Mỗi Khi Nói Dối, Tôi Có Thể Biến Nó Thành Sự Thật
Chương 25: Chạy Trốn
Chương 25

Chạy Trốn

Nhược Vy đến lúc bảy giờ tối.

Cô không gọi điện, không nhắn tin, chỉ bấm chuông một lần rồi đứng đợi. Khải Minh nhìn qua mắt cửa: tóc ngang cằm, ba lô nhỏ, áo khoác xám dù trời không lạnh. Mắt cô quét hành lang trước khi nhìn vào ống kính, nhanh, như người đã quen kiểm tra đuôi.

Hắn mở cửa.

– Đi bây giờ, Nhược Vy nói, không bước vào. Tôi có xe ở dưới.

– Đi đâu?

– Tôi sẽ nói trên đường. Mang theo gì cần thiết, đừng mang nhiều.

Hắn nhìn lại phòng. Mẹ mới ngồi trước tivi, tay giữ ly trà, mắt nhìn màn hình nhưng không xem. Mẫn Nhi ngồi trên chiếu, ôm gối thỏ, nhìn hắn. Cô bé đã biết trước khi hắn nói.

– Em mang gì?

– Gối thỏ, Mẫn Nhi nói. Không cần gì khác.

Hắn nhét cuốn sổ vào túi áo, điện thoại, ví, căn cước. Nhìn mẹ mới.

– Mẹ ở nhà, hắn nói. Con đi vài ngày.

Mẹ mới nhìn hắn, rồi nhìn Mẫn Nhi, rồi nhìn lại hắn. Mắt bà có gì đó muốn hỏi, nhưng miệng không mở. Bà gật, nhẹ, như người không quen từ chối.

– Con cẩn thận nha.

Giọng bà giống mẹ thật khoảng bảy mươi phần trăm. Khoảng cách ba mươi phần trăm đó, có lúc hắn không nhận ra, có lúc nó cắt.

---

Xe Nhược Vy là chiếc taxi công nghệ, không phải xe riêng. Cô ngồi ghế trước, nói địa chỉ với tài xế bằng giọng bình thường: một con hẻm ở quận Gò Vấp, gần chợ An Nhơn. Khải Minh và Mẫn Nhi ngồi sau, cô bé ôm gối thỏ, mắt nhìn ra cửa kính.

Thành phố về đêm. Đèn đường, xe máy, quán ăn vỉa hè, tiếng nhạc từ loa kéo ai đó mở karaoke. Bình thường. Mọi thứ bình thường, và sự bình thường đó khiến Khải Minh cảm thấy mình đang nằm mơ. Sáng nay, ba người đồng phục tối đến căn hộ hắn, gọi em gái hắn là lỗi cần thu hồi. Tối nay, hắn ngồi trên taxi, đi qua phố xá quen thuộc, và không ai trên đường biết gì.

– Chỗ đó là gì? hắn hỏi Nhược Vy, giọng thấp.

– Khu nhà của một người tôi biết. Tầng hầm chung cư cũ, không có trong hồ sơ quy hoạch. Họ sống ở đó mấy năm rồi.

– Họ?

– Tôi sẽ giải thích khi đến. Anh Khải Minh cần biết trước: những người ở đó không phải người bình thường, theo nghĩa họ nhớ thứ người khác quên.

Nhược Vy không nói thêm. Tài xế bật nhạc nhỏ, nhạc bolero, giọng nữ kéo dài chữ cuối mỗi câu. Mẫn Nhi ngồi im, gối thỏ trước ngực, mắt theo đèn đường chạy ngược qua kính. Cô bé không sợ. Hoặc cô bé sợ nhưng đã quen.

Điện thoại hắn rung. Thành Nam.

"Ê. Tao ở gần nhà mày. Mở cửa đi."

Hắn nhìn tin nhắn, rồi nhìn đường. Xe đã qua cầu, đang trên đường Nguyễn Kiệm.

"Tao không ở nhà. Có chuyện."

Ba chấm nhảy. Thành Nam gõ nhanh:

"Chuyện gì? Sáng nay tao đi ngang thấy có mấy người lạ đứng ở hành lang tầng mày. Áo đen, mặt lạnh. Tao hỏi bảo vệ, bảo vệ nói 'không có ai.' Nhưng tao thấy rõ ràng."

Hắn đọc lại. Bảo vệ nói không có ai. Hiện thực đã bắt đầu xóa dấu vết Cục trong ký ức người ngoài.

"Gặp tao ở ngã tư Nguyễn Kiệm, Phạm Văn Đồng. Quan trọng."

"15 phút."

Hắn nói với Nhược Vy:

– Cho tôi dừng ở ngã tư Nguyễn Kiệm, Phạm Văn Đồng. Năm phút.

Nhược Vy nhìn hắn qua gương chiếu hậu. Mắt cô hỏi mà không hỏi.

– Thành Nam. Bạn tôi. Hắn thấy đặc vụ Cục nhưng bảo vệ không nhớ. Hắn đang nghi ngờ.

– Anh muốn kéo thêm người vào?

– Hắn đã ở trong rồi. Từ lúc hắn có hai bộ ký ức.

Nhược Vy im ba giây, rồi gật. Nói tài xế dừng.

---

Thành Nam đứng ở góc đường, dưới biển quảng cáo trà sữa, tay cầm chai nước, mắt nhìn quanh. Mập, áo thun trắng, quần jean, dép lê. Trông như người vừa đi mua đồ ăn khuya. Nhưng khi hắn nhìn thấy xe dừng, mắt hắn khác. Không phải mắt người đi dạo.

Khải Minh mở cửa xe.

– Lên.

Thành Nam nhìn vào xe. Nhược Vy ở ghế trước, Mẫn Nhi ở ghế sau, gối thỏ trong lòng. Mắt hắn dừng ở Mẫn Nhi, hai giây, ba giây.

– Ai đây?

– Em gái tao. Lên đi, tao giải thích sau.

Thành Nam lên xe, ngồi cạnh Mẫn Nhi. Xe chạy. Hắn nhìn cô bé, rồi nhìn Khải Minh, rồi nhìn lại cô bé. Miệng mở, rồi đóng, rồi mở.

– Mày... mày có em gái từ bao giờ?

– Lâu rồi. Tao quên.

– Quên?

– Tao xóa cô bé, hắn nói, giọng bằng. Mười năm trước. Bằng một câu nói dối.

Im lặng. Thành Nam nhìn hắn, nhìn kiểu người đang chờ phần "đùa thôi" mà nó không đến. Rồi hắn nhìn Mẫn Nhi. Cô bé nhìn lại, mắt bình thản, nghiêng đầu sang trái.

– Chào anh, cô bé nói. Em là Mẫn Nhi.

– Tao... chào.

– Anh là bạn anh Khải Minh. Anh hay đến nhà tụi em chơi hồi nhỏ, cô bé nói, như đang nhớ. Anh thích ăn ổi.

Thành Nam nuốt nước bọt. Hắn không nhớ. Nhưng tay hắn đang cầm chai nước siết chặt hơn, và hắn không biết tại sao.

---

Taxi rẽ vào đường Quang Trung, qua chợ, rẽ trái vào hẻm. Vỉa hè tối hơn, đèn đường thưa, mùi cống, mùi nhang từ bàn thờ ông Địa trước tiệm tạp hóa. Nhược Vy bảo tài xế dừng ở đầu hẻm, trả tiền, bốn người xuống.

Hẻm hẹp, vừa hai xe máy. Tường hai bên loang ố, dây điện giăng ngang, quần áo phơi trên lan can tầng hai. Một con mèo chạy ngang, mắt phản sáng vàng rồi biến mất sau thùng rác.

Nhược Vy dẫn đường, bước nhanh, không nhìn lại. Khải Minh đi sau, Mẫn Nhi cạnh hắn, Thành Nam lẽo đẽo cuối.

Giữa hẻm, một người đàn ông đi ngược chiều. Áo bà ba, khoảng năm mươi, xách túi ni lông đồ ăn. Ông ta nhìn thấy đoàn bốn người, mắt lướt qua Khải Minh, Nhược Vy, Thành Nam, rồi dừng ở Mẫn Nhi.

Dừng lâu hơn bình thường. Mắt ông ta nheo, như nhìn thứ gì đó không rõ, hoặc rõ quá mà không nên rõ. Rồi ông ta chớp mắt, nhìn lại, và mắt trượt qua Mẫn Nhi như cô bé không đứng đó.

– Mấy đứa đi đâu khuya vậy? ông hỏi, nhìn Khải Minh. Ba người.

– Dạ, đi thăm bạn, Khải Minh nói.

– Ờ, cẩn thận nha.

Ông đi tiếp. Bước qua Mẫn Nhi, cách cô bé nửa mét, không nhìn, không nghiêng, không né. Như đi qua khoảng trống.

Thành Nam dừng lại. Nhìn ông già đi xa, rồi nhìn Mẫn Nhi, rồi nhìn Khải Minh.

– Ông ta... ông ta nói ba người.

– Ừ.

– Bốn người. Bốn. Nhưng ông ta nói ba.

– Ông ta không thấy Mẫn Nhi.

Thành Nam nhìn cô bé. Mẫn Nhi nhìn lại, bình thản, như đã quen. Gối thỏ trước ngực, tai thỏ bạc màu, sờn mép.

– Tại sao?

– Vì em không thuộc về hiện thực này, Mẫn Nhi nói, giọng bằng phẳng. Có người thấy em, có người không. Người thấy rồi quên. Người quên rồi thấy lại. Không có quy luật.

Thành Nam lùi một bước. Không phải sợ cô bé. Sợ thứ cô bé đại diện: một thế giới mà mắt và ký ức không đáng tin.

---

Nhược Vy dẫn họ đến cuối hẻm, rẽ phải, qua một cổng sắt hẹp, xuống mấy bậc thang bê tông bong tróc. Tầng hầm chung cư cũ, loại xây từ những năm tám mươi, trần thấp, tường xi măng, đèn huỳnh quang chớp chớp. Cô gõ cửa sắt ba lần, chờ.

Cửa mở. Một phụ nữ khoảng bốn mươi, tóc xoăn, kính cận, nhìn Nhược Vy rồi nhìn ba người phía sau. Mắt bà dừng ở Mẫn Nhi, lâu hơn, và không trượt đi.

– Cô bé này, bà nói. Tôi thấy cô bé.

– Tôi biết, Nhược Vy nói. Chị Hằng, đây là anh Khải Minh. Và Mẫn Nhi.

Chị Hằng gật, mở rộng cửa. Bên trong tối hơn hành lang, mùi giấy cũ, mùi mực, mùi cà phê nguội. Khải Minh bước vào, mắt chưa quen bóng tối, nhưng dần dần nhìn ra: phòng rộng, khoảng ba mươi mét vuông, chia thành nhiều khu bằng kệ sách và rèm vải. Trên kệ: tập hồ sơ, báo cũ, ảnh, sổ tay, USB, ổ cứng, hộp giấy ghi nhãn bằng bút dạ. Trên tường: bảng ghim, dây nối, ảnh chụp, bản đồ, ghi chú viết tay.

Hắn sẽ nhìn kỹ hơn sau. Bây giờ, hắn cần quay lại Thành Nam.

Thành Nam đứng ở cửa, không bước vào. Mắt hắn nhìn căn phòng, nhìn kệ sách, nhìn bảng ghim, rồi nhìn xuống tay mình. Chai nước rơi, lăn trên sàn xi măng, nước tràn. Hắn không nhặt.

– Thành Nam.

Hắn không trả lời. Mắt hắn đang nhìn một điểm trên tường, hoặc không nhìn gì, mắt hướng vào trong. Khải Minh biết biểu cảm đó. Hắn đã thấy nó ở quán ốc hẻm Vạn Kiếp, đêm Thành Nam hỏi "tại sao tao có hai ký ức." Cùng biểu cảm, nhưng sâu hơn, như người đang rơi và vừa nhận ra không có đáy.

– Thành Nam. Mày nghe tao không?

– Tao... Thành Nam nói, giọng nhỏ, run. Tao nhớ.

– Nhớ gì?

– Tao nhớ tao từng chết.

Im lặng. Nhược Vy đứng cạnh chị Hằng, hai người nhìn Thành Nam. Mẫn Nhi ngồi trên sàn, ôm gối, mắt nhìn lên.

– Xe buýt, Thành Nam nói, nhanh hơn, hơi lắp. Tao đang ngồi xe buýt, tuyến 53, ghế sau, gần cửa sổ. Tao đeo tai nghe, nghe nhạc. Rồi xe thắng. Mạnh. Tao văng ra, tao đập đầu vào thanh sắt, tao thấy máu, rồi tao không thấy gì. Tao nhớ cái đó.

Hắn nhìn Khải Minh. Mắt đỏ, không khóc, nhưng đỏ. Tay siết nắm đấm, móng cắn vào lòng bàn tay.

– Nhưng tao đang đứng đây. Tao không chết. Tao đang sống. Vậy tao nhớ cái gì?

– Mày nhớ một phiên bản khác của mày, Khải Minh nói.

– Phiên bản?

– Có nhiều hơn một thực tại. Lời nói dối của tao kéo mảnh từ phiên bản khác sang đây. Ký ức, hồ sơ, người. Và đôi khi, cái chết.

Thành Nam nhìn hắn. Lâu. Miệng mím, hàm cắn, cổ họng nuốt. Rồi hắn nói, chậm:

– Mày nói "lời nói dối của tao." Nghĩa là mày biết. Mày biết từ đầu.

– Không phải từ đầu. Nhưng đã lâu.

– Mày biết tao có hai ký ức. Đêm đó ở Vạn Kiếp, tao hỏi mày, tao khóc, mày im. Mày biết mà mày im.

Hắn không phủ nhận. Không giải thích. Không nói "tao xin lỗi" hay "tao muốn bảo vệ mày." Chỉ đứng, nhìn Thành Nam, và im, vì bất kỳ câu nào hắn nói lúc này đều có thể trở thành sự thật theo cách hắn không kiểm soát.

Thành Nam bước vào phòng. Chân nặng, vai sụp, người mập trông nhỏ hơn dưới trần thấp. Hắn ngồi xuống sàn, tựa lưng vào kệ sách, đầu ngửa ra sau, mắt nhắm.

– Tao từng chết, hắn lặp lại, nhỏ hơn. Và mày là lý do tao đang sống.

Khải Minh đứng ở cửa, tay trong túi áo, ngón tay chạm gáy sổ. Hắn muốn ghi. Ghi gì? Ghi rằng bạn thân hắn vừa nhớ ra mình từng chết ở một phiên bản khác của thực tại? Ghi rằng hiện thực đang nứt rộng đến mức ký ức từ timeline chết rò rỉ sang timeline sống?

Hắn không ghi. Có những thứ sổ không chứa nổi.

Mẫn Nhi đặt gối thỏ xuống sàn, đứng dậy, bước đến Thành Nam. Cô bé ngồi xuống cạnh hắn, không nói, không chạm, chỉ ngồi. Hai người tựa lưng vào kệ sách, một bên mập, một bên nhỏ, một bên vừa nhớ ra mình từng chết, một bên chưa bao giờ quên mình từng bị xóa.

Nhược Vy khép cửa sắt. Tiếng khóa vặn, kim loại chạm kim loại, vang trong hành lang tầng hầm.

Bên ngoài, thành phố tiếp tục bình thường. Bên trong, bốn người ngồi trong căn phòng dưới lòng đất, giữa hồ sơ từ những phiên bản thực tại đã bị xóa, và không ai biết sáng mai sẽ ra sao.

Khải Minh rút sổ. Viết, tay không run, chữ rõ:

"Chạy. NV đưa đến tầng hầm Gò Vấp, gần chợ An Nhơn. Người Ghi Nhớ ở đây, nhiều người, không chỉ bà. Phòng đầy hồ sơ, ảnh, sổ tay từ nhiều phiên bản thực tại.

TN nhớ mình từng chết. Xe buýt 53, đập đầu thanh sắt. Ký ức từ timeline khác rò rỉ. Gần MN = gần hiện thực gốc = nhớ nhiều hơn?

TN biết tao giấu. Hắn nhìn tao bằng mắt người vừa hiểu tại sao bạn mình im lặng. Không tha thứ, nhưng chưa giận. Chỉ hiểu. Và hiểu đôi khi nặng hơn giận.

Cục sẽ tìm. LTT nói hiện thực nứt mỗi ngày MN ở đây. Nếu đúng, tầng hầm này là nơi nứt nhanh nhất. Nhiều NGN, nhiều ký ức gốc, nhiều thứ hiện thực muốn xóa. Câu hỏi: Cục biết chỗ này không?"

Hắn gập sổ. Nhìn quanh: Nhược Vy nói chuyện nhỏ với chị Hằng, Thành Nam ngồi yên mắt nhắm, Mẫn Nhi ngồi cạnh Thành Nam, lưng thẳng, mắt mở, nhìn bảng ghim trên tường.

Trên bảng ghim, góc phải, một tấm ảnh đen trắng. Hắn chưa nhìn kỹ, nhưng hắn sẽ nhìn. Sáng mai.

Bây giờ, hắn tắt đèn điện thoại, và để bóng tối của tầng hầm ôm lấy tất cả.

Ch.25/81
2.388 từ