Ngôi Nhà Có Hai Bàn Ăn
Chương 54: Chương 54: Không còn hét vào mặt nhau
Chương 54

Chương 54: Không còn hét vào mặt nhau

Ánh sáng phòng họp lần này khác. Không phải ánh đèn huỳnh quang trắng xanh lạnh lẽo kiểu ba lần trước, mà ánh sáng chiều muộn lọt qua rèm, vàng nhẹ, ấm hơn, mềm hơn, kiểu ánh sáng của tháng mười Hà Nội khi nắng xế và trời bắt đầu se lạnh.

Minh Anh ngồi ở đầu bàn bên phải, cạnh mẹ, Nam ngồi bên kia mẹ. Đối diện, Trang ngồi giữa Mai và Khang. Luật sư Bảo ngồi ở đầu bàn, cặp hồ sơ mở trước mặt, bút đặt trên giấy, kính lão tụt nhẹ trên sống mũi.

Phiên thứ tư. Phiên đầu tiên là bùng nổ, phiên thứ hai là im lặng nặng nề, phiên thứ ba là mệt, và phiên này... mình không biết phiên này là gì.

Luật sư Bảo nói, giọng đều, chậm, kiểu giọng người đã quen nói chuyện với những gia đình đau:

– Hôm nay tôi trình bày phương án chia tài sản cụ thể. Dựa trên di chúc của ông Phúc, luật thừa kế hiện hành, và những gì hai bên đã thống nhất ở các buổi trước.

Ông mở hồ sơ, đặt hai bản in trước hai bên bàn. Minh Anh nhìn tờ giấy, chữ in gọn gàng, bảng kê, con số, tên, ký hiệu pháp lý. Nhà Hoàn Kiếm, chung cư Long Biên, tài khoản BIDV, phần trăm, chia đều, theo di chúc.

Cuộc đời một gia đình gói trong mấy dòng bảng kê. Hai mươi sáu năm, hai bàn ăn, hai gia đình, bốn đứa con, gói trong A4 in hai mặt.

Luật sư đọc từng mục. Minh Anh nghe, gật khi cần, hỏi khi cần hỏi. Bên kia bàn, Mai cũng nghe, cũng gật, cũng hỏi. Hai cô con gái của cùng một người cha, ngồi hai bên bàn, cùng nghe luật sư chia tài sản cha để lại, cùng bình tĩnh.

Bình tĩnh. Cả phòng bình tĩnh. Không giống lần đầu, Nam hét, Khang khóc, mẹ run, bà Trang cúi mặt. Không giống lần hai, im lặng nặng như tường đổ. Không giống lần ba, mệt đến mức không nhìn nhau. Lần này bình tĩnh vì mọi người đã qua hết rồi. Qua bùng nổ, qua im lặng, qua mệt, và giờ đến chỗ này: chỗ mà người ta ngồi xuống nghe vì phải nghe, ký vì phải ký, và tiếp tục vì phải tiếp tục.

Nam ngồi im. Tay đặt trên đùi, không khoanh trước ngực như lần đầu, không gõ bàn như lần hai. Chỉ ngồi, nghe, mặt trầm. Minh Anh liếc em trai, thấy quai hàm cậu không siết chặt nữa, vai không căng, lưng tựa ghế nhẹ. Cậu mệt, nhưng mệt kiểu khác, mệt vì đã hết cái để giận, hết cái để hét, và giờ chỉ còn ngồi.

Luật sư đọc xong phần chia tài sản, nhìn hai bên bàn.

– Nếu hai bên không có ý kiến gì thêm, tôi đề nghị ký xác nhận hôm nay.

Im lặng. Không phải im lặng căng, kiểu ai cũng nín thở chờ người kia nổ. Im lặng bình thường, kiểu người đang nghĩ, đang cân nhắc, đang nhìn tờ giấy trước mặt và quyết định.

Trang cầm bút trước. Bà nhìn tờ giấy, mắt đọc lại một lần, rồi ký. Nét chữ nhỏ, đều, gọn, kiểu chữ kế toán, kiểu người quen ký giấy tờ, kiểu tay đã ký hàng nghìn chứng từ suốt mười hai năm.

Hạnh nhìn Trang ký. Rồi bà cầm bút, ký. Nét chữ lớn hơn, đậm hơn, kiểu chữ người thợ may, tay quen kéo vải hơn kéo bút, nhưng chắc.

Mẹ ký rồi. Bà Trang ký rồi. Hai người phụ nữ ký vào tờ giấy chia tài sản của người đàn ông đã lừa cả hai. Không ai khóc. Không ai hét. Chỉ ký.

Minh Anh ký tiếp. Rồi Mai. Rồi Nam, cậu cầm bút ngần ngừ hai giây, rồi ký, nhanh, dứt khoát, kiểu người không muốn cầm bút lâu thêm. Khang ký cuối, chữ run nhẹ, nhưng ký.

Sáu chữ ký trên một tờ A4. Sáu người trong một gia đình mà không ai chọn ở cùng.

Luật sư Bảo gom giấy tờ, xếp vào cặp hồ sơ, đóng lại. Ông nhìn cả phòng, gật đầu nhẹ.

– Cảm ơn mọi người. Phần chia tài sản chính thức hoàn tất. Nếu có gì phát sinh, tôi ở đây.

Rồi ông thêm, giọng nhẹ hơn, kiểu giọng không phải luật sư mà là người đã biết gia đình này từ lâu:

– Còn phần hộp gỗ, khi nào hai bên sẵn sàng, chúng ta sẽ nói chuyện.

Hộp gỗ. Cái hộp nắp khắc tên Minh Anh và Mai, khóa bằng hai chìa, mỗi bên giữ một chìa. Cái hộp mà cha muốn cả hai mở cùng nhau. Minh Anh nhìn Mai qua bàn, Mai nhìn lại. Không gật, không lắc, chỉ nhìn, kiểu hai người biết rằng chuyện đó chưa phải hôm nay.

Mọi người đứng dậy. Tiếng ghế kéo trên sàn gạch, tiếng giấy tờ xào xạc, tiếng túi xách, tiếng bước chân. Hạnh ra trước, Trang ra sau, hai bà không nhìn nhau nhưng không né nhau, kiểu hai người đã ngồi quán trà tuần trước và giờ không cần phải giả vờ không thấy nhau nữa.

Minh Anh đi sau cùng. Cô dừng ở cửa phòng họp, nhìn lại: bàn dài, ghế trống, đèn vẫn sáng, rèm hé. Phòng họp này, nơi gia đình cô đã hét nhau, đã khóc, đã im lặng, đã ký. Bốn lần đến đây, bốn lần ra về, mỗi lần khác.

Lần đầu ra về mình muốn đập vỡ cái gì đó. Lần hai mình muốn nằm xuống sàn không dậy. Lần ba mình muốn ngủ. Lần này mình chỉ muốn về nhà.

Ra ngoài hành lang, thang máy chưa đến, mọi người đứng đợi. Hạnh và Trang đứng hai phía, không gần, không xa, kiểu khoảng cách vừa đủ. Nam đứng cạnh cửa thang máy, tay trong túi áo khoác, mắt nhìn xuống sàn.

Và Minh Anh thấy: Khang đi đến đứng cạnh Nam.

Không nói gì. Không nhìn nhau. Cậu bé hai mươi hai tuổi đứng cạnh anh trai hai mươi lăm tuổi, hai tay trong túi quần, mắt cũng nhìn sàn. Hai cậu con trai của cùng một người cha, đứng cạnh nhau trước thang máy, vai gần chạm mà không chạm.

Nam liếc sang. Khang không liếc lại, nhưng không bước ra. Cậu đứng đó, kiểu người đã chọn chỗ đứng và không rời.

Lần đầu tiên Nam và Khang đứng cạnh nhau mà không né. Lần trước ở đây, Nam gần đánh Khang, mẹ quát, bà Trang kéo Khang đi. Lần này không ai quát, không ai kéo, và hai cậu đứng đó, im, cạnh nhau, kiểu hai người chưa quen nhưng không còn sợ nhau nữa.

Thang máy đến. Cửa mở. Mọi người bước vào, sáu người trong thang máy, chật, im, mùi nước hoa nhẹ của ai đó, tiếng thang máy xuống, tiếng thở. Tầng một, cửa mở, ra sảnh, ra phố.

Tháng mười, chiều muộn, trời trong, không mưa. Gió lạnh nhẹ thổi trên phố, mùi lá khô, mùi bếp ai đó nấu cơm, tiếng xe máy, tiếng phố chiều.

Trang nói nhỏ với Mai và Khang gì đó, rồi ba người đi về phía bến xe buýt. Hạnh quay sang Nam, nói "mẹ về trước," Nam gật, cậu rút điện thoại gọi xe.

Minh Anh đứng trên vỉa hè, nhìn. Một bên, mẹ đi chậm trên phố, áo khoác nâu, lưng còng nhẹ. Bên kia, Trang và Mai và Khang đi về bến xe buýt, ba bóng người nhỏ dần. Nam đứng cạnh cô, điện thoại áp tai, đợi.

Không ai tha thứ ai hôm nay. Mẹ không tha thứ cha. Bà Trang không tha thứ cha. Nam không tha thứ cha. Mình cũng không. Nhưng không ai hét vào mặt nhau nữa.

Đó không phải hòa giải. Đó là mệt. Mệt kiểu đã hét đủ rồi, đã khóc đủ rồi, đã giận đủ rồi, và giờ ngồi xuống ký giấy vì phải ký, rồi đứng dậy đi về vì phải về. Nhưng mệt đó là tiến bộ. Vì lần đầu ở đây, mình tưởng mình sẽ không bao giờ ngồi chung phòng với bà Trang mà không muốn hét. Giờ mình ngồi được. Mẹ ngồi được. Nam ngồi được. Khang đứng cạnh Nam mà Nam không quay đi.

Một bước đi. Nhỏ. Nhưng là một bước.

Nam bỏ điện thoại xuống, nhìn chị.

– Xong rồi chị nhỉ.

– Xong phần tài sản.

– Còn hộp gỗ.

Minh Anh gật. Hộp gỗ. Phần cuối cùng. Phần mà cha để lại cho cô và Mai, hai cái tên khắc trên nắp, hai chìa khóa, hai đứa con gái.

– Chưa phải hôm nay.

Nam gật. Xe đến, cậu mở cửa cho chị, hai chị em lên xe, cửa đóng.

Xe chạy trên phố chiều, nắng xiên qua kính, vàng, ấm. Minh Anh nhìn ra ngoài, nhìn phố cũ, nhìn người đi, nhìn cây bàng đầu ngõ lá vàng, nhìn bầu trời tháng mười trong veo không mây.

Trời trong. Không mưa. Lần trước ra khỏi văn phòng luật sư trời mưa, lần trước nữa trời âm u. Hôm nay trời trong. Không phải vì mọi thứ tốt đẹp hơn, mà vì trời cứ thay đổi, dù gia đình mình có thay đổi hay không.

Nhưng gia đình mình đã thay đổi. Không tốt đẹp hơn, chỉ khác đi. Bớt giận, bớt hét, bớt muốn đập vỡ. Thêm mệt, thêm im lặng, thêm chấp nhận kiểu miễn cưỡng. Và có lẽ đó là cách người ta tiến về phía trước: không phải bằng tha thứ, mà bằng mệt, rồi từ mệt mà quen, rồi từ quen mà sống tiếp.

Xe rẽ vào ngõ Hoàn Kiếm. Nhà. Đèn hành lang đã bật, mẹ về trước, dép để ngoài cửa. Mùi cơm nóng từ bếp, mùi canh rau mồng tơi, mùi nhà.

Minh Anh cởi giày, bước vào. Mẹ ở trong bếp, lưng quay ra, tay múc canh vào bát. Bàn ăn đã dọn: ba bát, ba đôi đũa. Ba, không bốn. Nhưng ba, không hai. Vì mẹ biết tối nay con gái về ăn cơm, và mẹ đã dọn sẵn cho con.

Ba bát. Mình nhớ ngày xưa bốn, rồi ba khi Nam dọn đi, rồi hai khi mình cũng dọn, rồi một. Giờ lại ba. Không giống bốn của ngày xưa, nhưng ba cũng đủ.

Ch.54/81
1.756 từ