Hệ Thống Ép Tôi Chia Tay
Chương 91: Người duy nhất còn nhớ
Chương 91

Người duy nhất còn nhớ

Ba năm sau.


Tiệm sách Minh An nằm ở góc Pasteur và Lý Tự Trọng, quận 3. Nhỏ, hai tầng, cửa gỗ sơn xanh lá cũ, chuông đồng treo trên khung cửa kêu leng keng mỗi khi có người vào. Tầng một bán sách, tầng hai là quán cà phê nhỏ, bốn bàn, ánh sáng vàng, mùi giấy cũ trộn mùi cà phê phin.

Thừa Dạ đứng sau quầy, sắp sách lên kệ. Hai mươi sáu tuổi, tóc hơi dài, không đeo găng tay, ba vệt sẹo trên mu bàn tay trái lộ rõ dưới đèn. Anh mở tiệm hai năm nay, sau khi nghỉ việc ở Cục, sau khi Triệt nói "cậu cần làm gì đó chậm hơn." Anh không nhớ chính xác tại sao mình chọn bán sách, chỉ biết khi đi ngang căn nhà mặt tiền này lần đầu, anh dừng lại, nhìn cửa gỗ, và có cảm giác kỳ lạ: đây là nơi anh cần ở.

Đời sống bình thường. Sáng mở cửa, chiều đóng cửa, tối đọc sách hoặc nấu cơm một mình. Triệt ghé mỗi tuần, uống cà phê, nói chuyện vặt, nhìn anh bằng ánh mắt buồn mà anh không hiểu. Không có dị năng, không có hệ thống, không có sợi dây cộng hưởng. Anh không nhớ khi nào mình mất dị năng, chỉ biết một ngày nó không còn, và anh không buồn, vì anh không nhớ nó từng cho anh gì.

Trong túi ngực áo, bức tranh chì nhỏ. Gấp đôi, nét mờ dần vì mồ hôi và thời gian, nhưng vẫn ở đó. Anh không biết ai vẽ. Ba năm anh giữ bức tranh mà không biết tại sao, chỉ biết mỗi lần cất áo mà quên lấy ra, anh cảm giác thiếu.


Chiều nay trời mưa.

Mưa Sài Gòn tháng bảy, lớn, nhanh, ầm, nước chảy dọc hè, xe máy tấp vào mái hiên, tiếng mưa gõ mái tôn quán phở đối diện. Tiệm vắng, chỉ có anh và ông khách quen tầng hai đang đọc báo.

Chuông cửa kêu.

Anh ngước lên từ cuốn sách đang đọc dở. Và thấy cô.

Cô gái đứng ở cửa, ướt, tóc dài dính vai, áo sơ mi trắng ướt bám da, tay ôm cặp da trước ngực che mưa. Mắt to, đen, nhìn quanh tiệm, kiểu nhìn của người lần đầu vào. Dép ướt, vệt nước trên sàn gỗ.

Và trên cánh tay trái cô, từ cổ tay lên qua khuỷu, có vết trắng mỏng, dài, kiểu sẹo cũ đã lành, kiểu sẹo mà người ta sẽ nghĩ là tai nạn hay cháy nắng nhưng không giống hẳn.

– Xin lỗi, cô nói, giọng nhỏ, hơi thở gấp vì vừa chạy mưa. Cho tôi trú mưa được không?

– Được, anh nói. Vào đi.

Cô bước vào, dép ướt để ngoài, chân trần trên sàn gỗ. Cô nhìn quanh tiệm: kệ sách, đèn vàng, chuông đồng, quầy gỗ, và anh đứng sau quầy. Cô nhìn anh.

Rồi dừng.

Đứng yên. Mắt mở lớn, tay ôm cặp da chặt hơn, và có thứ gì đó chạy qua mắt cô, nhanh, kiểu chạy của người nhận ra thứ gì đó quan trọng mà không thể nói.

Anh nhìn cô. Có cảm giác kỳ lạ: cô quen. Không phải quen kiểu đã gặp ở quán cà phê hay ngoài đường. Quen kiểu cũ hơn, sâu hơn, kiểu quen mà cơ thể nhớ trước khi đầu hiểu.


Cô đi vào, chậm, nhìn kệ sách, tay chạm gáy sách, ngón tay có vệt sơn khô ở khóe móng, xanh, vàng, trắng. Họa sĩ. Anh nhận ra ngay. Tay họa sĩ luôn có sơn ở những chỗ không ngờ.

Cô dừng ở kệ tiểu thuyết, rút một cuốn, nhìn bìa, không đọc, chỉ cầm. Mắt cô nhìn cuốn sách nhưng anh biết cô không thấy chữ, cô đang nghĩ thứ gì đó khác.

Rồi cô quay sang anh.

– Tiệm này của anh? cô hỏi.

– Ừ.

– Mở lâu chưa?

– Hai năm.

Cô gật. Nhìn quanh lần nữa, nhìn chuông đồng, nhìn quầy gỗ, nhìn bức tường phía sau quầy. Chỉ kệ sách, không có ảnh nào.

– Anh sống một mình? cô hỏi, nhẹ, kiểu hỏi mà người bình thường sẽ thấy lạ, nhưng giọng cô không lạ, giọng cô run nhẹ, kiểu run của người đang cố giữ bình tĩnh.

– Ừ, anh nói. Một mình.

Cô cười. Nhẹ. Buồn. Kiểu cười mà anh thấy quen ghê gớm nhưng không biết tại sao.


Mưa nhỏ dần. Tiếng giọt nước lộp bộp trên mái chậm lại, ánh sáng ngoài cửa sáng hơn, mây xám nhạt dần. Cô vẫn đứng trong tiệm, cuốn sách cầm tay, không đọc, thỉnh thoảng nhìn anh, nhanh, rồi nhìn đi.

Anh pha trà. Không biết tại sao. Anh thường không pha trà cho khách trú mưa. Nhưng tay anh tự đi, ấm trà cũ, nước nóng, hai chén nhỏ, đặt trên quầy.

– Uống trà không? anh hỏi.

Cô nhìn chén trà, rồi nhìn anh. Mắt cô ướt, nhưng không khóc. Kiểu ướt nén, kiểu ướt mà anh đã thấy ở đâu đó, lâu lắm rồi, không nhớ.

– Được, cô nói. Cảm ơn.

Cô đến quầy, ngồi lên ghế cao, hai tay ôm chén trà nóng, hơi nước bay, mùi trà sen. Anh đứng đối diện, tay chống quầy, và khoảng cách giữa họ hẹp, nửa mét, đủ gần để anh ngửi mùi mưa trên tóc cô, mùi sơn acrylic nhẹ, mùi dầu gội.

Mùi này. Quen.

Tim anh đập lệch. Một nhịp. Rồi bình thường lại. Nhưng anh nhận ra.


– Chúng ta từng gặp nhau chưa? anh hỏi.

Cô ngước lên. Mắt to, đen, và trong mắt cô, anh thấy thứ gì đó sáng, kiểu sáng ấm, vàng, mờ, thoáng, anh không chắc mình thấy thật hay tưởng tượng.

Cô im lâu. Tay ôm chén trà chặt hơn, ngón tay dính sơn run nhẹ. Rồi cô cười, nhẹ, kiểu cười buồn đẹp mà anh muốn nhìn lâu hơn:

– Có lẽ là rồi, cô nói.

Anh nhìn cô. Cô nhìn anh. Mưa ngoài cửa đã tạnh, nắng xuyên qua mây, chiếu xiên vào tiệm, chiếu lên mặt cô, lên mắt cô, lên vết trắng trên cánh tay cô, lên ngón tay dính sơn ôm chén trà.

– Tôi... anh nói, dừng. Lắc đầu. Cười nhẹ. Tôi có cảm giác quen lắm. Xin lỗi nếu kỳ quặc.

– Không kỳ quặc, cô nói. Giọng nhỏ, ấm, và run nhẹ ở cuối câu.

Im lặng. Dài. Nhưng không khó chịu, kiểu im lặng mà hai người lạ không nên có, kiểu im lặng thoải mái, quen, kiểu im lặng của người đã ngồi cạnh nhau nhiều lần dù không nhớ.


Cô đặt chén trà xuống. Nhìn anh, mắt trong, quyết định:

– Tôi tên Vãn Hạ. Tô Vãn Hạ. Họa sĩ. Tôi vẽ.

– Lâm Thừa Dạ, anh nói. Bán sách.

Cô cười. Rộng hơn lần trước. Và anh thấy: nụ cười đó, ở đâu đó trong ngực anh, chỗ bức tranh chì nằm, rung nhẹ, kiểu rung của sợi dây đã đứt lâu mà khi gió thổi đúng hướng vẫn ngân.

– Tôi có thể ghé lại không? cô hỏi. Tiệm đẹp. Tôi hay tìm chỗ yên để vẽ.

– Được, anh nói. Nhanh hơn mình nghĩ sẽ nói. Bất cứ lúc nào.

Cô gật. Đứng dậy, cầm cặp da, đi ra cửa. Dừng ở ngưỡng, quay lại. Mưa đã tạnh, nắng chiều chiếu từ phía sau cô, viền tóc ướt sáng, và cô nhìn anh, lâu, kiểu nhìn mà người ta dành cho người mình biết rõ hơn bất cứ ai trên đời.

– Hẹn gặp lại, cô nói.

– Hẹn gặp lại.

Chuông đồng kêu khi cô bước ra. Leng keng, nhẹ, vang trong tiệm sách yên tĩnh.


Thừa Dạ đứng sau quầy, nhìn cửa đóng, nhìn bóng cô đi xa dần trên hè phố ướt, và trong ngực anh, chỗ bức tranh chì nằm, ấm. Ấm hơn mọi ngày.

Anh đưa tay lên ngực, chạm túi áo, chạm bức tranh gấp đôi bên trong.

Ai vẽ tao?

Câu hỏi cũ. Ba năm không có đáp án. Nhưng hôm nay, lần đầu tiên, câu hỏi không đau. Nó ấm.

Anh nhìn ra cửa. Nắng chiều. Hè phố ướt. Người đi. Và ở đâu đó, cô gái tóc dài, tay dính sơn, mắt sáng, đang đi về phía nắng.

Có lẽ là rồi.

Có lẽ họ từng gặp. Có lẽ trong đời trước, hoặc trong giấc mơ, hoặc trong ký ức mà ai đó đã cất giùm. Anh không biết. Nhưng anh biết: cô sẽ quay lại. Và anh sẽ ở đây.

Lần này, không có hệ thống nào ép chia tay.

Lần này, chỉ có hai người, tiệm sách, mưa tạnh, và thời gian.


Và ở đâu đó trong Sài Gòn chiều, Tô Vãn Hạ đi giữa nắng sau mưa, nước mắt chảy, cười, vì cô đã tìm thấy anh.

Ba năm. Cô đã hứa sẽ tìm.

Và cô giữ lời.

Ch.91/91
1.507 từ