Cô ấy không phải con người bình thường
Năm giờ sáng. Căn hộ tầng sáu, quận Ba.
Thừa Dạ ngồi trên sàn, tay cầm điện thoại tắt, lưng tựa tường. Chưa ngủ. Mắt nhìn bức tranh người che ô trên bàn, nhưng không thấy, vì trong đầu anh chỉ có giọng Vãn Hạ qua điện thoại, kiểu giọng mà anh không nghe từ nhiều tuần, kiểu giọng gọi "anh ơi," kiểu giọng biết tất cả và vẫn chọn ở lại.
Cô ấy nhớ rồi.
Cộng hưởng 93.1%.
Hệ thống run.
Hệ thống chưa bao giờ run. Sáu năm, hàng trăm lần báo cáo, giọng luôn đều, lạnh, logic. Nhưng lúc nãy, khi con số hiện lên, giọng nó run. Kiểu run của người biết điều mình sợ nhất đã đến.
> "Ký chủ."
Anh không trả lời.
> "Ký chủ. Cộng hưởng 93.1%. Giao thức phong ấn đã kích hoạt."
– Giao thức phong ấn là gì?
Im lặng. Hai giây. Rồi:
> "Lần trước ta dùng cụm 'giao thức 30 ngày.' Lần này khác. Giao thức phong ấn là giao thức cuối. Không có giao thức nào sau."
– Cuối.
> "Nếu cộng hưởng vượt 100%, phong ấn thế giới vỡ."
Anh đã biết. Từ chương ba mươi, từ khi hack dữ liệu hệ thống, từ khi phát hiện Vãn Hạ là mỏ neo. Nhưng nghe lại, trong bóng tối năm giờ sáng, sau khi nghe cô nói "em nhớ rồi," con số mang trọng lượng khác.
– Phong ấn vỡ thì sao?
> "Thảm họa. Cảm xúc mất kiểm soát trên diện rộng. Ký ức rò rỉ, cộng hưởng lan, dị năng bùng phát không có mỏ neo kìm. Giống thảm họa năm 2003."
– Thảm họa nào?
> "Ta sẽ nói. Nhưng trước hết, ký chủ cần biết sự thật về Tô Vãn Hạ."
Anh nhìn lên. Nhìn vào khoảng trống trước mặt, chỗ mà anh biết hệ thống không có hình dạng, nhưng vẫn nhìn, vì sáu năm quen nhìn vào khoảng trống khi nghe giọng nó.
– Nói đi.
> "Tô Vãn Hạ không phải Người Mang Dị Năng bình thường."
– Tao biết. Mỏ neo phong ấn cổ.
> "Ký chủ biết phần đó. Nhưng ký chủ chưa biết phần này: cô ấy không phải mỏ neo tình cờ. Cô ấy được sinh ra với mục đích duy nhất."
Anh cứng người.
> "Phong ấn cổ được đặt cách đây hai mươi ba năm. Để giữ ổn định cảm xúc thế giới sau thảm họa. Phong ấn cần một mỏ neo, một con người có năng lực cảm xúc đặc biệt, giữ cân bằng bằng sự tồn tại của mình."
– Cô ấy...
> "Cô ấy được sinh ra đúng thời điểm phong ấn cần mỏ neo mới. Năng lực nhìn màu cảm xúc không phải ngẫu nhiên. Nó là chức năng của mỏ neo: cảm nhận, hấp thụ, cân bằng cảm xúc xung quanh."
Anh im. Tay nắm chặt, gân nổi qua lớp găng.
> "Mỏ neo hoạt động bằng sự cân bằng cảm xúc. Khi cô ấy bình ổn, phong ấn bình ổn. Khi cô ấy yêu vừa phải, phong ấn ổn. Nhưng khi cô ấy yêu quá sâu, yêu vượt ngưỡng mà phong ấn thiết kế, cấu trúc mỏ neo bị phá vỡ."
– Vì tình yêu mạnh hơn phong ấn.
> "Vì tình yêu của cô ấy dành cho ký chủ mạnh hơn chức năng giữ cân bằng thế giới. Phong ấn thiết kế cho cảm xúc bình thường. Tình yêu của hai người không bình thường."
Im lặng trong căn hộ. Tiếng xe rác ngoài đường, sáng sớm, Sài Gòn đang thức dậy. Mùi cà phê từ tầng dưới bay lên qua cửa sổ mở, ai đó đang pha cho ngày mới.
– Cộng hưởng 93%. Còn 7% thì phong ấn vỡ.
> "Đúng."
– Và cô ấy đã nhớ hết. Đã gọi cho tao. Đã nói sẽ đến sáng nay.
> "Đúng."
– Nếu cô ấy đến, cộng hưởng sẽ tăng.
> "Mỗi lần tiếp xúc trực tiếp, cộng hưởng tăng 0.5-2%. Tiếp xúc cảm xúc mạnh tăng nhanh hơn."
Một cái ôm. Một câu nói yêu. Đủ để vượt 100%.
– Vậy tại sao cậu sợ?
> "Gì?"
– Giọng cậu run. Sáu năm tao chưa bao giờ nghe cậu run. Tại sao?
Im lặng. Lâu. Kiểu im lặng mà anh đã quen, nhưng lần này khác, vì sau im lặng, giọng hệ thống không đều như trước, mà nhẹ hơn, mỏng hơn, kiểu giọng đã cởi bỏ lớp vỏ logic:
> "Vì ta đã sống qua lần trước. Và ta không muốn sống qua lần nữa."
Anh đứng dậy. Bước đến bếp. Rửa mặt bằng nước lạnh, nước chảy trên tay trần, vì anh đã gỡ găng từ lúc nãy, từ khi nghe cô nói "anh ơi." Nhìn tay mình trong gương nhỏ treo cạnh bồn: ba vệt sẹo cũ, gân nổi, da nhợt vì thiếu ngủ.
Cô ấy không phải người bình thường.
Cô ấy là mỏ neo giữ thế giới.
Và tình yêu của tao phá vỡ mỏ neo đó.
Vậy tình yêu của tao là gì? Cứu rỗi hay thảm họa?
Anh đeo găng lại. Chậm. Từng ngón.
Cả hai. Luôn là cả hai.
> "Ký chủ. Có thêm một vấn đề."
– Gì nữa.
> "Vết nứt trên cơ thể đối tượng. Đó không phải dấu hiệu quá tải năng lực thông thường. Đó là vết nứt của mỏ neo."
Anh dừng tay.
> "Khi mỏ neo mất cân bằng cảm xúc, cấu trúc nứt. Vết nứt trên da cô ấy là vết nứt của phong ấn hiện lên trên thân thể mỏ neo. Phong ấn vỡ, cô ấy..."
– Nói.
> "Cô ấy sẽ vỡ theo."
Không khí trong căn hộ đặc lại. Anh nhìn tay mình, găng tay đen, và nghĩ: mỗi lần tao chạm cô ấy, vết nứt lan. Mỗi lần cô ấy nhớ tao, phong ấn yếu đi. Và nếu phong ấn vỡ, cô ấy không chỉ mất ký ức hay cảm xúc. Cô ấy mất luôn.
Giống Bạch Tư Nguyệt. Nhưng tệ hơn. Vì Nguyệt là dây cộng hưởng bị cắt. Còn Vãn Hạ là mỏ neo bị phá.
– Có cách nào không?
> "Cách cũ: chia tay. Cắt cộng hưởng. Để cô ấy trở về trạng thái cân bằng."
– Ký ức đã trở lại. Không cắt được nữa.
> "Đúng. Nghi thức cắt dây chỉ dùng một lần. Lần hai không có tác dụng vì năng lực đã thích nghi."
– Vậy cách khác.
Im lặng.
– Cậu nói có cách khác. Lần nào cũng nói không có, rồi tao tìm được. Lần này, nói thật: có cách nào không?
Im lặng dài. Rồi:
> "Có. Nhưng cái giá rất lớn."
– Cái giá nào mà tao chưa trả?
> "Cái giá không phải của ký chủ. Mà của thế giới."
Anh nhìn về phía cửa sổ. Sài Gòn đang sáng. Trời hừng đông, vệt cam nhạt ở chân trời, xe máy bắt đầu đông, tiếng còi, tiếng người. Một ngày mới bắt đầu, và mười triệu người ở thành phố này không biết rằng phong ấn giữ ổn định cảm xúc họ đang nứt, và người giữ phong ấn đang yêu một người mà thế giới không cho phép cô yêu.
Tình yêu của tao đẹp nhất đời tao. Và nó có thể phá hủy tất cả.
– Kể cho tao. Về thảm họa năm 2003. Về người tạo ra cậu. Về cách duy nhất.
> "Ký chủ..."
– Kể đi. Tao cần biết hết. Trước khi cô ấy đến sáng nay.
Im lặng. Rồi hệ thống nói, giọng nhẹ, mệt, kiểu giọng của người đã giữ bí mật quá lâu và cuối cùng được phép đặt xuống:
> "Năm 2003. Có một thành phố ở phía Bắc..."
Sáng. Nắng vàng xiên qua cửa sổ, chiếu lên sàn gạch cũ, lên găng tay đen đặt trên đùi, lên mặt anh, mệt, trắng, mắt đỏ vì không ngủ và vì đã nghe một câu chuyện mà anh ước mình không cần nghe.
Anh biết rồi. Biết hết rồi.
Biết rằng hai mươi ba năm trước, một người đàn ông có dị năng giống anh đã yêu một người phụ nữ là mỏ neo phong ấn. Biết rằng tình yêu đó phá vỡ phong ấn. Biết rằng một thành phố bị xóa khỏi ký ức nhân loại, hai trăm nghìn người quên mất mình từng sống ở đâu. Biết rằng người đàn ông đó, sau thảm họa, tự biến mình thành hệ thống để ngăn bi kịch lặp lại.
Người đó bây giờ sống trong đầu tao. Sáu năm. Giao nhiệm vụ. Ép chia tay. Vì cậu ta sợ tao trở thành cậu ta.
> "Bây giờ ký chủ hiểu."
– Hiểu.
> "Và ký chủ sẽ..."
– Tao chưa biết.
Anh nhìn điện thoại. Tắt. Chưa mở.
Cô ấy nói sẽ đến sáng nay.
Và tao ngồi đây, biết rằng mỗi giây cô ấy ở gần, phong ấn nứt thêm, thế giới lung lay thêm, vết nứt trên tay cô ấy lan thêm.
Nhưng cô ấy đã chọn. Cô ấy nhớ hết và vẫn chọn đến.
Và tao? Tao chọn gì?
Anh nhìn bức tranh người che ô trên bàn. Lớp vàng ấm trong sơn, cô vẽ ngày đầu, khi chưa biết tên anh, khi chưa biết gì, chỉ biết: anh có lớp vàng ấm, và cô muốn giữ.
Cô ấy luôn nhìn thấy tao trước khi tao cho phép.
Và bây giờ, khi cô ấy đã nhìn thấy tất cả, tao phải nhìn thấy tao.
Tao muốn gì?
Tao muốn cô ấy sống. Tao muốn thế giới không vỡ. Tao muốn được yêu cô ấy mà không phải trả giá bằng mạng sống ai.
Ba thứ đó có thể cùng tồn tại không?
> "Ký chủ."
– Gì.
> "Ta không biết câu trả lời. Lần trước, ta không tìm được. Ta mất tất cả."
– Lần này khác.
> "Tại sao?"
– Vì lần này không phải tao một mình. Cô ấy đang đến. Và lần này, tao sẽ để cô ấy cùng chọn.
Im lặng. Rồi:
> "Ký chủ. Cộng hưởng: 93.4%. Đang tăng."
Anh nhìn ra cửa sổ. Nắng sáng, Sài Gòn ban ngày, xe máy, người, sống. Và ở Bình Thạnh, cô đang bước ra cửa studio, tay trái đau nhẹ, vết nứt sáng mờ dưới tay áo dài, và cô đi về phía quận Ba, về phía anh, về phía thứ mà cả thế giới cố ngăn nhưng không ngăn được.
Vì cô đã nhớ. Và cô đã chọn.