Không Ai Muốn Thân Thiết
Mùi cà phê hòa tan bay trong phòng, loại cà phê ba trong một mẹ mua cả thùng ở siêu thị, loại rẻ, ngọt, không ngon nhưng quen, kiểu quen của người uống mỗi sáng suốt bốn năm đại học mà không bao giờ nghĩ đến chuyện đổi loại khác. Khang ngồi ở bàn học, cốc cà phê bốc hơi cạnh bàn phím, màn hình máy tính mở trang điểm của trường, đồ án cuối kỳ đã nộp tuần trước, chấm điểm chưa lên.
Tám giờ tối, thứ Bảy. Mẹ đi ngủ sớm, mệt, kiểu mệt không phải vì làm nhiều mà vì không có việc làm, vì đã hai tháng kể từ ngày mất việc, vì mỗi sáng mẹ vẫn dậy năm giờ nấu xôi, lau nhà, gấp chăn, rồi ngồi ở bàn ăn nhìn đồng hồ, chờ một ngày không có gì phải chờ. Khang nhìn cửa phòng mẹ đóng, ánh đèn tắt sớm, kiểu tắt đèn của người muốn ngày hôm nay kết thúc nhanh hơn.
Mẹ mệt. Mẹ luôn mệt, từ ngày cha mất, từ ngày mất việc, từ ngày phải tưới chậu cúc đã héo mà không biết tưới cho ai. Mình không giúp được gì. Mình hai mươi hai tuổi, sinh viên năm cuối, lương thực tập chưa đủ mua xăng, nợ công ty phần mềm một đồ án nhỏ hàng tuần, nợ trường một tờ luận văn. Mình không giúp mẹ được gì ngoài ở đây, ăn cơm cùng, rửa bát, đổ rác buổi tối, và không biến mất.
Tiếng dép lê ngoài hành lang. Mai mở cửa, cặp sách trên vai, tóc hơi ẩm vì sương. Cô dạy thêm chiều thứ Bảy, đám lớp ba, về muộn vì một đứa khóc không muốn về nhà.
– Mẹ ngủ rồi à?
– Ừ.
Mai vào bếp, đun nước, pha trà gừng, mang ra phòng khách ngồi. Khang nhìn qua cửa phòng mình, thấy chị ngồi trên sofa, hai chân co lên, tay ôm cốc trà, mắt nhìn ti vi tắt, cái nhìn của người không cần xem gì, chỉ cần nhìn vào chỗ nào đó mà không phải nghĩ.
Cậu đóng máy tính, bước ra phòng khách, ngồi xuống sofa cạnh chị. Mai nhìn sang, hơi ngạc nhiên, vì Khang hiếm khi chủ động ngồi cùng ai, vì cậu quen ở trong phòng, quen đeo tai nghe, quen nhìn màn hình, quen im.
– Em hỏi cái này.
Mai đặt cốc trà xuống bàn kính, quay sang em.
– Chị và cô Minh Anh đang thân nhau à?
Cô Minh Anh. Mình gọi vậy, vì không biết gọi gì khác. Cô ấy hai mươi tám tuổi, lớn hơn chị hai tuổi, kiến trúc sư, con gái cha, giống mình, giống chị, giống hết mà khác hết. Mình gặp cô ấy hai lần, ở văn phòng luật sư, ở nghĩa trang. Cô ấy nhìn mình kiểu nhìn của người muốn nói gì đó mà không biết bắt đầu từ đâu. Mình cũng nhìn cô ấy vậy.
Mai nghĩ, rồi nói:
– Không thân. Nhưng hiểu nhau.
– Hiểu kiểu gì?
– Kiểu hai người đều mất cùng thứ, không cần giải thích cho nhau. Cứ nói, người kia hiểu.
Khang gật. Cậu hiểu cái "hiểu" đó, dù cậu không có ai để hiểu cùng. Chị có Minh Anh. Mẹ có bà Hạnh. Cậu có ai? Không ai. Anh Nam hai mươi lăm, nhìn cậu kiểu nhìn của người không muốn nhìn nhưng vẫn nhìn. Anh ấy giận, Khang biết, giận kiểu giận cả thế giới, giận cha, giận bản thân, giận cái sự tồn tại của Khang vì sự tồn tại đó nhắc anh ấy rằng cha đã sống một cuộc đời khác.
– Em không biết có nên liên hệ với anh Nam không.
Mai nhìn em lâu. Cô biết câu hỏi đó nặng hơn vẻ bình thường mà Khang cố tạo ra. Cậu hỏi nhẹ, giọng đều, kiểu hỏi thời tiết, nhưng tay cậu xoay xoay cốc cà phê đã nguội, ngón tay cái gõ nhẹ vào thành cốc, kiểu người đang nén.
– Anh ấy nhìn em lạ lắm. Hôm ở văn phòng luật sư, anh ấy đứng cạnh em ở thang máy, không nói. Nhưng cái cách anh ấy đứng, kiểu... kiểu anh ấy đang cố không nhìn mà vẫn biết em ở đây.
Mình biết vì mình cũng đứng vậy. Mình cũng cố không nhìn anh ấy mà vẫn thấy. Thấy anh ấy cao hơn mình một chút, vai rộng hơn, mặt góc cạnh hơn, giống cha nhiều hơn. Cha cho anh ấy khuôn mặt, cho mình cách đứng. Cha chia mọi thứ, kể cả gien, kể cả nỗi đau.
– Nam anh ấy nhìn mọi người lạ, Mai nói, giọng nhẹ hơn, kiểu giọng chị dùng khi an ủi học trò. Đó là tính cách của anh ấy. Không phải riêng em.
– Em biết. Nhưng anh ấy nhìn em lạ hơn nhìn người lạ.
Mai không cãi, vì Khang nói đúng. Nam nhìn Khang khác, vì Khang không phải người lạ, không phải anh em, không phải bạn, không phải kẻ thù. Khang là cái gì đó không có tên, kiểu mối quan hệ chỉ tồn tại vì một người đàn ông sống hai cuộc đời rồi chết, để lại hai nhóm người phải tự tìm cách gọi nhau.
Im lặng. Đồng hồ treo tường kêu đều, kim giây chạy, tiếng tủ lạnh rù nhẹ từ bếp, tiếng gió tháng mười hai thổi qua ban công, lạnh, mang theo mùi sông từ phía xa, mùi bùn, mùi nước, mùi mùa đông. Ngoài cửa sổ, đèn đường vàng hắt lên tầng mười hai, ánh sáng mờ đủ chiếu qua rèm mỏng, vẽ những vệt dài trên sàn phòng khách.
Mai uống trà, chậm. Cô không nói thêm, kiểu chị hiểu rằng Khang cần im lặng hơn cần câu trả lời, cần không gian hơn cần lời khuyên. Cô đã học cách đó từ nhiều năm, từ hồi Khang mười tuổi, hay trốn trong phòng mỗi khi cha mẹ cãi nhau, hay đeo tai nghe to hết cỡ, nghe nhạc để không nghe tiếng ngoài kia. Cậu không trốn vì sợ, mà vì không biết cách ở giữa.
Khang nhìn tay mình. Tay gầy, dài, ngón tay chai vì gõ phím nhiều, móng cắt ngắn, kiểu tay của người hai mươi hai tuổi mà trông như mười tám. Tay cha to hơn, dày hơn, chai ở những chỗ khác. Tay anh Nam chắc cũng giống tay cha hơn.
– Em không muốn cố, Khang nói, giọng nhẹ, tay vẫn xoay cốc. Không muốn cố thân thiết. Không muốn ép mình gọi anh ấy là anh. Không muốn giả vờ như mọi thứ bình thường.
– Không ai bảo em cố.
– Em biết. Nhưng em cũng không muốn họ là kẻ thù của mình.
Không muốn cố. Cũng không muốn thù. Vậy thì sao? Vậy thì cứ để mọi thứ ở đây, ở chỗ không có tên, ở chỗ hai bên biết mặt nhau mà không biết gì hơn. Mình hai mươi hai tuổi. Anh Nam hai mươi lăm. Chị Minh Anh hai mươi tám. Chị Mai hai mươi sáu. Bốn đứa con của một ông bố, bốn người lớn lên ở hai nhà, hai bàn ăn, hai bộ bát đũa, hai kiểu nhớ cha. Không ai chọn điều này. Không ai muốn điều này. Nhưng điều này đã xảy ra, và bây giờ mình phải sống với nó, kiểu sống với cái vết nứt chữ Y trên trần phòng mình, ở đó từ bé, không sửa, không thêm, chỉ ở đó.
Mai đặt tay lên vai em. Nhẹ, kiểu mẹ hay làm, kiểu người muốn nói "chị ở đây" mà không cần mở miệng.
– Thì đừng cố. Cứ để tự nhiên.
Khang gật. Cậu ngồi thêm một lúc, không nói, nghe gió, nghe đồng hồ, nghe mẹ trở mình phía phòng bên. Rồi cậu đứng dậy, vào phòng, ngồi lại bàn học.
Mở máy tính. Màn hình sáng, trang điểm vẫn chưa lên. Đồ án nộp rồi, bài tập nhóm xong, tuần sau có buổi thực tập cuối cùng ở công ty phần mềm. Cậu mở thư mục đồ án, nhìn dòng mã cậu viết tuần trước, nhìn cái giao diện đơn giản mà cậu tốn ba đêm để căn chỉnh cho đúng, nhìn dòng chú thích cậu viết lúc hai giờ sáng, viết bằng tiếng Anh vì code dùng tiếng Anh, viết gọn, đủ, không thừa, kiểu cậu hay viết.
Cha từng hỏi mình đang làm gì trên máy tính. Mình bảo "code." Cha hỏi "code là gì?" Mình giải thích, cha nghe, gật, không hiểu nhưng gật. Rồi cha bảo "giỏi, cứ làm đi." Bốn chữ. Mỗi lần gặp, cha nói bốn chữ đó. "Giỏi, cứ làm đi." Không hỏi thêm, không quan tâm thêm, chỉ bốn chữ rồi cha đi ăn cơm với mẹ, rồi cha đi. Giờ biết rồi, cha đi về nhà kia, ngồi bàn ăn kia, nói chuyện với con gái kia con trai kia. "Giỏi, cứ làm đi" là tất cả thời gian cha dành cho mình trong mỗi cuối tuần.
Nhưng cha vẫn nói. Vẫn gật. Vẫn hỏi "code là gì?" dù không hiểu. Cha yêu mình kiểu lặng lẽ, kiểu người không biết cách yêu to, chỉ biết gật rồi đi.
Cậu đóng máy tính, tắt đèn bàn, nằm xuống giường, kéo chăn lên cằm. Trần phòng tối, vết nứt chữ Y không nhìn thấy trong tối, nhưng cậu biết nó ở đó, luôn ở đó, từ hồi cậu ba tuổi. Cha từng chỉ vết nứt đó bảo "giống con rồng," và cậu tin, tin đến lúc lên bảy mới biết rồng không giống chữ Y.
Mình không cần có anh trai. Mình có chị rồi. Mình có mẹ rồi. Mình chỉ cần không có kẻ thù. Chỉ cần anh Nam đừng nhìn mình kiểu đó. Chỉ cần không ai ép mình gọi ai là gì. Chỉ cần được yên.
Gió thổi qua cửa sổ hé, lạnh, mùi sông, mùi tháng mười hai. Chăn lạnh rồi ấm dần, kiểu ấm chậm của mùa đông, kiểu phải chờ, phải nằm yên, phải tin rằng sẽ ấm. Cậu nhắm mắt, nghe nhà, nghe mẹ thở đều phòng bên, nghe chị rửa cốc trong bếp, nghe nước chảy nhẹ rồi tắt, nghe tiếng dép chị đi về phòng, nghe cửa phòng chị khép, nhẹ, kiểu người cố không đánh thức ai. Nghe tiếng quen. Và ngủ.