Mẫn Nhi Là Chìa Khóa
Họ đưa Mẫn Nhi đến Phòng Trắng vào ngày thứ tư.
Cửa mở, cô bé bước vào, gối thỏ trong tay, dép nhựa xanh trên chân. Đặc vụ đứng ngoài, không vào. Cửa đóng.
Khải Minh ngồi ở góc phòng, lưng tựa tường, sổ trên đùi. Bốn ngày trong Phòng Trắng đã làm hắn gầy hơn, mắt trũng, tóc rối. Hắn nhìn Mẫn Nhi, và lần đầu tiên kể từ khi bị bắt, hắn thở dài.
– Em có sao không?
– Không. Mẫn Nhi ngồi xuống cạnh hắn, đặt gối thỏ trên đùi. Họ cho em ở phòng riêng. Có giường. Có đèn tắt được.
– Họ hỏi em gì?
– Nhiều. Cô bé nghiêng đầu sang trái, thói quen cũ, giống mẹ thật. Nhưng em chỉ trả lời một câu.
– Câu gì?
Mẫn Nhi nhìn tường. Nhìn chữ đỏ, hàng nghìn dòng, từ sàn đến trần. Cô bé đọc, chậm, mắt di chuyển từ dòng này sang dòng khác, không vội, không sợ. Như đọc thứ đã biết từ lâu.
– Em nói: "Bà hỏi sai người. Người bà cần hỏi là người đã nói dối đầu tiên."
Khải Minh nhìn cô bé. Mẫn Nhi vẫn nhìn tường, mắt dừng ở dòng chữ đỏ đậm: "Thành phố này chưa từng tồn tại."
– Em biết thành phố đó, cô bé nói.
Hắn không nói gì. Chờ.
– Em nhớ trước khi mọi thứ bắt đầu sai. Trước khi có lời nói dối đầu tiên. Trước cả khi có Bạch Dữ. Cô bé nói, giọng nhỏ, đều, kiểu trẻ con kể chuyện đã thuộc lòng. Thành phố đó có thật. Có sông. Có cầu. Có quán phở ở đầu đường, bán từ năm giờ sáng, chủ quán là ông già mặc áo ba lỗ.
Khải Minh nhìn cô bé. Mùi phở. Ông già áo ba lỗ. Hắn không nhớ ông già, nhưng hắn nhớ mùi, và mùi đó khớp.
– Em biết vì em ở giữa. Cô bé nói. Mười năm em không ở đâu cả. Không có thời gian, không có không gian, chỉ có ký ức. Và ở giữa, em thấy mọi thứ. Mọi phiên bản. Mọi lần hiện thực bị sửa. Em thấy thành phố trước khi nó mất. Em thấy người trước khi họ quên. Em thấy...
Cô bé dừng. Tay siết gối thỏ.
– Em thấy Bạch Dữ nói lời nói dối đầu tiên.
La Thiên Tước vào phòng mười phút sau. Cô ngồi trên ghế sắt, thiết bị trên đùi, đèn xanh chớp. Mặt bình thản, nhưng có gì đó khác: mắt bà không nhìn Khải Minh. Bà nhìn Mẫn Nhi.
– Cô bé nói với đặc vụ rằng cô biết Bạch Dữ.
– Em không nói em biết ông ấy. Mẫn Nhi đáp, giọng phẳng. Em nói em nhớ ông ấy. Khác nhau.
La Thiên Tước nghiêng đầu nhẹ. Một cử chỉ nhỏ, gần như vô thức, kiểu người quen phân tích ngôn ngữ.
– Cô nhớ gì về Bạch Dữ?
Mẫn Nhi nhìn bà. Mắt lớn, trong, không chớp.
– Ông ấy là người đã nói dối đầu tiên. Trước ông ấy, lời nói dối chỉ là lời nói dối. Sau ông ấy, lời nói dối trở thành thứ có thể thay đổi thế giới.
– Cô biết ông ta nói gì?
– Ông ấy nói: "Cô ấy vẫn sống." Mẫn Nhi nói, nhỏ. Người phụ nữ ông ấy yêu. Cô ấy chết, và ông ấy không chịu được, và ông ấy nói cô ấy vẫn sống. Và hiện thực nghe.
Im lặng. La Thiên Tước nhìn Mẫn Nhi, mặt không đổi, nhưng tay bà trên đùi nắm chặt hơn nửa giây rồi mở ra.
– Hồ sơ của chúng tôi không có thông tin đó. Bà nói. Bạch Dữ không để lại hồ sơ nào về lời nói dối đầu tiên.
– Vì ông ấy đã xóa. Mẫn Nhi nói. Ông ấy xóa mọi thứ liên quan đến cô ấy. Tên cô ấy. Mặt cô ấy. Ký ức về cô ấy. Xóa để không ai biết cô ấy từng chết, vì nếu ai biết, lời nói dối "cô ấy vẫn sống" sẽ bị mâu thuẫn.
– Vậy tại sao cô nhớ?
Mẫn Nhi nhìn xuống gối thỏ. Ngón tay nhỏ vuốt tai thỏ, chậm, đều.
– Vì em ở giữa. Em không thuộc về phiên bản nào. Không phiên bản nào có quyền xóa ký ức của em, vì em không thuộc về phiên bản nào.
La Thiên Tước nhìn cô bé lâu. Rồi nhìn Khải Minh.
– Cô bé là thực thể sai lệch mức bảy. Bà nói, nhưng giọng khác, chậm hơn, như đang cân nhắc lại từ mình vừa dùng. Chúng tôi phân loại cô bé là lỗi. Nhưng nếu cô bé nhớ hiện thực gốc trước mọi lần sửa... bà dừng, thì cô bé không phải lỗi. Cô bé là bản ghi duy nhất còn sót.
Mẫn Nhi nhìn bà.
– Em không phải bản ghi. Em là người. Em nhớ vì em sống qua mọi thứ và không được chọn quên.
Im lặng. La Thiên Tước không đáp. Lần đầu, bà nhìn Mẫn Nhi không phải bằng mắt đánh giá, mà bằng mắt của người đang xem lại mọi giả định mình đã giữ trong hai mươi năm.
La Thiên Tước hỏi tiếp, nhưng giọng bà khác. Không còn thẩm vấn. Gần hơn với hỏi.
– Bạch Dữ tạo ra tổ chức này?
Mẫn Nhi gật.
– Bằng cách nào?
– Ông ấy nói dối rằng cần có người kiểm soát hiện thực. Và hiện thực tạo ra người. Tạo ra tổ chức. Tạo ra... Mẫn Nhi nhìn bà, bà.
La Thiên Tước không phản ứng. Mặt bà không đổi. Nhưng lưng bà cứng, kiểu người vừa nghe thứ mình đã nghi ngờ nhưng chưa bao giờ dám xác nhận.
– Tôi được tạo ra.
Không phải câu hỏi. Khải Minh nhìn La Thiên Tước. Lần đầu, hắn thấy bà không phải kẻ thù. Bà là nạn nhân. Giống hắn. Giống Mẫn Nhi. Giống nạn nhân trong nhà xác. Tất cả đều là sản phẩm của lời nói dối ai đó nói ở đâu đó, lâu lắm rồi.
– Em không biết bà được tạo ra hay không. Mẫn Nhi nói, thành thật. Em biết tổ chức này được tạo ra. Nhưng người trong tổ chức, em không chắc. Có người thật bị kéo vào, có người được tạo. Em không phân biệt được.
La Thiên Tước gật. Nhẹ, một lần. Rồi đứng dậy.
– Cô bé ở đây với anh ta. Bà nói, giọng đều, nhưng không lạnh. Tôi sẽ kiểm tra lại hồ sơ của chính mình.
Bà đi đến cửa. Dừng. Quay lại nhìn Mẫn Nhi.
– Bà biết ai tạo ra tổ chức này không?
Mẫn Nhi nhìn bà. Cô bé không trả lời. Chỉ nhìn, mắt lớn, trong, kiểu đã biết câu trả lời nhưng biết câu trả lời sẽ làm đau.
La Thiên Tước gật nhẹ. Quay đi. Cửa đóng. Khóa ba lớp.
Trong Phòng Trắng, hai anh em ngồi cạnh nhau, lưng tựa tường. Chữ đỏ trên bốn bức tường bao quanh họ, hàng nghìn lời nói dối, hàng nghìn vết sẹo.
– Em, Khải Minh nói. Sao em biết nhiều vậy?
Mẫn Nhi nghiêng đầu, tựa vào vai hắn. Nhẹ, vì cô bé nhẹ hơn trẻ con bình thường, bóng cô bé trên tường mờ hơn bóng hắn.
– Mười năm ở giữa lâu lắm, anh. Em không có gì ngoài nhìn và nhớ.
– Em thấy gì ở giữa?
– Mọi thứ. Cô bé nói, giọng nhỏ, mệt. Mọi lần hiện thực bị sửa. Mọi lần ai đó mất ký ức. Mọi lần ai đó được tạo ra rồi quên mình được tạo ra. Em thấy thành phố biến mất. Em thấy người khóc mà không biết vì sao. Em thấy anh, mười hai tuổi, nói "nó không có thật đâu" ở sân trường, rồi em không ở đó nữa, rồi em ở giữa, rồi mười năm.
Im lặng. Khải Minh không nói gì. Hắn cảm thấy cô bé tựa vào vai, nhẹ, ấm, và nghĩ: em gái hắn, mười hai tuổi, không già đi, nhớ mọi thứ thế giới đã quên, và tất cả vì hắn nói một câu ở sân trường mười năm trước.
– Em có giận anh không?
– Không. Cô bé nói, nhanh, như đã trả lời câu này nhiều lần trong đầu. Anh mười hai tuổi. Anh không biết.
– Nhưng em mất mười năm.
– Em mất mười năm. Nhưng em nhớ mười năm. Người mất ký ức không nhớ mình mất gì. Em nhớ. Nhớ tức là em vẫn ở đây.
Cô bé nhắm mắt. Tựa vai anh. Gối thỏ trên đùi, tay ôm tai thỏ.
Khải Minh ngồi yên. Nhìn chữ đỏ trên tường. Nhìn dòng "Thành phố này chưa từng tồn tại" và nghĩ: hắn từng sống ở đó. Và ai đó đã đưa hắn đi trước khi nó biến mất. Và Mẫn Nhi biết ai.
Nhưng hắn không hỏi. Chưa. Vì cô bé đang tựa vai hắn, nhẹ, mệt, và mười năm trong khoảng trống không có gì là quá dài để phải trả lời thêm câu hỏi nào nữa trong đêm nay.
Đèn huỳnh quang rè nhẹ trên trần. Chữ đỏ im lặng trên tường. Vạch đỏ trên thiết bị ở đâu đó bên ngoài phòng này nhấp nháy, đều, kiên nhẫn, mỗi giờ mạnh thêm một phần trăm.
Và ở tầng bốn, phòng hồ sơ cá nhân, La Thiên Tước đang mở ngăn kéo có tên mình, tìm thứ bà hy vọng không tồn tại. Nhưng bà biết nó ở đó. Bà luôn biết. Chỉ là bà chưa bao giờ dám mở.