Chọn Sự Thật Hay Người Mình Yêu
Đêm muộn, thành phố lặng.
Căn hộ tầng năm, Phú Nhuận. Vết nứt trên tường nhiều hơn tuần trước, dài hơn, sâu hơn. Một vết chạy từ trần phòng khách xuống sàn, rộng đủ để nhìn thấy gạch đỏ bên trong, và qua khe hở đó, gió lạ thổi nhẹ, mang theo mùi biển, mùi muối, mùi Phiên An. Mùi quen rồi. Mùi thành phố chưa từng tồn tại, luôn ở phía sau vết rách, chờ.
Ba người ngồi trong phòng khách. Đèn tắt, chỉ có ánh đèn đường từ ngoài lọt qua cửa sổ. Mẫn Nhi ngồi trên sàn, lưng tựa sofa, vẽ. Nhược Vy ngồi ở bàn bếp, sổ tay mở, bút trên giấy. Người đàn ông ngồi trên sofa, tay trên đùi, mắt nhìn vết nứt trên tường, ngón giữa co.
– Tao cần nói lời thật, hắn nói, giọng thấp. Lời thật tuyệt đối. Và khi tao nói, mọi thứ được tạo từ lời nói dối sẽ biến mất.
Nhược Vy không nhìn lên. Bút cô dừng trên giấy, ngòi chạm mặt giấy nhưng không viết. Cô nghe. Nghe từng từ, kiểu phóng viên nghe, kiểu ghi chép, nhưng lần này cô không ghi vì tay cô run nhẹ.
– Mọi thứ, hắn nói. Mẹ mới. Tình bạn giả. Quá khứ giả ở Vĩnh An, ở Kiến Phong, ở tất cả nơi tao đã nói dối. Trần Bách Niên. Và tao.
– Và tôi.
Hắn nhìn cô. Cô nhìn lại, mặt không biểu cảm, mắt không ướt, chỉ tỉnh, kiểu người đã biết câu trả lời trước khi nghe câu hỏi.
– Tôi chết mười bảy năm trước, cô nói, giọng đều, kiểu đọc bản tin. Phiên bản tôi bây giờ là sản phẩm lời nói dối. Nếu hiện thực gốc trở lại, tôi biến mất. Giống mẹ mới. Giống anh.
Im lặng. Gió lạ thổi qua khe nứt. Mùi biển.
– Mẫn Nhi?
Cô bé ngẩng lên.
– Em không biết, Mẫn Nhi nói, giọng nhẹ. Em thuộc cả hai. Có thể em ở lại vì em thuộc hiện thực gốc. Có thể em mất vì em bị kẹt giữa các phiên bản quá lâu. Em không biết.
Hắn nhìn cô bé. Mười hai tuổi. Tóc dài. Chân trần. Ngồi trên sàn gạch nứt, trong căn hộ đầy vết rách, vẽ tranh bằng bút chì trên giấy A4, và không biết mình sẽ ở lại hay biến mất. Cô bé nói "em không biết" bằng giọng bình thản, kiểu đứa trẻ đã sống mười năm trong không có gì và không sợ quay lại đó.
– Nếu tao không nói, hắn hỏi, chuyện gì xảy ra?
– Thành phố gãy, Mẫn Nhi nói. Vết nứt lan. Tần số mười tám phát. Phiên An lần hai, nhưng lần này ở đây, ở Sài Gòn, chín triệu người. Hiện thực rách không vá được, và thứ ở phía sau tràn qua: phiên bản cũ, phiên bản mới, ký ức chồng, thực tại chồng. Hỗn loạn. Không ai nhớ ai. Không ai biết ai thật.
Im lặng. Dài.
– Vậy tao phải nói.
– Anh không phải. Mẫn Nhi nhìn hắn. Không ai bắt. Anh chọn.
Hắn nhìn cô bé. Nhìn lâu. "Anh chọn" là hai từ đơn giản nhất mà nặng nhất hắn từng nghe. Vì đúng. Không ai ép hắn. Bạch Dữ muốn hắn nói, nhưng không ép. Hiện thực không ép. Mẫn Nhi không ép. Hắn chọn, và mỗi lựa chọn đều có cái giá: nói, mất tất cả; không nói, thành phố gãy, mất tất cả theo cách khác.
Hắn đứng dậy. Đi đến cửa sổ. Nhìn ra. Phú Nhuận đêm, đèn đường, hẻm tối, mùi cơm chiều còn sót. Ở dưới đường, vỉa hè có vết nứt mới, dài, chạy từ gốc cây bàng ra giữa lòng đường. Sáng nay chưa có, tối nay đã có. Nhanh hơn mỗi ngày.
Hắn nghĩ về Bạch Dữ. Ông muốn viết lại thế giới, tạo hiện thực mới, xóa mọi thứ, để gặp lại Bảo Ngọc. Ba mươi năm nói dối vì một nụ cười. Hắn hiểu, vì hắn giống ông, vì ngón giữa hắn co vì một bàn tay ai đó mà hắn không nhớ. Nếu hắn nhớ bàn tay đó, nếu hắn nhớ nụ cười đó, hắn cũng sẽ nói dối. Cũng sẽ phá vỡ thế giới. Cũng sẽ không dừng được.
Nhưng hắn không nhớ. Và không nhớ cho hắn khoảng trống để suy nghĩ, khoảng trống mà Bạch Dữ không có, vì Bạch Dữ nhớ quá rõ, nhớ mùi tóc Bảo Ngọc, nhớ tiếng cười, nhớ câu "anh đang nói dối gì trong đầu," nhớ tay lạnh dưới tay mình lúc hai giờ sáng trong phòng bệnh viện. Nhớ quá rõ nên không buông được.
Hắn quay lại nhìn Mẫn Nhi.
– Nếu tao nói lời thật, tao chọn sự thật. Nếu tao không nói, tao chọn... gì?
– Chọn giữ, Mẫn Nhi nói. Giữ tất cả mọi thứ đang có, kể cả lời nói dối, kể cả vết nứt, kể cả mẹ mới nấu sườn ngọt, kể cả chị Vy, kể cả em. Nhưng giữ có thời hạn. Vết nứt không chờ. Tần số mười tám không chờ. Sớm hay muộn, hiện thực sẽ tự rách, và lúc đó không ai chọn được gì.
Nhược Vy đứng dậy. Đi đến cửa sổ. Nhìn ra. Phú Nhuận đêm, đèn đường vàng, xe máy thỉnh thoảng, tiếng chó sủa xa. Bình thường. Thế giới bình thường. Chín triệu người ngủ, không biết thành phố đang nứt từ bên trong, không biết người đàn ông trên sofa tầng năm đang cân nhắc nói một câu sẽ xóa tất cả.
Cô đặt tay lên khung cửa sổ. Gỗ lạnh. Ngón tay cô ấn nhẹ, cảm nhận vân gỗ, cảm nhận sự cứng chắc của thứ thật, thứ tồn tại, thứ cô có thể sờ.
Nếu hắn nói lời thật, tôi biến mất.
Ý nghĩ đó không đến với đau. Đến rõ, lạnh, cụ thể. Cô biết mình là lời nói dối. Biết từ khi đọc giấy khai tử. Biết từ khi gạch chân "cảm giác đau vẫn là thật." Và bây giờ cô biết thêm: cảm giác đau vẫn là thật, nhưng người đau có thể không thật, và khi người đó biến mất, cảm giác đau cũng biến mất, và không ai nhớ, không ai biết, không ai đau vì sự biến mất của người vốn không nên tồn tại.
Cô quay lại. Nhìn hắn.
Hắn ngồi trên sofa, mắt nhìn tay mình, ngón giữa co, ngón áp út gần mất, mép vai mờ. Người đàn ông đang tan dần, đang mất dần, và sẽ mất hoàn toàn nếu nói lời thật. Hoặc mất hoàn toàn nếu không nói, vì thành phố sẽ gãy và hắn sẽ tan cùng hiện thực.
Không có lựa chọn tốt. Chỉ có lựa chọn.
Cô đi đến sofa. Ngồi xuống cạnh hắn. Vai chạm vai. Ấm. Thật. Ít nhất là bây giờ.
Cô lấy sổ tay từ túi áo. Mở trang một. "Đừng yêu hắn." Nhìn dòng đó lâu, rồi lật sang trang ba. Ba chữ: Lâm Khải Minh. Tên cũ. Tên đã xóa. Tên mà cô gọi mỗi sáng và hiện thực nứt.
Cô đặt sổ tay trên đùi. Nhìn hắn. Và nói, từng từ, rõ ràng:
– Đừng chọn tôi.
Hắn nhìn cô. Mắt trống, kiểu mắt người không nhớ cô nhưng biết cô quan trọng, biết qua cơ thể, qua cách vai hắn nghiêng về phía cô khi ngồi cạnh, qua cách hắn thở chậm hơn khi cô ở gần.
– Đừng chọn tôi, Nhược Vy nói lại, không run, không vỡ, giọng đều như mọi khi, kiểu giọng phóng viên nói sự thật dù sự thật đau. Chọn sự thật.
– Cô sẽ biến mất.
– Tôi đã chết mười bảy năm trước. Nhược Vy nhìn hắn, mắt tỉnh, mắt sắc, mắt người đã khóc trong nhà xác lúc ba giờ sáng và chọn giữ ký ức đau thay vì quên. Phiên bản tôi bây giờ là thời gian thêm. Thời gian vay. Và tôi đã dùng thời gian đó để viết, để nhớ, để gọi tên anh mỗi sáng. Đó là đủ.
Cô đặt sổ tay lên tay hắn. Nhẹ, chắc, kiểu đặt vật quý vào tay người tin.
– Giữ lấy. Viết tay không bị sửa. Nếu anh nói lời thật, và tôi biến mất, sổ tay sẽ vẫn ở đây. Mười bốn cuốn trước đã mất, nhưng cuốn này vẫn ở đây, và bên trong có tên tôi, có tên anh, có mọi thứ tôi ghi chép. Ai đó sẽ tìm thấy. Ai đó sẽ đọc. Và ai đó sẽ biết rằng có một cô gái viết sổ tay mỗi ngày, gọi tên người mình không nhớ mỗi sáng, và không ngừng.
Hắn nhìn cuốn sổ trên tay mình. Bìa da nâu, sờn, nhỏ, vừa lòng bàn tay. Hắn cảm nhận trọng lượng của nó, nhẹ nhưng nặng ý nghĩa, nặng mười lăm cuốn đã mất, nặng ba chữ ở trang ba, nặng dòng "đừng yêu hắn" ở trang một mà cô viết để tự cảnh báo rồi không nghe.
– Tôi không nhớ cô, hắn nói, chậm, từng từ. Nhưng cơ thể tao nhớ. Và nếu tao nói lời thật, và cô biến mất, thì ngón tay này, hắn giơ ngón giữa co, sẽ vẫn co. Vì ký ức cơ bắp không mất dù người mất.
Nhược Vy nhìn ngón tay hắn. Nhìn lâu. Rồi gật, một lần, nhẹ. Không nói thêm.
Im lặng. Ngón giữa hắn co chặt hơn. Và lần đầu từ khi mất khả năng cảm, hắn muốn nói dối. Muốn nói "cô sẽ ổn," muốn nói "cô sẽ ở lại," muốn nói bất kỳ lời nào giữ cô ở đây, bên cạnh, vai chạm vai. Nhưng hắn đã biết cái giá của lời nói dối. Biết rõ hơn bất kỳ ai trên đời.
Nên hắn không nói. Chỉ ngồi. Vai chạm vai. Thở. Nghe tiếng gió qua khe nứt, mùi biển, mùi muối, mùi thành phố chết. Nghe tiếng bút chì của Mẫn Nhi trên giấy, đều, nhẹ, kiểu tiếng duy nhất ổn định trong thế giới đang vỡ.
Hắn nghĩ: nếu tao nói lời thật, cô biến mất. Nhưng nếu tao không nói, thành phố gãy, cô cũng mất, theo cách tệ hơn, trong hỗn loạn, trong ký ức chồng, trong phiên bản cũ và mới va chạm không kiểm soát. Cả hai lựa chọn đều dẫn đến mất cô. Chỉ khác cách mất.
Nhưng cách thứ nhất, hắn chọn. Cách thứ hai, hắn để xảy ra.
Và có lẽ, chọn là thứ duy nhất hắn còn. Chọn là thứ không ai lấy được, không lời nói dối nào xóa, không hiện thực nào sửa. Ký ức mất, tên mất, quá khứ mất, nhưng chọn vẫn ở đây, trong ngón giữa co, trong bước chân dẫn về Phú Nhuận, trong cách hắn ngồi cạnh cô dù không nhớ cô là ai.
Và ngón giữa co, giữ hình dáng bàn tay ai đó mà hắn không nhớ, bàn tay có thể là của cô, có thể không, nhưng hắn muốn nó là của cô.
Mẫn Nhi ngồi dưới sàn, nhìn cả hai. Cô bé không nói. Chỉ vẽ. Bút chì trên giấy, nét nhẹ, nét mảnh. Vẽ hai người ngồi cạnh nhau, vai chạm vai, trong căn phòng đầy vết nứt. Vẽ ánh đèn đường vàng qua cửa sổ. Vẽ gió thổi qua khe hở. Và ở góc bức vẽ, vẽ một dòng chữ nhỏ, chữ đứa trẻ mười hai tuổi, nét run nhưng rõ:
"Lần đầu tiên, anh muốn nói dối mà không dám."
Sáng hôm sau. Sáu giờ.
Nhược Vy dậy, pha cà phê, ngồi vào bàn bếp. Mở sổ tay. Trang ba. Ba chữ. Đọc nhỏ, đủ miệng mấp máy, không đủ lớn để hiện thực nghe.
Lâm Khải Minh.
Tường không nứt thêm. Có lẽ vì cô đọc quá nhẹ, hoặc vì hiện thực đang bận vá chỗ khác, những vết nứt mới ở khắp thành phố đang lan nhanh hơn bất kỳ ai có thể gọi tên.
Cô nhìn ra phòng ngoài. Hắn ngồi trên sofa, mắt mở, không ngủ. Mẫn Nhi nằm trên sàn, ngủ, tay nắm bút chì, giấy vẽ gấp dưới đầu làm gối. Bức vẽ cuối: hai người ngồi cạnh nhau, vai chạm vai, và dòng chữ nhỏ ở góc.
Cô nhìn hắn. Hắn nhìn lại. Không nói. Không cần.
Cô viết vào sổ, trang cuối cùng còn trống:
"Sáng nay anh ấy chưa nói. Chưa chọn. Nhưng tôi biết anh ấy sẽ chọn sự thật. Vì anh ấy là người nói dối, và người nói dối giỏi nhất biết khi nào phải ngừng."
Rồi đóng sổ. Để trên bàn. Đứng dậy. Pha ly cà phê thứ hai, mang ra phòng ngoài, đặt trước mặt hắn. Đen. Không đường. Kiểu hắn uống.
Hắn cầm ly. Uống. Nhìn cô. Và lần đầu tiên, cô thấy gì đó trong mắt hắn, thứ mà mất khả năng cảm cũng không lấy đi: biết ơn. Không phải biết ơn bằng lời hay bằng cảm xúc. Biết ơn bằng cách nhìn, cách cầm ly, cách uống chậm hơn bình thường, kiểu người muốn kéo dài khoảnh khắc này thêm vài giây.
Cô ngồi xuống sofa, cạnh hắn. Vai chạm vai. Như đêm qua. Như mọi lần.
Và chờ.