Cảm xúc không được phép
Vùng dị năng lần này nằm trong lòng thành phố.
Một con hẻm nhỏ ở quận Bình Thạnh, nơi hai dãy nhà ống sát nhau che khuất bầu trời, và ánh sáng chiều chỉ lọt vào được qua khe hở giữa hai mái tôn. Cục nhận được báo cáo lúc ba giờ chiều: ba gia đình trong hẻm đồng loạt khóc không rõ lý do, một đứa trẻ bị sốt cao bất thường, và cây bàng đầu hẻm nở hoa trái mùa.
Nhiệm vụ cấp hai. Thừa Dạ và hai nhân viên kỹ thuật được điều đi.
Và Vãn Hạ.
Cô đứng ở sảnh Cục, cặp vẽ trước ngực, sẵn sàng từ trước khi nhóm tập hợp. Trưởng nhóm liếc sang Thừa Dạ, ngập ngừng, nhưng Vãn Hạ đã có giấy phép ra thực địa từ lần trước, và dự án minh họa cần thêm dữ liệu quan sát trực tiếp.
Thừa Dạ không phản đối. Không phải vì cậu muốn cô đi cùng. Mà vì cậu biết nếu phản đối, cô sẽ hỏi tại sao, và cậu không có câu trả lời nào mà không phải nói dối.
Con hẻm chật, tối hơn bên ngoài. Tường xi măng loang lổ, dây điện giăng ngang trên đầu, mùi ẩm mốc từ cống rãnh hòa với mùi cơm chiều từ nhà ai đó. Vùng dị năng không có ranh giới rõ ràng như lần trước, không có lớp sương lấp lánh, chỉ có một cảm giác nặng dần khi đi sâu vào, như bước xuống nước, mỗi bước một nặng hơn.
Nhân viên kỹ thuật đo đạc, đánh dấu vùng ảnh hưởng. Thừa Dạ bắt đầu hấp thụ. Cảm xúc ở đây khác lần trước, không phải buồn bã mơ hồ từ nghĩa trang, mà sắc hơn, gần hơn, cụ thể hơn. Tức giận của ai đó vì hàng xóm đổ nước thải trước cửa. Mệt mỏi của bà cụ sống một mình trên gác. Lo lắng của người mẹ trẻ khi con sốt không rõ nguyên nhân. Đời thường, nhỏ bé, nhưng dồn lại trong con hẻm chật, chúng cộng hưởng với nhau, khuếch đại, tràn ra.
Cậu hấp thụ từ từ, kiểm soát. Quen rồi.
Nhưng khi cậu đi sâu hơn vào hẻm, không khí thay đổi. Bức tường ở cuối hẻm rung nhẹ, nhìn thấy được, mắt thường cũng thấy. Cậu dừng lại, giơ tay ra hiệu cho nhóm kỹ thuật lùi lại.
Rồi vùng dị năng co lại.
Không phải từ từ. Co đột ngột, như bàn tay siết lại, và ranh giới vùng ảnh hưởng thu hẹp chỉ còn bằng nửa con hẻm. Hai nhân viên kỹ thuật ở ngoài ranh giới, an toàn. Thừa Dạ ở bên trong.
Và Vãn Hạ.
Cô đã đi theo cậu sâu vào hẻm mà cậu không để ý. Đứng cách cậu năm bước, sổ vẽ mở, mắt mở to, đang nhìn thứ gì đó trong không khí mà chỉ cô thấy.
– Ra ngoài!
Cậu quay lại, quát. Nhưng ranh giới đã đóng, không gian co lại, tường hai bên hẻm nghiêng vào như đang thở, và cảm xúc bên trong bắt đầu xoáy, nhanh hơn, mạnh hơn, không còn là những nỗi lo đời thường nhỏ bé nữa, mà đang lớn lên, biến dạng, trở thành thứ gì đó hung hãn.
Vãn Hạ loạng choạng. Sổ vẽ rơi khỏi tay cô, đập xuống nền bê tông ướt. Cô ôm đầu, nhắm mắt, và Thừa Dạ nhìn thấy cô run, toàn thân run, vì cô đang nhận quá nhiều, mắt cô nhìn thấy tất cả, mọi cảm xúc đang xoáy quanh hai người hiện lên thành màu sắc chói lòa, hỗn loạn, đập vào thị giác cô không ngừng.
Cậu chạy đến.
– Nhắm mắt lại. Đừng nhìn.
Cô cố nhắm nhưng mắt không nghe lời, kiểu phản xạ của người quen nhìn, quen mở, quen thấy mọi thứ bằng đôi mắt đó suốt hai mươi hai năm. Cô nhắm được một giây rồi lại mở, và mỗi lần mở, màu sắc lại ập vào, rực, chói, đau.
Thừa Dạ cởi găng tay phải.
Không nghĩ. Tay trần, ngón dài xanh gân, giơ ra trước mặt cô.
– Nắm tay tôi.
Cô nhìn bàn tay cậu. Giữa cơn hỗn loạn, giữa muôn ngàn màu xoáy quanh hai người, bàn tay trần đó là thứ duy nhất không mang màu gì. Trống, sạch, tĩnh, như mặt nước lặng giữa bão.
Cô nắm lấy.
Khoảnh khắc da chạm da, Thừa Dạ cảm nhận được tất cả.
Không phải cảm xúc trong vùng dị năng. Mà cảm xúc của cô. Trực tiếp, rõ ràng, không qua lớp găng, không qua lớp vải, không qua khoảng cách nào cả. Cô sợ, nhưng không sợ vùng dị năng. Sợ rằng cô đang làm phiền anh. Sợ rằng anh sẽ ghét cô vì cô không chịu ở ngoài. Và bên dưới nỗi sợ, một thứ ấm, nhỏ, kiên định, kiểu ấm mà cậu không dám gọi tên nhưng đã gặp sáu lần trước và mỗi lần đều kết thúc bằng chia ly.
*Cô tin tôi.*
Cậu nắm chặt tay cô. Kéo cô gần hơn. Dùng Đồng Cảm Cộng Hưởng hấp thụ mọi cảm xúc xung quanh, không phải từ từ như cách cậu thường làm, mà nhanh, mạnh, liều, vì cô đang đau, và cậu không chịu được.
Cảm xúc tràn vào cậu. Tức giận, mệt mỏi, lo lắng, sợ hãi, cô đơn, hàng chục cảm xúc của hàng chục người trong con hẻm nhỏ, dồn hết vào một cơ thể. Ngực cậu nóng rực, mồ hôi vã ra trán, vai, lưng. Nhưng cậu không buông tay cô.
Rồi sợi dây cộng hưởng sáng lên.
Sáng rực, không còn mỏng manh lung linh như lần trước. Nó phát sáng, trắng vàng, ấm, nối giữa ngực cậu và ngực cô, và ánh sáng đó lan ra, tỏa ra, đẩy lùi lớp cảm xúc hỗn loạn xung quanh. Vùng dị năng rung, co lại thêm, rồi giãn ra, và cảm xúc tồn dư tan dần, như sương gặp nắng.
Thừa Dạ nhìn xuống. Cả cơ thể cậu phát sáng nhẹ, lớp ánh sáng mà chỉ Vãn Hạ nhìn thấy bình thường giờ hiện ra cả với mắt thường, mờ, nhạt, nhưng có thật. Và tay cậu nắm tay cô, hai bàn tay lồng vào nhau, chỗ da chạm da ấm nóng, và sợi dây nối giữa họ sáng đến mức cậu phải nheo mắt.
> **"CẢNH BÁO. Cộng hưởng tăng đột biến. Mức hiện tại: 14%. Tốc độ tăng: bất thường. YÊU CẦU KÝ CHỦ LẬP TỨC NGẮT TIẾP XÚC."**
Cậu nghe. Cậu hiểu. Cậu biết phải buông.
Nhưng vùng dị năng chưa tan hết, và cô vẫn đang run trong tay cậu, và nếu cậu buông bây giờ, cảm xúc còn sót lại sẽ ập vào cô, và cô không có cách tự bảo vệ.
Cậu không buông.
Ba mươi giây sau, vùng dị năng tan hoàn toàn.
Hẻm trở lại bình thường. Ánh nắng chiều rọi vào qua khe mái tôn, vàng nhạt, hiền. Dây điện giăng ngang trên đầu, con mèo hoang chui ra từ gầm xe máy, liếm chân, thản nhiên. Nhân viên kỹ thuật chạy vào, gọi to, kiểm tra thiết bị.
Thừa Dạ và Vãn Hạ đứng giữa hẻm, tay vẫn nắm nhau.
Cô ngẩng lên, nhìn cậu. Mắt cô hơi đỏ, chắc vì nhìn quá nhiều quá nhanh, nhưng không khóc. Cô nhìn sợi dây cộng hưởng, nó đã dịu lại, mờ đi, trở về dạng mỏng manh như lần đầu, nhưng vẫn ở đó, rõ ràng, không biến mất.
Rồi cô nhìn xuống tay hai người. Tay trần của cậu, xanh gân, nắm tay cô, chặt, ấm, không run nữa.
Thừa Dạ buông tay.
Nhẹ nhàng. Từ từ. Ngón tay mở ra từng ngón một, như sợ làm đau cô, như sợ buông quá nhanh sẽ vỡ thứ gì đó, như lần trước, như lần trước nữa, như mọi lần cậu buông tay ai đó trong đời.
Cậu lùi lại. Cúi xuống nhặt chiếc găng tay rơi trên nền bê tông, phủi bụi, kéo lên tay phải. Lớp vải đen che đi bàn tay vừa nắm tay cô, và khoảng ấm nóng ở lòng bàn tay tắt dần sau lớp găng.
Cô vẫn đứng, không bước theo, không hỏi. Tay cô buông xuống bên hông, ngón hơi co lại, như vẫn đang nắm thứ gì đó vô hình.
– Cảm ơn anh.
Giọng cô nhẹ. Bình tĩnh. Ấm.
Cậu không quay lại. Chỉ gật.
Trên đường về, trời nhá nhem. Xe Cục chạy vào nội thành, đèn thành phố bắt đầu bật, và Sài Gòn chuyển từ vàng sang cam rồi sang tím. Thừa Dạ ngồi góc xe, mắt nhắm, tay găng nắm chặt.
Vãn Hạ ngồi cách ba ghế. Cô mở sổ vẽ, nhưng không vẽ. Cô nhìn bàn tay mình, bàn tay vừa nắm tay anh, và cô nhớ cảm giác da anh trên da cô, mát, rồi ấm, rồi nóng, rồi run, và cô nhớ sợi dây sáng lên giữa hai người, đẹp đến mức cô quên cả sợ.
*Lần đầu anh cởi găng tay.*
Cô biết điều đó quan trọng. Không phải vì cô hiểu găng tay là gì, mà vì cô nhìn thấy: khoảnh khắc anh cởi găng, lớp ánh sáng quanh anh thay đổi hoàn toàn. Lớp xám bạc phòng thủ tan biến, lớp xanh lam buồn bã lùi lại, và chỉ còn một thứ duy nhất, ấm, vàng, sáng, tràn ra từ bên trong ngực anh như ánh bình minh qua rèm cửa.
Anh cởi tấm giáp của mình. Vì cô.
Cô nhìn ra cửa kính. Đèn đường chạy ngoài nhanh, vệt sáng kéo dài rồi mờ. Ngón tay cô co lại trên gáy sổ vẽ, và cô nghĩ rằng ngày mai, hoặc ngày kia, hoặc bất cứ lúc nào anh cho phép, cô sẽ vẽ bức tranh thứ năm. Không phải bức vẽ màu cảm xúc. Không phải bức vẽ người che ô trong mưa.
Mà bức vẽ bàn tay trần.
Bên kia xe, Thừa Dạ mở mắt, nhìn bàn tay đeo găng, và cảm giác lòng bàn tay cô vẫn còn đây, ấm, nhỏ, nằm gọn trong tay cậu, không chịu biến mất dù cậu đã kéo găng lại, dù cậu đã nắm chặt, dù cậu đã cố hết sức.
*Mình không nên cởi găng.*
*Nhưng nếu không cởi, cô sẽ đau.*
*Và mình không chịu được.*