Mỗi Khi Nói Dối, Tôi Có Thể Biến Nó Thành Sự Thật
Chương 70: Lời Nói Thật Đầu Tiên
Chương 70

Lời Nói Thật Đầu Tiên

Hắn ra khỏi căn hộ lúc tám giờ sáng, một mình.

Không nói với Nhược Vy. Không nói với Mẫn Nhi. Không để lại ghi chú, không giải thích, không từ biệt. Chỉ đặt sổ tay cuốn mười lăm trên bàn bếp, cạnh ly cà phê nguội, và bước ra cửa. Xuống cầu thang, ra hẻm, ra đường, ra thành phố đang nứt.

Phú Nhuận sáng. Nắng, xe cộ, tiếng rao, mùi xôi, mùi cà phê, mùi cuộc sống chín triệu người không biết hôm nay có thể là ngày cuối. Hắn đi bộ, tay trong túi, ngón giữa co, mắt nhìn thẳng. Mép vai hắn mờ dưới nắng, kiểu sương mỏng, không ai để ý trừ hắn.

Hắn không biết mình đi đâu. Không có kế hoạch, không có mục đích rõ ràng. Chỉ biết cần đi, cần ở một mình, cần khoảng trống mà căn hộ tầng năm không cho, khoảng trống không có mắt Nhược Vy nhìn theo, không có tay Mẫn Nhi nắm chặt, không có ai để hắn lo mất. Hắn cần nghĩ. Nghĩ bằng cơ thể, bằng bước chân, bằng cách đi mà không biết đi đâu và để chân quyết định.

Đêm qua Nhược Vy nói "đừng chọn tôi." Câu đó vẫn ở trong hắn, không phải trong đầu mà trong ngực, nơi tần số mười tám rung nhẹ mỗi giờ. "Đừng chọn tôi" là câu nói thật. Cô nói thật, và hắn biết cô nói thật, vì tay cô không run khi nói, vì mắt cô không tránh, vì giọng cô đều. Cô sẵn sàng biến mất. Sẵn sàng hơn hắn.

Vết nứt ở khắp nơi. Vỉa hè, tường nhà, mặt đường, kính cửa hàng. Mỗi vết nứt nhỏ, mảnh, kiểu nứt không ai để ý, nhưng khi hắn nhìn toàn cảnh, thành phố giống bát sứ bị rơi, chưa vỡ nhưng đã rạn, chỉ cần chạm thêm một lần.

Hắn đi qua cầu, dọc bờ kênh, qua chợ sáng, qua trường học tiếng trẻ đọc bài. Đi không mục đích nhưng chân dẫn, dẫn về hướng quen, hướng không có ký ức nhưng có quán tính, hướng mà cơ thể đã đi nhiều lần dù đầu không nhớ.

Hắn dừng ở vùng nứt.

Không phải vết nứt trên vỉa hè hay tường nhà. Mà là nơi không khí khác. Ngã tư Pasteur và Lê Thánh Tôn, góc công viên nhỏ, ghế đá dưới cây sao. Nơi hắn từng ngồi ba ngày trước khi Bạch Dữ tìm thấy hắn, dù hắn không nhớ. Nhưng nơi này khác bây giờ.

Không khí đặc hơn. Nặng hơn. Ánh sáng hơi lệch, kiểu nắng chiếu qua kính dày, hơi ngả vàng hơn bình thường. Tiếng xe nghe xa hơn thật, như nghe qua tường. Và ở giữa khoảng không, trước ghế đá, hắn thấy: một vết rách. Không phải nứt. Rách. Dài khoảng hai mét, cao từ mặt đất lên quá đầu, mỏng như lưỡi dao, và qua khe rách, hắn thấy thứ ở phía bên kia.

Đường phố. Nhà cửa. Cây cối. Nhưng khác. Màu khác, nhạt hơn, kiểu ảnh cũ phai. Không có xe máy, chỉ xe đạp. Đường hẹp, cây hai bên, mái tôn thấp. Và mùi: phở, cá, muối, biển.

Phiên An.

Hắn đứng trước vết rách, nhìn vào. Thành phố hai triệu ba trăm nghìn người, bị xóa mười bảy năm trước, vẫn ở đây, phía sau lớp vỏ mỏng của hiện thực này, chờ. Chờ vết rách mở rộng. Chờ hiện thực sụp. Chờ trở lại.

Hắn cảm nhận tần số mười tám rung trong ngực, nhẹ, đều, như nhịp tim thứ hai. Tần số đó tích lũy hai mươi hai năm, mạnh hơn Phiên An, mạnh hơn mọi lần sửa trước. Nếu hắn tan, nếu hắn biến mất không kiểm soát, tần số sẽ phát, và Sài Gòn sẽ giống Phiên An. Chín triệu người biến mất trong một đêm.

Hắn ngồi xuống ghế đá. Nhìn vết rách. Nhìn Phiên An phía sau. Và bắt đầu nói.

Không phải nói to. Không phải hét. Chỉ nói, bằng giọng thường, giọng của người hai mươi hai tuổi, mệt, gần rỗng, ngồi trên ghế đá trong công viên nhỏ vào buổi sáng, nói với không ai, nói với hiện thực, nói với chính mình.

– Tao sợ.

Hai từ. Đơn giản. Thật.

Hiện thực không phản ứng. Không gió, không rung, không nứt thêm. Chỉ im lặng. Kiểu im lặng mới, kiểu im lặng nghe.

– Tao sợ biến mất, hắn nói, giọng thấp, chậm, từng từ. Sợ không ai nhớ. Sợ đứa trẻ mất tích lần nữa. Sợ cô gái viết sổ mất cuốn sổ cuối cùng. Sợ ông già tóc bạc tìm thêm phiên bản thứ mười tám rồi cô ấy vẫn cười với ông như người lạ.

Im lặng. Nắng. Tiếng chim.

Hắn dừng. Thở. Nghe tiếng xe từ đường lớn, xa, mỏng. Nghe tiếng chim, gần, rõ. Nghe gió qua vết rách, mang theo mùi Phiên An, mùi thành phố mà ai đó nói "chưa từng tồn tại" và hai triệu ba trăm nghìn người biến mất.

– Tao sợ nói thật, hắn nói. Vì mỗi khi tao nói dối, hiện thực sửa, và ít nhất tao biết chuyện gì sẽ xảy ra. Nhưng nói thật, tao không biết. Không ai biết. Bạch Dữ ba mươi năm nói dối, không nói thật được một lần. Cô gái viết sổ nói thật mỗi ngày nhưng cô ấy không có dị năng, lời thật của cô ấy không phá vỡ gì, chỉ giữ. Và tao, tao đứng giữa, vừa biết nói dối vừa biết nói thật, và không dám làm cái nào.

Im lặng. Dài hơn lần trước. Nắng dịch trên sàn, bóng ghế đá ngắn lại.

– Tao sợ mình không xứng đáng tồn tại, hắn nói. Vì tao là sản phẩm lời nói dối. Vì tao không có quá khứ thật. Vì mọi thứ tao từng là, mọi người tao từng quen, mọi ký ức tao từng có, đều là vay mượn từ phiên bản khác, đều là đánh cắp, đều là giả. Và nếu tao giả, thì đau của tao giả. Và nếu đau giả, thì sống giả. Và nếu sống giả, thì tao không nên ở đây.

Ngón giữa co. Chặt hơn bao giờ hết.

– Tao sợ ông già tóc bạc, hắn nói. Sợ vì ông giống tao. Sợ vì ba mươi năm nữa tao sẽ thành ông, ngồi trên ghế đá nào đó, nói dối thêm, mất thêm, tạo phiên bản thêm, và không bao giờ dừng. Sợ vì nếu tao nhớ được bàn tay trong tay tao, nhớ được nụ cười, nhớ được mùi tóc, tao cũng sẽ không buông. Giống ông. Giống mọi kẻ nói dối yêu ai đó quá mức mà hiện thực chịu nổi.

Hắn dừng. Nhìn vết rách. Phiên An tĩnh, nhạt, xa. Hắn tiếp:

– Tao sợ cô đơn. Không phải cô đơn bây giờ, bây giờ tao không nhớ đủ để cô đơn. Mà cô đơn ở phía trước, sau khi nói lời thật, nếu mọi người biến mất, nếu tao ở lại một mình trong thế giới sạch mà Bạch Dữ muốn, hoặc trong thế giới gốc mà Mẫn Nhi nhớ. Cô đơn ở nơi không ai biết tao từng tồn tại, vì tao chưa từng tồn tại ở đó.

Im lặng. Chim bay qua, bóng lướt trên sàn. Hắn nhìn bóng chim, rồi nhìn bóng mình. Bóng mình mờ hơn bóng ghế đá, mờ hơn bóng cây, gần như trong suốt nếu nắng chiếu thẳng.

– Nhưng tao ở đây, hắn nói. Tao ngồi trên ghế đá, tay trong túi, ngón giữa co vì lý do tao không nhớ. Cô gái pha cà phê cho tao sáng nay, đen, không đường, không ai nói cho cô kiểu tao uống nhưng cô biết. Đứa trẻ nắm tay tao, tay nhỏ, lạnh, chặt, kiểu nắm tay người nhà. Và tao sợ mất họ. Sợ hơn sợ biến mất. Sợ hơn sợ mình là giả.

Hắn nhìn tay mình. Ngón út mất. Ngón áp út trong suốt. Ngón giữa co. Ba ngón còn lại nhạt dần, mờ dần, như giấy bị nước ngấm. Bàn tay đang biến mất, và hắn nhìn nó biến mất, và nói, vì không có gì khác để làm.

– Tao không biết tao là ai. Không biết tên mình. Không biết mình từ đâu, sinh ở đâu, mẹ thật trông thế nào. Tao không biết mình đã yêu ai. Chỉ biết ngón tay co, và cô gái pha cà phê, và đứa trẻ vẽ tranh. Đó là tất cả tao có. Và đó là thật. Không phải vì tao nói nó thật. Mà vì tao cảm nhận nó thật. Vì ngón tay co là thật. Vì cà phê đen không đường là thật. Vì tay nhỏ lạnh nắm chặt là thật.

Im lặng.

Hiện thực nghe.

Không phản ứng. Không sửa. Không vá. Không tạo. Lần đầu tiên, hiện thực chỉ im lặng. Như đang lắng nghe một người nói thật. Như đang cân nhắc. Như đang quyết định liệu lời thật này có đủ, có thật sự thật, có thật sự tuyệt đối, hay chỉ là một lời thật bình thường trong hàng triệu lời thật bình thường mà hiện thực nghe mỗi ngày và bỏ qua.

Hắn không biết lời thật tuyệt đối là câu nào. Bạch Dữ không biết. Mẫn Nhi không biết. Không ai biết. Nhưng hắn biết rằng hắn vừa nói thật, lần đầu, không cần ai nghe, không cần hiện thực sửa, không cần lời nói dối để bảo vệ. Chỉ nói thật, vì đó là thứ duy nhất hắn còn.

Vết rách trước mặt hắn không rộng thêm. Không hẹp lại. Chỉ ở đó, tĩnh, Phiên An phía sau, xe đạp, mái tôn, mùi phở. Hai thế giới nhìn nhau qua khe hở, và không thế giới nào nuốt thế giới kia.

Hắn ngồi trên ghế đá. Im lặng. Một phút. Hai phút. Nắng di chuyển chậm trên sàn, bóng cây sao lùi dần. Tiếng thành phố vẫn ở đó, xe, rao, còi, cuộc sống, bình thường. Và hiện thực vẫn im. Không sửa. Không phản ứng. Chỉ nghe.

Hắn nhìn vết rách. Phiên An phía sau, tĩnh, nhạt, kiểu thành phố đang ngủ. Xe đạp dựng bên đường. Quán phở đóng cửa. Mái tôn phản chiếu ánh sáng từ phía nào hắn không biết. Hai thế giới cạnh nhau, chỉ cách một lưỡi dao, và cả hai đều chờ.

Hắn nghĩ về Bảo Ngọc. Người phụ nữ luôn nói thật. Cô dặn "để em đi" và Bạch Dữ không để. Nhược Vy nói "đừng chọn tôi" và hắn chưa biết mình có để nổi không. Hai người phụ nữ, hai lời dặn, hai kẻ nói dối không nghe.

Nhưng hắn khác Bạch Dữ một điểm: hắn không nhớ. Không nhớ đủ để giữ, không nhớ đủ để mất. Khoảng trống bên trong hắn không phải yếu điểm. Nó là khoảng trống để chọn. Chọn không vì nhớ, không vì mất, mà vì muốn. Vì ngón giữa co. Vì cà phê đen không đường. Vì tay nhỏ lạnh nắm chặt.

Hắn đứng dậy. Nhìn vết rách. Nhìn Phiên An. Nhìn Sài Gòn.

Rồi bước đi. Về phía Phú Nhuận. Về phía căn hộ tầng năm. Về phía cô gái viết sổ và đứa trẻ vẽ tranh. Chưa nói lời thật tuyệt đối. Chưa chọn. Nhưng đã bắt đầu.

Hiện thực im lặng sau lưng hắn. Lần đầu tiên trong hai mươi hai năm, nó không sửa. Không vá. Không tạo. Chỉ nghe.

Hắn đi dọc bờ kênh, qua cầu, qua chợ trưa, qua trường tiểu học giờ ra chơi. Tiếng trẻ con chạy trong sân, tiếng cười, tiếng gọi tên nhau. Hắn dừng ở cổng trường, nhìn vào. Sân xi măng, hàng cây bàng, ghế đá, gốc cây có vết khắc tên bằng dao nhỏ. Bình thường. Thế giới bình thường.

Và hắn nghĩ: nếu hắn nói lời thật tuyệt đối, nếu dị năng tắt, nếu hiện thực gốc trở lại, những đứa trẻ này sẽ ra sao? Chúng có phải sản phẩm lời nói dối? Chúng thuộc phiên bản nào? Chúng sẽ biến mất hay ở lại?

Hắn không biết. Không ai biết. Và đó là thứ đáng sợ nhất: không phải cái giá, mà sự không biết cái giá là gì.

Hắn bước tiếp. Về hẻm. Lên cầu thang. Tầng năm. Cửa mở. Nhược Vy ngồi ở bàn bếp, sổ tay trước mặt, bút trong tay. Mẫn Nhi ngồi ở cửa sổ, vẽ. Cả hai nhìn lên khi hắn vào.

Hắn đứng ở cửa. Nhìn cả hai. Nhìn căn hộ đầy vết nứt, tường rách, sàn nứt, trần bong. Nhìn ánh đèn đường đã bắt đầu lọt vào dù mới ba giờ chiều, vì mây dày, hoặc vì nắng yếu, hoặc vì hiện thực đang mờ dần.

– Tao đã nói thật, hắn nói. Lần đầu. Ở ngoài kia, với không ai. Hiện thực nghe. Nó không sửa. Nó chỉ im.

Nhược Vy nhìn hắn. Mẫn Nhi nhìn hắn.

– Nhưng tao chưa tìm được lời thật tuyệt đối, hắn nói. Tao nói thật, nhưng chưa đủ. Chưa đúng câu. Tao cần thêm thời gian.

Mẫn Nhi nhìn ra cửa sổ. Nhìn vết nứt trên tường đối diện, mới, dài, chạy từ mái nhà xuống tầng trệt.

– Thời gian, cô bé nói, giọng nhẹ, không phải thì thầm nhưng gần, không còn nhiều.

Hắn gật. Ngồi xuống sofa. Ngón giữa co.

Và chờ.

Ch.70/81
2.262 từ