cơ thể. Bằng tay siết tay lạnh. Bằng ngực hẹp lại. Bằng miệng mở và nói thứ mà cô dặn đừng nói.

Hắn thấy thêm.

Không liên tục. Ký ức nhảy, giống xem ảnh cũ, từng tấm, không theo thứ tự, nhưng mỗi tấm rõ.

Bảo Ngọc ngồi ở bàn bếp, viết thư, bút mực, giấy trắng. Viết chậm, chữ tròn, nét đều. Bạch Dữ đứng sau lưng, đọc qua vai. Cô đẩy tay ông ra: "Đừng đọc trộm." Ông cười.

Bảo Ngọc đi bộ trên cầu, tay vịn lan can, tóc bay. Bạch Dữ đi cạnh, cách một bước, nhìn cô, không nói. Cô quay lại, nhìn ông: "Anh đang nói dối gì trong đầu?" Ông lắc đầu. Cô gật: "Nói dối rằng em không yếu. Em thấy mà."

Bảo Ngọc nằm trên giường, mắt nhắm, thở chậm. Máy đo nhịp tim bên cạnh, đều, nhưng yếu hơn hôm qua. Bạch Dữ ngồi ghế, tay nắm tay cô, đầu gục xuống mép giường. Cô mở mắt, nhìn ông ngủ, nhẹ tay rút ra, đặt lại, rồi nhắm mắt.

Bảo Ngọc ngồi trên hiên, buổi chiều, uống trà, đọc sách. Bạch Dữ ngồi cạnh, viết sổ tay, bút mực xanh, chữ nhỏ, tiếng Việt trộn tiếng Pháp ở lề. Cô nhìn sang: "Anh viết gì?" Ông đáp: "Ghi lại ngày hôm nay." Cô gật: "Ghi cả phần anh nói dối. Để mai đọc lại, anh biết mình nói dối mấy lần." Ông cười, viết thêm một dòng, và hắn đoán dòng đó là sự thật, vì tay ông không siết.

Bảo Ngọc nằm nghiêng, mặt hướng cửa sổ, mắt mở. Bạch Dữ vào phòng, đặt bát cháo trên bàn đêm. Cô không ăn. Không phải vì không muốn, mà vì không đủ sức nâng muỗng. Ông ngồi xuống, múc một muỗng, đưa lên miệng cô. Cô ăn chậm, mắt nhìn ông, không nói. Xong nửa bát, cô lắc đầu. Ông đặt bát xuống. Cô nói: "Anh đừng nói với mẹ em rằng em ăn hết nhé." Ông gật. Rồi nói với mẹ cô rằng cô ăn hết. Lời nói dối nhỏ, bình thường, kiểu nói dối mà ai cũng nói, nhưng lúc đó ông chưa biết rằng mỗi lời nói dối nhỏ đang tập cho ông nói lời nói dối lớn, lời sẽ phá vỡ mọi thứ.

Và tấm cuối.

Bảo Ngọc nằm yên. Máy tắt. Phòng tối, chỉ có đèn hành lang lọt qua khe cửa. Bạch Dữ ngồi cạnh, tay vẫn nắm tay cô, dù tay cô đã lạnh, dù ngực cô đã ngừng, dù mắt cô đã nhắm lần cuối hai giờ trước.

Ông ngồi đó. Không khóc. Không nói. Chỉ nắm.

Rồi nói, nhỏ, vào bóng tối, vào phòng trống, vào không ai:

– Cô ấy vẫn sống.

Hiện thực nghe.

Hắn cảm nhận khoảnh khắc đó qua ngón tay chạm giấy. Không phải gió, không phải rung, mà là thứ gì đó khác. Như thể không khí trong phòng bệnh đặc lại, rồi loãng ra, rồi đặc lại, và mọi thứ dịch chuyển nhẹ, rất nhẹ, đủ để cái ly trên bàn đêm xê dịch nửa centimét, đủ để tấm rèm dừng bay dù gió vẫn thổi, đủ để ánh đèn hành lang nhấp nháy một lần.

Và rồi, ở đâu đó trong thành phố, một người phụ nữ mở mắt.

Không phải Bảo Ngọc. Giống Bảo Ngọc, tóc đen, da xanh, mắt sáng, nhưng không phải. Phiên bản kéo từ timeline khác, bản sao không hoàn hảo, giống mẹ mới nấu sườn ngọt thay vì mặn.

Cô đứng dậy. Đi ra cửa. Đi trên đường. Và khi Bạch Dữ tìm thấy cô, ở góc phố, dưới đèn đường, cô nhìn ông, cười, kiểu cười với người lạ, kiểu cười không chứa ba mươi năm mà chứa không gì.

Hắn thấy khuôn mặt Bạch Dữ lúc đó. Trẻ, ba mươi năm trước, đứng dưới đèn đường, nhìn người phụ nữ giống người mình yêu cười với mình như người lạ. Và khuôn mặt đó không khóc. Không giận. Chỉ vỡ, im lặng, từ bên trong, kiểu vỡ mà bề ngoài vẫn nguyên.

Đó là hiện thực méo mó đầu tiên. Và là lý do ông không bao giờ ngừng nói dối.

Vì nếu ngừng, có nghĩa là chấp nhận. Chấp nhận rằng cô ấy đã chết, rằng nụ cười đó đã tắt, rằng bàn tay đó đã lạnh, rằng giọng nói "anh đang nói dối gì trong đầu" sẽ không bao giờ vang lại. Và Bạch Dữ không chấp nhận được, không phải vì yếu, mà vì tình yêu của ông mạnh hơn hiện thực, mạnh đến mức phá vỡ hiện thực, và ông biết điều đó là sai nhưng không biết cách khác.

Mười bảy phiên bản. Mười bảy lần hy vọng. Mười bảy lần nhìn người giống cô ấy cười với mình như người lạ. Mười bảy lần vỡ im lặng từ bên trong.

Hắn rút tay khỏi trang giấy.

Phòng kho. Bàn gỗ. Cửa sổ. Nắng. Bạch Dữ đứng cạnh cửa sổ, lưng vẫn quay, vẫn nhìn mái tôn.

Hắn ngồi im. Thở chậm. Ngón giữa co chặt hơn bao giờ hết. Và lần đầu từ khi mất khả năng cảm, hắn biết mình đang cảm thứ gì đó, dù không gọi tên được. Không phải thương. Không phải giận. Không phải sợ. Mà là hiểu. Hiểu sâu, kiểu hiểu không qua đầu mà qua cơ thể, qua ngón tay chạm giấy, qua ký ức người khác lọt vào.

Ông yêu người luôn nói thật. Và khi cô ấy chết, ông nói dối. Đúng thứ cô ấy dặn đừng làm.

– Cô ấy dặn ông đừng nói dối về cô ấy, hắn nói, giọng khàn.

Bạch Dữ không quay lại.

– Ta nghe. Nhưng ta không làm được.

– Cô ấy nói "để em đi." Ông không để.

– Ta không để được, Bạch Dữ nói, giọng thấp, mặt vẫn hướng ra cửa sổ. Ba mươi năm ta cố. Ba mươi năm ta tự nói "để cô ấy đi." Nhưng mỗi sáng ta tỉnh dậy, và thế giới không có cô ấy, và ta nói dối thêm một lần. Rồi một lần nữa. Rồi mười bảy lần.

Im lặng. Dài.

– Ông biết cô ấy sẽ nói gì, hắn nói, nếu cô ấy thấy ông bây giờ. Cô ấy sẽ nói "anh đang nói dối gì trong đầu?"

Bạch Dữ ngừng. Vai ông cứng lại, một giây, rồi thả. Ông không quay lại, nhưng tay ông siết lên khung cửa sổ, gỗ kêu nhẹ dưới ngón.

– Cô ấy sẽ biết, ông nói. Cô ấy luôn biết. Vì tay ta siết mỗi khi ta nói dối.

Hắn nhìn tay ông. Tay siết khung cửa. Ngón trắng bệch. Ông đang nói dối ngay bây giờ, hoặc đang giữ lời nói dối nào đó, hoặc đang sống trong lời nói dối lớn nhất mà ông từng nói: rằng cô ấy vẫn sống.

Hắn đứng dậy. Không nói thêm. Bước ra cửa.

Ở ngưỡng cửa, hắn dừng.

– Tao không biết lời thật tuyệt đối là câu gì. Nhưng tao biết nó không phải thứ ông nghĩ.

Bạch Dữ không trả lời.

Hắn bước ra hành lang, xuống cầu thang, ra đường. Nắng sáng, xe cộ, mùi phở từ quán dưới tầng một. Hắn dừng ở bậc thềm, nhìn xuống vỉa hè. Vết nứt mới, dài hơn hôm qua, chạy từ gốc cây me ra lòng đường, khe hở đủ rộng để nhét ngón tay vào. Bê tông vỡ, bụi trắng, và bên dưới, bóng tối. Không phải bóng tối thường. Bóng tối sâu, kiểu bóng tối có thứ gì đó ở phía sau, thứ đang chờ khe nứt mở rộng thêm.

Hắn nghĩ về Bảo Ngọc. Người phụ nữ luôn nói thật, luôn biết khi ai đó nói dối, luôn đọc tay người yêu mình. Cô dặn "đừng nói dối về em" và ông nói dối ngay khi cô nhắm mắt. Hắn nghĩ: nếu cô ấy thấy ông bây giờ, cô sẽ không giận. Cô sẽ buồn. Buồn vì ông không nghe, buồn vì ông phá vỡ thế giới vì cô, buồn vì tình yêu của ông mạnh đến mức trở thành vũ khí.

Và tao là viên đạn.

Hắn bước đi. Về Phú Nhuận. Về đứa trẻ và cô gái viết sổ. Về những người mà Bạch Dữ sẵn sàng xóa để lấy lại một nụ cười.

Trên đường, hắn nghĩ về câu cuối Bảo Ngọc nói: "Đừng nói dối em." Và câu cuối cô nói, thật sự cuối, trước khi nhắm mắt: "Đừng nói dối về em. Để em đi." Hai câu. Hai lời dặn. Và ông phá cả hai.

Hắn nhìn ngón giữa co. Ký ức cơ bắp. Bàn tay ai đó từng nằm trong tay hắn. Hắn không nhớ ai. Nhưng hắn biết: nếu người đó dặn hắn đừng nói dối, hắn cũng sẽ nói dối. Vì hắn giống ông. Vì ông tạo ra hắn.

Và đó là thứ hắn sợ nhất.

Ch.67/81
2.335 từ